Trang

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

CHUYỆN NGÀY MƯA !

1/Ngày mình còn bé, vào mùa mưa lũ tâm trạng mình rất chán vì nhà mái tranh hay bị dột, còn nhớ, mẹ phải lấy tấm nilon chăng lên chống dột, hoặc mẹ mua một ít lá cọ mới thay vào chỗ lá cọ cũ lợp lâu năm đã mục nát, nếu là những ngày bão thì còn phải lấy cây chống nhà khỏi bị gió quật đổ...Mình chỉ chán chứ không phải lo nghĩ gì cả vì đã có...Mẹ lo! Chưa nói là mùa mưa lũ tụi con nít tụi mình nhiều khi còn thích vì được ...nghỉ học, được lội nước, ra sông xem người lớn vớt củi từ thượng nguồn trôi về (mình cũng có tham gia vớt củi nhưng còn bé nên có sự giám sát của mẹ),chủ yếu vẫn là đứng trên đê (cùng với lũ bạn cùng xóm) xem nước sông đục ngầu, cuồn cuộn chảy.. (kiểu như thế), trẻ con không phải suy nghĩ gì nhiều vì đã co người lớn lo nghĩ dùm rồi !
Còn bây giờ thì mấy mùa mưa gần đây mỗi lần trời sậm sịt, sấm chớp đì đùng báo hiệu những cơn mưa to là lòng mình bất an vì ...nhà dột (ngày bé có mẹ, giờ chả có ai lo dùm)! Có những hôm mưa to, nước từ trên mái xả xuống ngay giữa nhà như thác, thật sự là xắn váy lên mà lội, haizzzza! nẫu cả ruột (chẳng thể chống dột theo kiểu của mẹ ngày xưa), nước tràn như vậy thì kèm theo là mất điện, hôm rồi bị trận mưa to lúc giữa đêm, 2 người già lò mò châm nến nhìn nhau ngao ngán. Nước từ trên mái chảy xuống chưa đủ, nước từ trong tường cũng tuôn ra (giữa 2 nhà có khe hở trên tầng thượng, nước len vào giữa rồi chảy  ra)! Chưa bao giờ cảm giác nhìn nước chảy mà mình chán nản đến thế! Ra sân tập thể dục hôm nào cũng than ngắn, thở dài để được mấy chị tập cùng chia sẻ cho bớt ngán ngẩm! Nhờ ông thợ vịn già trong xóm leo lên tầng thượng xem mới phát hiện ra ống thoát nước từ trên mái bị tắc, nước ngập đầy trong ống không thoát được, chỉ biết đến vậy thôi chứ ông thợ già không đủ trình để sửa, mà cũng không biết bị tắc chỗ nào?
 Mấy ông cai thầu xây dựng nếu kêu xây mới thì ok chứ mấy vụ sửa nhà lặt vặt kiểu này chả ai mặn mà dù tiền công có trả nhiều hơn! Đã 3 lần kêu thợ sửa, nhưng đâu vẫn hoàn đấy vì trị chưa đúng bệnh, chưa nói là sửa xong tốn khá nhiều tiền mà heo lành thành heo què- cụ thể là cái cầu quay hút khí trên sân thượng bị hư không quay nên khi mưa nước chảy từ đó xuống các nhà tắm- thay vì đi mua quả cầu mới thay thì mất thời gian nên cậu thợ tháo trái cầu bị hư ra rồi lấy 1 viên gạch to (60x60) lấp cái lỗ thoát khí đó lại cho chắc ăn- mục đích là để nước khỏi xuống- tuy nhiên lấp xong thì các nhà tắm bí rị và nhà cửa thì bị đục khoét khắp nơi như mình đã kể hôm trước!
Mình đã mong tìm được một người thợ biết việc và có tâm để xử lý các vấn đề trên và mình cầu được ước thấy (chắc mình ở hiền gặp lành! hi hi). Cậu này làm cai (xây dựng) đang sửa nhà trong khu mình ở ! cậu ấy leo lên tầng thượng quan sát, tìm nguyên nhân rồi đưa ra hướng xử lý chỉ trong 3 nốt nhạc! hi hi!cho cái mũi khoan mà như cái thước dây thả xuống ống thoát nước, xuống hơn 10m thì mình nghe nước trong ống thoát nước chảy ào ào, rồi cậu ấy mua một trái cầu mới, gỡ viên gạch ra lắp vào, quả cầu quay tít tắp, vấn đề dột và bí hơi ở các nhà tắm được giải quyết ổn! Làm xong cậu ấy đi làm những việc lớn khác mà chưa quay lại nhà mình lấy tiền công! Mấy bữa nay trời mưa to gió lớn, không thấy nhà bị dột như trước, OX mình hỏi là "sao không thấy nhà dột nữa nhỉ?"  (đố biết tại sao?) hi hi!
Giải quyết được cái vụ nhà dột mình như cất đi được gánh nặng, không còn tâm trạng bất an mỗi khi trời mưa. Mỗi sáng được bình an ngắm hoa thơm, cỏ dại mình thấy cuộc đời thật đáng yêu:







Ngắm con ong đang hút mật:



2/ Mấy hôm mưa mình có lộc ăn:

Quà của chị bạn ngoài sân tập thể dục: Rau câu dừa nấu với đường phèn, ngon theo kiểu "chưa bỏ vào môi đã trôi vào miệng" hi hi:

Quà của bạn đi HQ du lịch:trái lê và rong biển:


Quà HN: đậu phộng húng lìu:

3/Vừa đọc sách vừa nghe mưa rơi (với điều kiện là nhà không dột) thì rất chi là lãng moạn !hi!hi:

Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2018

NGÀY NÀY NĂM ẤY...!

 Ngày này cách đây 27 năm (21/7/1991), con trai mình chào đời! ...đưa mình vào bệnh viện phụ sản là 2 bố con nhà chị Vịt (hồi ấy bố hay gọi con gái là Vịt giời)! Cô bác sỹ có cái tên mà mình thích: Thái Hà (mình đã định đặt tên này cho con trai nhưng vì trùng với tên của một đứa cháu (Hà) nên mình phải chọn tên khác! tên đặt  cho con trai cũng rất ok, nhưng  con trai hồi học cấp 1 cứ thắc mắc sao bố, mẹ không đặt tên cho con là Hoàng Phúc, Việt Phúc như tên bạn ở lớp mà đặt là VP giống con gái).
Cô BS quen biết nên khi mình vào viện cô ấy dặn bố con chị Vịt là cứ về nhà, đến 11 giờ trưa thì  trở vào viện đón em...Nhưng mãi tới 5 giờ chiều thì em Ku mới chào đời bằng phương pháp sinh mổ, mặc dù hồi sinh con gái mình sinh thường!



Chị Vịt hồi bé quấy mẹ và bà ngoại lắm! (các cụ xưa gọi là khóc dạ đề) chị ấy khóc đêm đúng 3 tháng 10 ngày. Ngày ngủ khì, đêm chị ấy thức, khóc như ma ám, mình đã vừa bế con vừa gà gật, mệt mỏi, may là hồi ấy có bà ngoại. Nghĩ lại giai đoạn sinh và nuôi chị Vịt cho đến khi chị ấy học mẫu giáo mình còn  hãi! Khi chị Vịt làm mẹ thì ku Sam cũng chẳng kém mẹ Sam hồi bé tẹo nào! Người ta bảo cha nào con nấy, còn đây thì mẹ nào con nấy ! ahu!hu (mình lại đi xa đề rồi).
Là con trai nên em Ku sinh ra bụ bẩm hơn chị Hai, tính nết thì  cũng hiền lành hơn từ cách khóc! vậy nên sau này em Ku làm gì mà chậm lụt thì chị Hai lại bảo:  cái đồ ngộp hơi! (là chị Hai chê em kém thông minh! hi hi). Em cũng khóc nọ kia nhưng không gay gắt như chị Hai, vắng hơi mẹ thì cũng chỉ ọ ẹ vậy thôi! Đến tuổi em đi học mẫu giáo thì không khóc ầm làng, ầm xóm như chị mà em tự nguyện theo mẹ đến lớp nhưng nước mắt lưng tròng, tay vỗ nhẹ ngực mẹ và nói : mẹ ơi, chiều mẹ đón Ku về sớm nhé, Ku đi học Ku buồn bà, buồn bố, buồn mẹ, buồn chị Hai lắm! (ý em là đi học thì em nhớ cả nhà, nhưng vì không biết dùng từ nhớ nên em nói là buồn)! Mẹ nghe em nói mà thắt nghẹn trong tim vì thương em! (không như ai đó! mỗi sáng đi học là làm cho bố, mẹ bực mình vì khóc vì ói...và bây giờ người ấy cũng đã có người nối dõi vụ này...ahu!hu).
Giờ thì chị Hai đã là mẹ 2 con, cũng đủ cung bậc cảm xúc với các con như mình hồi trước! Nhưng dĩ nhiên là mình vất vả hơn nhiều! (sự so sánh nào thì cũng khập khiễng). Còn em Ku (tên thân mật ở nhà- chuyện cái tên này mình có viết rồi), nếu lấy vợ sớm như người ta thì có khi con cũng đã vào mẫu giáo...! Nhưng nhà mình khác nhà...người ta là không bao giờ hối thúc con lấy vợ khi chưa đủ độ trưởng thành về nhiều phương diện (với mình người chồng phải là trụ cột của gia đình, nếu chưa thể thì cứ từ từ rồi khoai nó sẽ nhừ, không việc gì phải vội).
Hôm nay sinh nhật con trai, mình nhớ chuyện xưa! đó là bệnh của người già! Mình chúc con trai luôn sống vui, khỏe với hiện tại, toại nguyện với những ước mơ, hoài bão trong tương lai và dù đi đâu, ở đâu thì luôn nhớ lúc nào bố, mẹ cũng luôn nghĩ về các con với những điều tốt đẹp nhất !Hai câu thơ của Nhà thơ Chế Lan Viên trong bài thơ Con Cò sẽ thay lời muốn nói của mẹ tới con trai trong ngày sinh nhật:

                    "...con dù lớn vẫn là con của Mẹ
                    Đi suốt đời, lòng Mẹ vẫn theo con..."


Cậu ấy đang luôn muốn...xách ba lô lên và đi:(đi đâu thì ...còn lâu mới nói! hi hi)




Hoa lan mình trồng nở rộ dịp sinh nhật con zai:




Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2018

BẠN ĐỒNG MÔN !

  Mình có cô bạn đồng môn nhưng ít hơn mình một tuổi (học Luật với nhau cách đây ...38 năm). Hai đứa ở cùng phòng ký túc xá, cô ấy trắng trẻo, nhỏ nhắn, xinh xắn, nói chuyện có duyên nên khi học ở trường cô ấy có nhiều vệ tinh vây quanh, (không như mình, lừa mãi mới được một người mà chỉ yêu nhau trên những trang nhật ký chứ chưa nắm tay nhau hay đi uống nước với nhau bao giờ- chuyện này mình viết trong bài 30 mươi năm một cuộc tình- với bút danh Hà Giang là tên quê mình và quê chàng ghép lại, mình có đem bài viết đi thi tuy không có giải mà được in trong cuốn sách chung  nhiều tác giả. Sau khi sách phát hành, mình có gửi tặng chàng một cuốn, hẳn là chàng không ngờ chuyện tình của chàng và mình được lên sách! hi hi! ).
Nói có sách, mách có chứng (vốn là bệnh nghề nghiệp của tụi mình), sách đây:




(mình lại  lan man và đi xa đề rồi! hi hi)

... Cô bạn học xong trở về Tây Nguyên đâu như một hai năm là cô ấy lấy chồng, cô ấy có 2 con trai đều lớn hơn con mình. Cách đây gần chục năm, mình sợ con gái mình ...ế nên cứ gạ gẫm cô ấy làm sui gia, nhưng cái duyên cái số nó không vồ lấy nhau nên tụi mình vẫn chỉ là bạn. Gia đình cô ấy đang an lành vui vẻ và là niềm mơ ước của nhiều gia đình khác vì cả 2 vợ chồng đều thành đạt, con cái khỏe mạnh học giỏi, thì đùng một cái chồng cô ấy bị bệnh nan y, mấy năm cô ấy vất vả lo cho chồng, bao nhiêu tiền bạc dành dụm đội nón ra đi nhưng rồi anh ấy cũng không qua khỏi, vậy là cô ấy một mình lo cho các con. (P/s: Hồi đó phòng KTX có 4 đứa ở chung thì tính đến bây giờ còn mỗi mình là còn đủ cặp, 3 người còn lại thì đểu  đã lẻ bóng- haizzzza! đúng là số phận mỗi người khác nhau và cuộc sống đúng là vô thường). Xét về những mặt khác thì cô ấy luôn nhỉnh hơn mình (viết thế này giống như đang GATO với bạn - hi hi), cụ thể trong công việc cô ấy là ong Chúa, còn mình chỉ là ong thợ, giờ thì mình san bằng tỷ số rồi vì cả hai đứa đều đã ...nghỉ hưu! Giờ mình lên chức bà ngoại thì cô ấy cũng lên chức bà nội! hi hi

Cuộc sống của mỗi đứa cứ như vậy trôi theo...dòng đời. Nhưng bỗng một ngày  mình thấy cô ấy và cháu nội trên zalo nhưng phong cảnh phía sau thì đẹp...lạ lẫm ! Hỏi mới biết cô ấy đã... bay sang một phương trời xa lắm! (nhà có 5 người thì 4 người đã  ra nước ngoài...và sẽ định cư trong tương lai gần- còn cậu út lúc mình hỏi thăm cũng sắp sang đó...du học!):




...Tuần trước cô ấy về nước để chuẩn bị cho cậu út đi sang bển và giải quyết nốt một vài công việc linh tinh khác! Từ Tây Nguyên (nơi có cái nắng, có cái gió mà giờ thiếu ...cái đó! hihi) cô ấy đưa con ra sân bay TSN rồi cô ấy và các bạn ra Phú Quốc đổi gió, cô ấy cùng 3 người bạn (có chị bạn học cùng ở chung phòng KTX với  2 đứa từ Kiên Giang lên) ghé nhà mình chơi mấy tiếng đồng hồ. Chuyện nổ như bắp rang vì mấy chị em lâu ngày mới gặp nhau. Đưa con đi Tây du học, sợ con (gần 30 tuổi) đói khi quá cảnh ở một nước thứ 3, cô ấy mang theo cho con đủ thứ thức ăn, nhiều quá cậu ấm không mang theo hết nên mang về nhà mình. Mình hỏi  làm chi cho vất vả, cô ấy bảo là mẹ thì phải lo cho con như vậy mới yên tâm! (bởi vậy nên đêm hôm mấy người già lọ mọ ra sân bay tiễn  câu ấy, về KS ngủ lại lo không biết con bay có an toàn không nên thức trắng đêm-) haizzz! Nhà mình vụ này thì ...khác , con mình cũng đã từng quá cảnh, nếu đói thì mua thức ăn ở sân bay, còn đi ra sân bay thì đi cùng với ...tài xế taxi, chứ cha, mẹ già tiễn con ra sân bay (thường đi nước ngoài là bay đêm), chẳng vào hẳn trong sân bay được vì con phải làm thủ tục..., mình đứng lóng nhóng rồi đi về, chả giải quyết vấn đề gì, con lại lo thêm, nên ở nhà ngủ là thượng sách! hihi! Đúng là thương con mỗi người mỗi kiểu, không ai giống ai! Nhưng mình ngưỡng mộ cô ấy quá, được cả người lẫn nết không như mình...hi hi!

Đây là hình của tụi mình của cái thủa thanh xuân ấy:


Sở thú tháng 9/1981 :(4 chị em ở cùng phòng KTX). Cô ấy ngoài cùng bên phải :


Mình và cô ấy:

Còn đây là hình mới nhất hôm cố ấy ghé nhà mình: (cổ thứ 2 từ phải qua)


Còn đây là thức ăn cô ấy làm cho con mang đi ăn nhưng nhiều quá nên đem về nhà mình :



Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2018

CHỊ HAI !

*/ Chị là con đầu lòng của Ba- Má (theo cách tính của Miền Nam là thứ 2, bởi vậy mình gọi là chị Hai.hi!hi), chị hơn mình 10 tuổi. Ngày Ba đi tập kết, chị mới 3 tuổi, bé xíu xiu nhưng  đã có em là anh ba D ! Ba mình đi tưởng 2 năm là về Nam (theo Hiệp định đã ký giữa các bên), nhưng 2 rồi 5 năm Ba mình vẫn chưa thể trở về quê hương như dự tính. Ở Miền Bắc nên đến năm thứ 7 thì mình bỗng dưng xuất hiện! Khi mình chào đời thì Ba mình đã trở về Nam (gọi là đi B), nhưng trước khi đi Ba vẫn kịp đặt tên cho mình (chuyện này mình kể rồi).
                                                       

...Chị Hai giống Ba như lột từ khuôn mặt đến dáng đi, luôn cả tính ít nói- còn mình nhìn qua thì giống ...chị Hai! hi hi! (nhưng mình lại nói nhiều), có lần cả nhà về quê, chị Hai ở trong bếp, mình xớn xác ngoài vườn thì mấy cô, mấy thím ghé ngang đã hỏi thăm: Mỹ Dung mới về đó hả ?( MD là tên chị, hổng phải tên mình-híhi- kiểu như vậy). 
Mình con Mẹ mình (không phải con ruột của Má), nhưng chị Hai thương mình như ...em gái! (cái này mình nói kiểu huề vốn).hi hi
Nhớ đầu những năm 80 của thế kỷ trước, khi gia đình chị Hai còn ở dưới quê, mình theo Má về quê, thích lắm vì nhà chị Hai có nhiều sách chuyện (vợ, chồng chị là giáo viên) mà mình thì mê đọc sách, vườn nhà chị có nhiều cây, trái, mình còn nhớ mận chín rớt đầy dưới rạch nước, tiếc ơi là tiếc vì quê ngoại mình mà có cây mận như vậy (gọi là cây đào tiên) thì chắc lũ con nít tụi mình rình mò vặt trụi khi còn non. Vườn bên hông nhà chị còn trồng một vạt bắp nếp, mình về, chị bẻ cả rổ luộc cho mình ăn (mình cũng thích món này ngang với thích ...đọc sách! hi!hi)!  
Rồi khoảng năm 1984 gia đình chị rời quê lên phố sống cùng Ba- Má! Chị lập gia đình muộn (so với ở quê), sau mấy lần bầu bí không thành, hơn 30 tuổi chị mới có con, do cuộc sống khó khăn nên chị sinh có một lần, không như mình khổ thì khổ, vẫn bon chen cho bằng người ta (mỗi gia đình chỉ nên có 2 con và cách nhau 5 năm- mình thực hiện đúng theo khẩu hiệu này) hi!hi
Tính chị giống Má, làm gì cũng kỹ ơi là kỹ (không như mình lúc bé hay bị Mẹ rầy là làm gì cũng như Cỡi ngựa xem hoa- ý là làm qua loa, đại khái, Mẹ còn bảo mình là nếu  lớn mà làm kỹ sư thì sập cầu, nhà đổ! phù! may mình không có làm kỹ sư chứ không như mẹ nói thì nguy thật ).
 Mỗi lần mình lên nhà chị chơi, thấy chị ủi đồ, hay làm thịt làm cá thì  mình mắt tròn, mắt dẹt vì không hiểu sao chị lại làm kỹ như vậy? Chị dạy môn hóa nên ăn uống cũng kỹ lắm (không bao giờ sử dụng bột ngọt ), lâu lâu mình muốn mua gì biếu chị cũng phải suy nghĩ ghê gớm lắm vì quà cao cấp tí thì chị nói chị không biết sử dụng. Chị chỉ thích trái cây, rau (sạch) mà thời buổi bây giờ cái gì sạch cũng hiếm.Người ta trồng rau, trái cây bán thì phun thuốc như mưa- hôm rồi coi phóng sự dân miền Tây trồng cam sành mà hãi- người ta chỉ coi trọng lợi nhuận, còn an toàn thực phẩm thì chỉ là trong sách vở.(người nông dân muốn ăn sạch thì người ta trồng riêng để ăn, còn bán thì phun thuốc vô tội vạ- haizzzz mình lại xa đề rồi). Túm lại là tìm quà gì biếu chị để tỏ tấm lòng thơm thảo của đứa em (ngang hông) thật khó hơn tìm quà biếu...Sếp! Mà vụ này thì mình cũng không dấu chị, mỗi lần đến chơi, đi tay không chẳng quà cáp gì cả, để đỡ ngại mình lại liến thắng là tìm đồ cho chị khó quá! hi hi
Hồi lâu rồi mình lên nhà chị chơi thấy trên bảng (anh chị dạy thêm ở nhà) có mấy câu thơ của một tác giả nào đó mình không nhớ cụ thể được viết bằng mực đỏ (cho nổi) nội dung kiểu như sống với nhau phải thế này thế kia - Anh chị không ai dạy văn, lại viết thơ lên bảng nên mình ngạc nhiên hỏi viết vậy làm gì? con gái chị vừa nói vừa cười: Người ta giận nhau nên viết cho đối phương đọc (ha!ha) mình mà viết vậy, OX nhà mình lại tưởng mình đang tập làm...thơ!
Cuộc sống của gia đình chị và gia đình mình cũng như mọi nhà cứ thế mà tiến, chị nuôi con xong rồi giờ đến chăm cháu ngoại! Mình thì khỏe hơn vì quan điểm của mình là: con ai nấy nuôi, tiền ai nấy xài! mình chỉ phụ hợ chút đỉnh thôi mà đã thấy...cực! Than trong nhà chưa đủ mình còn lên...mạng than cho đã hi!hi!(chắc kiếp trước mình bán...than).
Cuộc sống của chị cực kỳ đơn giản, không son phấn, không quần áo se sua, tóc bạc không nhuộm,chưa già mà tóc chị sắp bạc trắng rồi (không bù cho mình hay sợ già, sợ xấu nên lòi ra cọng tóc bạc nào là  mình nhanh chóng: "đổi trắng thay đen")hi!hi
Mình chưa nghe chị than khổ với than buồn bao giờ (còn mình thì hay buồn vu vơ kiểu: Tôi buồn chẳng hiểu vì sao tôi buồn). Mà mình vui buồn gì cũng cuồng nhiệt lắm, nhiều khi buồn chuyện nọ chuyện kia mình lên ngồi với chị kể lể một thôi một hồi rồi khóc...như mưa! khóc xong nhẹ lòng, ra về như chẳng có chuyện gì!(ta nói: giòn cười tươi khóc không sai!).
Còn chị thì vui buồn gì cũng ít chia sẻ, như hôm rồi chồng chị bị ung thư phải mổ  mà chị không nói với ai (là anh 3 và mình- chứ Ba- Má thì giờ quên hết rồi nhiều khi không nhận ra các con). Ba mình bị té đưa đi cấp cứu, chồng chị nằm viện, chị cứ chạy tới chạy lui mà không một lời than thở ! Hôm thăm Ba rồi từ viện về mình ghé nhà chị, gọi cửa đưa đồ cho chị xong không thấy chị kêu vô nhà như mọi lần, mình cũng thấy lạ nhưng cũng đang vội nên mình về luôn, sau mới biết hôm đó anh 2 mới ra viện, chị không muốn cho mình biết nên không cho...vô nhà! hai zzzza ! Có khi chị em ngồi với nhau, mình hỏi thăm lương hưu của chị có đủ sống không ? chị nói giờ chị mà có nhiều tiền cũng chẳng biết để làm gì! Chị ơi là chị! người ta làm đủ cách, đủ kiểu để kiếm tiền (trong đó có em chị -là mình), thế mà chị lại  bảo tiền chẳng biết để làm gì?ahu!hu. Người xưa bảo: có tiền mua tiên cũng được (nhưng mua tiên về làm gì thì mình không biết)hi hi! ngày nay tụi trẻ lại bảo: có tiền là có quyền !

Nhưng sống đơn giản như chị thì chắc là thanh thản ! Em mong chị em  mình sống khỏe để mà chèo chống mọi việc trong gia đình như đã từng chị nhé!

 Hai chị em tết 2013:
Hai chị em tết 2016:

           Ba, má ; vợ chồng chị và vợ chồng mình tết 2017:

Hai chị em chụp với Ba- Má  tết 2018:

Ba, má và vợ chồng chị  hai cùng con gái khoảng năm 1983 
(bé gái đứng phía trước là con anh Ba D):

\
Vợ chồng chị Hai và con gái anh ba D ngày đám cưới mình.
(02/2/1986)
                                               
   Ba, Má, chị Hai, chị Ba,mình và các cháu ngày đám cưới con gái mình
                                                          (17/10/2012)

Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2018

ĐỜI...KHÔNG ĐƠN GIẢN !

... Ba mình nhập viện cấp cứu sau hai ngày đau vật vã mà không biết lý do (khi ông nói bị té từ trên giường xuống, khi lại nói đi ngoài đường bị xe đụng, khi lại nói bị xe đụng xong về nhà bị té tiếp từ trên giường xuống, khi nói té trong nhà tắm, khi lại nói tối ngủ nóng quá đi tìm cây quạt nên té...còn thực tế như thế nào thì không ai biết vì ông lúc nhớ lúc quên, ông lại còn tưởng tượng ra một vụ kiện đòi bồi thường vì bị xe đụng... ngủ tỉnh dậy ở bệnh viện ông lại hỏi ông bị làm sao mà vào viện hoặc có khi lại hỏi đây là bệnh xá à? vì ông đang nhớ về thời gian ông làm quân y ở chiến khu). Ông kêu đau nhưng kiểm tra không thấy sưng, tím chỗ nào trên người nên vợ chồng người anh đang sống cùng ông báo cho mình là ông bị té nhưng chỉ đau phần mềm ở chân thôi. Do không biết tình trạng của ông thế nào nên con, cháu cứ xoa bóp chân (chỗ ông kêu đau) cho ông! Suốt 2 đêm đó ông kêu đau và luôn muốn  có người bên cạnh...Mình cùng con trai lên ngay khi nhận tin, ông cứ đòi cho ông đứng dậy đi nhưng đi không được. Do ông ở với con trai nên mọi vấn đề do anh ấy quyết định...!!!
                                                

...Hôm sau mình và chị Hai lên tiếp thì phát hiện chân ông sưng to và tím bầm ở phần đùi gần khớp háng. Vội gọi xe cứu thương đưa ông vào bệnh viện, qua chụp chiếu thì mới biết ông bị gãy cổ xương đùi. Khoa chấn thương chỉnh hình lên danh sách mổ cho ông nhưng anh, chị của mình không đồng ý với các lý do: ông bị tiểu đường, huyết áp cao, nếu mổ thì khả năng ông đi lại được như trước đây là 50/50, mổ thì đau đớn, bệnh tiểu đường sẽ làm cho vết mổ khó lành, ông mổ hay không mổ thì cũng nằm một chỗ và nếu chẳng may ông "đi" trên bàn mổ thì bà ở nhà sẽ "đi" theo ông luôn ..vv...mình không thể thay đổi được tình thế bởi vì...mình là thiểu số! Trong những trường hợp như thế này, mình ngưỡng mộ những gia đình trên dưới một lòng và có một người đứng đầu quyết đoán nhưng ....sáng suốt (theo tiêu chuẩn của mình). 
Ba mình được chuyển sang khu điều trị theo tiêu chuẩn CBCC của ông, chỉ là nằm và điều trị theo kiểu bảo tồn (giảm đau, trị các bệnh liên quan như tiểu đường, huyết áp và thêm những cơn nhồi máu cơ tim nhẹ). Những ngày đầu ông đau và bị sốc vì đang đi lại được giờ phải nằm 1 chỗ nên ông luôn vật vã trong mê sảng. Nhà có người bệnh thì hẳn mọi người hình dung ra vấn đề nó như thế nào!Mình cứ như mũi tên lao chỗ này chỗ nọ...! nhiều lúc tự hỏi sao số mình vất vả và ước gì có một cây đa cho mình được nương bóng, hay cây tùng (nhỏ hơn) cũng được! hi hi
....Mình biết là Ba mình sẽ phải nằm BV lâu dài nên phương án người nhà tự chăm ông là không thể:  Ông có 3 người con  thì ai cũng có những lý do rất chính đáng: vợ chồng anh 3 đang phải chăm bà (vợ ông nhưng không phải mẹ của mình) cũng trên 90 tuổi, lúc nhớ lúc quên và đi vệ sinh không kiểm soát được, bà lại không chịu mặc bỉm vì khó chịu. Chị Hai thì sức khỏe yếu (gần 70 tuổi), anh 2 bị ung thư mới mổ chưa được 1 tháng, lại còn  2 cháu ngoại ở cùng đang nhỏ...Còn mình thì ông xã bị di chứng của tai biến cũng lúc nhớ lúc quên cần người ở nhà. Ngoài ra việc chăm một người bệnh như  ông cũng rất khó khăn: ngày ông ngủ, đêm thức kêu la do bị đau và khó chịu mà không phải kêu la bình thường. (ông la hét, vặn người, đấm, đá người đứng cạnh trong vô thức, có dây nhợ gì trên người hoặc xung quanh trong tầm tay là ông giật, quăng hết, chưa nói là nhiều khi ông còn dùng cả từ Đan Mạch)! haizzza. 

    Mình suy nghĩ để tìm ra phương án tốt nhất lo cho ông (để được chăm sóc ông theo đúng nghĩa của từ này, để muốn cho ông ăn gì thì ăn và mình muốn thăm ông lúc nào cũng được...), vậy là mình "xin" (năn nỉ) vợ chồng người anh cho mình được tìm người nuôi ông và mình tự trả tiền công cho người chăm ông. Qua môi giới của những người nuôi bệnh ở BV mình tìm được một cô  trên 40 tuổi (sau đây mình viết tắt là cô gv), tiền công do họ đưa ra là 350 ngàn/ ngày, cô gv này phải có giấy chứng nhận của khoa nơi ông điều trị. Mình và cô ấy thỏa thuận mọi việc, về phía ông cũng vui vẻ khi mình giới thiệu cô gv. Mình yên tâm vì có một người chuyên nghiệp chăm ông. 
Nhưng đâu có đơn giản như vậy: Sáng sớm hôm sau cô gv gọi nói: Suốt đêm ông không ngủ, quậy tưng bừng nên kêu mình lên BV ngay để trả...ông! Haizzzz! (như mình đã mô tả việc ông quậy ở trên, mình nói cụ thể hơn  là phòng có 2 bệnh nhân, mà đã 3 lần người nằm bên cạnh lần lượt xin chuyển phòng khác vì không thể nào ngủ, nghỉ được với ông. Giờ thì một mình ông một phòng vì BS chán không sắp ai nằm cùng ông vì biết chỉ một đêm thôi hôm sau người nhà của bệnh nhân kia lại xin đổi sang phòng khác). Con gái mình nghe cô gv nói vậy thì bảo mình tăng thêm tiền công, mình ok nhưng cô gv vẫn từ chối. Mình phải tìm người nuôi bệnh khác với giá mới 400 ngàn/ ngày. Trưa hôm đó (ngày 9/6) mình vào  BV để nói chuyện về tính tình của ông cho người gv mới biết. 

Cô giúp việc mới (cô thứ 2) sau khi nghe mình nói về việc ông ngủ ban ngày và đêm thức kêu la...cô ấy trấn an mình là "chị yên tâm, em quen rồi nên sẽ theo chị tới cùng" (cô gv này cũng có thâm niên nhiều năm trong nghề nuôi bệnh ở BV và mình đã vào rừng mơ bắt con tưởng bở! hi hi!
Những ngày đầu cô ấy chăm sóc ông khá tốt, động viên ông ăn, uống, tắm cho ông, bôi kem chống hăm... mình rờ tay lên người ông và cảm nhận được sự sạch sẽ đó. Mình yên tâm khi giao ông cho cô ấy chăm dù có phải chi tiền công cao hơn. Mình và cháu nội của ông chia nhau trông ông buổi sáng cho cô gv về phòng trọ nghỉ vài tiếng để lấy sức tối trụ với ông...Và để giữ người gv mình o bế cô ấy các kiểu...(mình vận dụng triệt để bài học triết học: Vật chất quyết định ý thức) và hình như vì vậy mà cô ấy làm eo sách với mình. Nhận tiền công tuần đầu tiên vào ngày thứ  6 thì sáng sớm ngày thứ 7 mình nghe chuông điện thoại (lại đã thấy bất an), cô gv nói cô ấy bị mệt, chóng mặt, nên mình phải nhanh chóng lên BV trông ông cho cô ấy về phòng trọ nghỉ. Haizzzza ! Ngày cuối tuần mẹ con nhà Sam, Kem dắt díu nhau về nhà ngoại nên mình lu bu, đành phải gọi cho chị 2 lên thế. Đến trưa cô gv lại gọi báo là cô ấy phải đi cấp cứu, mình kêu cô ấy gọi người trông ông tạm thời  rồi mình sẽ tính tiếp (những người nuôi bệnh ở BV họ có hội gv nên có người thay ngay khi cần). Chiều mình vào thì đúng là đã có người mới, cô gv này cũng nói mình yên tâm vì đã quen với những người bệnh thức đêm. Mình ra về trong lo lắng, liệu cô ấy có trụ được với ông không? Nghĩ làm sao chiêm bao làm vậy: 4 giờ sáng hôm sau cô gv mới nhắn tin (nguyên văn: Trời quơi, chị ơi kiêu tới sáng lun, giờ này mà chưa ngủ nữa, chị lên đi). Haizzzza! Mình mệt mỏi thật rồi (từ nhà mình lên BV là 12 km, đường thường xuyên tắc, mà cả 10 ngày qua ngày nào cũng đi tới đi lui, có ngày 2 lượt) đuối như cây chuối. Lại vội chạy xe lên BV, nghe 2 người chăm bệnh trong phòng cùng tố ông quậy, mình quay ra hỏi: Ba sao lại thế ? ông nói làm gì có chuyện đó, ông có làm gì đâu...và mặt ông hiền như ...nai ! Sau mình nghe mấy chị bạn tập thể dục chung nói người già mà bị bệnh hay quậy (mình tạm  dùng từ này cho sát thực tế), các chị ấy cũng đã từng nuôi mẹ già bị bệnh nên có kinh nghiệm hơn mình! (mình chợt lo xa...nếu sau này khi già mình cũng quậy như vậy thì làm sao đây?)
...Cô gv (thứ 2) dù đang bệnh (nói là cấp cứu- nhưng không biết  thực hư?) khi biết mình đang có mặt ở BV vội đến gặp mình và nói thẳng không vòng vo là tình hình ông như vậy nên phải tăng tiền công lên 600 ngàn/ngày,  nghe xong mình choáng cmn váng luôn! Mình bối rối không biết là phải xử lý như thế nào?Mình gọi cho anh 3 để xin ý kiến, anh ấy nói lòng nhiệt tình của mình đối với Ba đang làm cho sự việc rối lên và anh ấy cảnh tỉnh mình đang bị những người gv làm tiền, anh ấy không đồng ý cho mình tăng tiền công (dù tiền đó do mình bỏ ra), chốt lại, anh ấy kêu mình phải cho người gv cũ nghỉ ngay và luôn, rồi anh ấy sẽ vào tìm người mới thay. Chưa tìm ra người mới thì những người  nuôi bệnh xung quanh đề nghị mình: Sẽ có người nuôi với công 400 ngàn/ngày nhưng với điều kiện cho thêm 2 hộp cơm là 80 ngàn nữa! Vậy tính ra ngày xấp xỉ gần 500 ngàn rồi còn gì? Túm váy lại là cứ rối tinh cả lên. Đang lúc nước sôi lửa bỏng (mình lại nói quá) thì ở đâu ra một cậu thanh niên, cũng đi nuôi bệnh nhưng chưa có việc, xin được làm đúng giá cũ không ra điều kiện nào khác! Rút kinh nghiệm 3 lần trước, mình phải giao hẹn là tình hình ông như vậy, tiền công 400 ngàn/ ngày, làm được thì ok, không làm thì báo để mình tìm người mới !(đây cũng là cách một người gv ở phòng bên chỉ cho mình, tiền công như vậy, người này bỏ thì tìm người khác), nhưng cách này thì cứ gối đầu 1 người là mình mất một ngày công vì cách tính của họ không như mình tính. Cậu giúp việc mới hiền lành (40 tuổi- không biết chữ- có vợ 3 con). Giờ thì mình tạm yên tâm vì đã 2 tuần rồi mà chưa thấy cậu gọi mình để ... trả ông. Anh, chị em mình thì ai muốn lên thăm ông lúc nào thì lên, không căng thẳng như những ngày đầu ông vào viện. Và mình thì dĩ nhiên là vẫn o bế cậu ấy theo nguyên tắc cũ, dù đã từng thất bại là : vật chất quyết định ý thức. Hôm kia mình mới chạy ra chợ gần BV mua và chở về cái giường xếp để cho cậu gv ngủ được thẳng lưng- mình tự ngưỡng mộ mình giỏi (hi hi) vì chở được cái giường to kềnh càng đằng sau xe máy từ chợ về BV - Nghe mình kể vậy bạn mình động viên: không có việc gì khó/chỉ sợ không có tiền/ đào núi và lấp biển/ Không làm được thì...thuê. (chính cmn xác)hi hi
( Bởi vậy mới nói: không đơn giản có tiền là giải quyết được mọi việc, nhưng không có tiền còn tệ hơn nhiều! ahuhu).

Ngày ấy nay còn đâu:
Ba mình năm 1979: 

Năm 2004: 



và bây giờ...ở BV  (ban ngày ông rất hiền lành và vui vẻ):


Giơ tay hứa tối không "quậy"! hi hi:

Còn đây là cậu gv nuôi ông ở BV rất có tâm:

Thứ Bảy, 23 tháng 6, 2018

ĐỜI KHÔNG NHƯ LÀ MƠ !

Ông bà xưa nói:"Già néo đứt dây" (hiểu nôm na là kéo căng  quá thì dây đứt). Trong cuộc sống nhiều người không thành công do không biết mình là ai và đang ở vị trí nào trong xã hội, cứ tưởng mình là nhất thiên hạ, thấy cái bóng của mình đè hết con người mình (thấy bóng mình to quá)! haizzza! họ khổ vì ảo tưởng. Nói vậy là cao siêu, kể chuyện đời thực cho nó dễ hiểu:
                                                      

1/Khi con gái mình sanh ku Sam thì bố, mẹ chồng cho về nhà mẹ ruột 3 tháng 10 ngày, Sam cứng cáp thì mẹ con dắt díu về nhà riêng. Sam được 4 tháng thì mẹ Sam tìm được bà vú già giữ Sam theo giờ hành chính, tối bà ấy về nên cũng không có gì phức tạp lắm! Sam được 18 tháng thì bà vú nghỉ còn Sam đi mẫu giáo bé, mọi việc tạm ổn. Khi mẹ Sam sanh Kem, không thể về nhà mẹ ruột vì còn phải lo cho gia đình nhỏ.
 Biết trước tình hình rất chi là tình hình như vậy nên  trước khi sanh 1 tháng, con gái mình đã được người quen giới thiệu một cô giúp việc trên 50 tuổi, đã và đang giữ em bé nhà khác (có thể cô ấy  đứng núi này trông núi nọ nên bỏ nhà chủ cũ để sang giúp việc cho con gái mình). Tháng đầu thử việc để chuẩn bị cho việc chăm mẹ và bé thì mới thấy là cô ấy cứ lờ đà lờ đờ như con cá cờ, làm cái gì cũng hỏi, chỉ đâu làm đó, không có một tí ti nào năng động để mà trông ngóng, nhờ cậy!(mình cũng không hiểu sao chủ cũ lại chịu được hay cô ấy giả vờ như vậy cũng không biết nữa). 
Con gái mình kể : Trước ngày nằm ổ, được bạn bè rủ ra quán làm bữa tiệc  nho nhỏ, muốn cho Sam đi cùng thì phải kèm theo người giúp việc (gv) để giúp trông coi Sam. Vào bàn ăn khi mọi người cầm đũa thì cô gv cầm đũa, mọi người đặt đũa để chuyện trò thì cô gv cũng đặt đũa để hóng hớt (không tham gia câu chuyện được thì nghe mọi người tám), trong khi đó ku Sam chơi không ai trông coi. Khi gọi món tráng miệng, mọi người gọi theo sở thích, nhưng cô gv thì cứ nhìn phía bên phải cái menu, cái nào giá cao nhất thì gọi (cứ thử cho biết, chả tốn tiền, tội gì không ăn- chắc là lý luận kiểu như vậy), làm con gái mình ngại với bạn (đi ăn mang theo gv lại còn như thế thì không ngại mới lạ)! haizzzz!chán như con gián.
Đến lúc con mình sinh ở bệnh viện thì gia đình 2 bên thấy cô gv này "vợ thằng Đậu" quá nên đành phải mượn tạm cô gv của nhà mẹ chồng (cô này nhanh nhẹn, tháo vát) cùng với mình lo cho mẹ con Kem mấy ngày trong viện.
 Khi mẹ con Kem về nhà thì cô gv (bí danh là vợ thằng Đậu) không biết làm cái gì trước, cái gì sau giữa một mớ hỗn độn cùng 2 đứa trẻ con (đứa lớn thì dở dở ương ương, nói lúc nghe lúc không mà phần lớn là chướng không nghe vì tâm lý đang bị xáo trộn bởi ngôi thứ bị đảo lộn khi có em bé). Ví dụ như: Mình cho Kem bú hết sữa trong bình, cô gv cầm bình sữa lên và hỏi mình là giờ đi rửa bình phải không? (kiểu như vậy). Vì có người gv rồi, nên mỗi sáng mình lên nhà con gái khoảng 1- 2 tiếng rồi về, việc tắm bé (khó nhất) thì đã thuê mấy cô y tá đến tắm. Con gái mình từ viện về nhà được 2 ngày thì tối nhắn tin cho mình: "mẹ ơi! chắc con hậu sản mà chết với cô gv", mình nghe hết hồn, chưa xong, hôm sau con gái gọi điện cho mình bảo: Mẹ ơi con đang thu dọn đồ đạc để về nhà bố, mẹ chồng vì cô gv bảo cô ấy không đủ khả năng giúp việc cho nhà con và giờ thì viện ra một lý do khác để xin nghỉ việc! Mình không biết nói gì chỉ không hiểu tại sao lại có người xử sự kiểu như thế, thật là không có tâm!.(lương thử việc tháng đầu là 6,5 triệu đồng- đó là lương cứng, chưa tính cho thêm rồi cái nọ, cái kia...).
 Như thế, nếu đưa con gái và Kem về nhà mình để chăm cũng khó vì  mẹ con nó đã tự nguyện xách đồ về bên ấy, giờ nói sao để xin về bên này, rồi còn ku Sam thì nhất định phải theo mẹ và em, mà về nhà ngoại việc đưa đón Sam đi học là cả một vấn đề vì từ nhà mình đến trường Sam học phải 10km và giờ cao điểm thì kẹt xe! Mình nghĩ giờ chỉ còn cách tìm nhanh ra người giúp việc mới rồi đưa mẹ con Kem trở về nhà của tụi nhỏ thì mình có thể chạy tới chạy lui phụ giúp...!
Mình gọi điện cho cháu giúp việc cũ của nhà mình để nhờ tìm người (biết chăm em bé, nhanh nhẹn, biết việc). Cháu ấy bảo có người như vậy, sau khi thảo luận qua điện thoại thì 2 bên chốt ngày nhận việc (lương, thưởng..công việc cụ thể đều thống nhất). Sau 3 ngày thì cô ấy đến nhận việc, đích thân mình xuống sân đón cô gv mới tay bắt mặt mừng như đón người thân lâu ngày gặp lại! hi!hi!. (cô gv mới khỏe mạnh, nhanh nhẹn, biết việc) mình đã rất yên tâm khi giao mẹ con Kem cho cô ấy!
Công việc của cô gv là: sáng đưa ku Sam đến lớp (dĩ nhiên là Sam có mè nheo, khóc lóc), về nhà thì bế bé Kem, vệ sinh cho Kem rồi cùng mình cho Kem xuống sân phơi nắng 15 phút (được đúng 3 ngày thì trời hôm mưa hôm âm u nên vụ xuống sân phơi nắng thôi hẳn, sau đó thì cho Kem phơi nắng trên ban công căn hộ). Khi Kem ngủ được mẹ hay bà ngoại bồng bế thì cô gv làm những công việc linh tinh khác như giặt quần áo em bé, súc bình sữa, pha sữa...Trưa thì cơm nước cho mẹ Kem và cô ấy ăn. (riêng các việc nhà khác đã có một cô giúp việc theo giờ khác làm một tuần 3 buổi: giặt, ủi quần áo người lớn, lau nhà, thay ga, gối, dọn nhà tắm...). Buổi trưa sau khi ăn cơm, từ 12 giờ đến 14 giờ 30 cô gv ngủ, nghỉ trưa tại phòng riêng. Chiều 16 giờ đi đón Sam và cho Sam chơi ở sân chơi khoảng 1 tiếng đồng hồ  thì lên nhặt rau, chuẩn bị cơm chiều (chỉ nhặt nhạnh rau, củ quả, thái thịt, ướp...) còn nấu bếp là do mẹ Kem đảm nhiệm. Cớm tối xong thì rửa chén rồi nghỉ,  tối bé Kem ngủ với mẹ, mẹ Kem cho tu ti và bú bình thì tối cô gv dậy pha 3 bình sữa cho Kem. Sáng 6 giờ 15 phút dậy và công việc của 1 ngày lại tiếp tục. Từ khi Kem về nhà đến khi Kem khoảng 25 ngày tuổi thì nhờ y tá ở BV đến tắm, sau ngày thứ 25 thì cô gv tắm cho Kem! Công việc liền tay nhưng không quá vất vả...! Cô gv mới trên 50 tuổi, có 5 con đã từng đi gv vài nơi (nấu ăn, bế em bé) và cô ấy tự thấy cô ấy có nhiều kinh nghiệm nên rất tự tin: Là gv nhưng cô ấy quyết định việc cho Kem mặc bỉm (lót miếng dán để đái và ị không phải giặt), còn mẹ Kem sợ Kem hăm nên không muốn ! vậy là cô ấy không vui, nói là giặt cực thế nọ thế kia! và cô ấy nói bóng gió là việc của cô ấy chỉ bế em bé và làm những việc liên quan đến em bé còn các việc khác (cơm nước) không phải việc của cô ấy! Mà em bé Kem (nói nhỏ) dễ tính lắm, không như anh Sam hồi đó ọ ẹ quấy nên bà và mẹ phải bồng bế suốt!
Con gái mình đang trong tháng nên dù biết cô gv không vui cũng coi như không biết,chỉ  kể với mình để xả căng thẳng, mình thì cứ động viên kiểu: cha, mẹ ở với con cái  có khi không hợp nhau huống gì người gv, thôi ráng vui vẻ và chiều chuộng cô ấy vì việc cô ấy vui hay không vui sẽ ảnh hưởng tới bé Kem (mình còn bảo con gái phải chiều cô gv hơn cả mẹ ruột và mẹ chồng). Mình cũng tưởng chỉ mấy chuyện lặt vặt vậy thôi, nhưng không, cô gv khi cho Sam chơi ở sân chơi chung thì có hội những người gv khác cũng xuống đấy và những câu chuyện làm quen kiểu như: lương bao nhiêu, công việc như thế nào! Chẳng biết mấy bà, mấy cô gv của những nhà khác thổi phồng (do sĩ diện) lương thưởng của họ thế nào, nhưng cô gv của con gái mình bắt đầu cuộc chiến: Mặt nặng, mày nhẹ, bóng gió lương thấp, nhà người ta thế nọ thế kia...Con gái lại than vãn với nỗi buồn người gv, mình nghĩ bụng mấy cô này "mềm nắn rắn buông" , "con nó lú thì có chú nó khôn" (ý là con mình dại thì còn có mình bên cạnh, làm gì mà đã muốn lên lương từ tuần đầu tiên đi làm. máu mình cứ sôi sùng sục vì không hiểu tại sao?). Bực quá, mình nói với con gái là nếu cô ấy có cách hành xử như vậy làm con phiền lòng thì cho cô ấy nghỉ rồi mỗi ngày mẹ lên sớm phụ và ở lại chiều về (con gái mình cứ băn khoăn vì Bố ở nhà một mình tội nghiệp, cơm nước không ai lo cho bố, rồi thì bố buồn nằm chèo queo một mình trên võng...). Con gái mình nói con sẽ cố gắng chịu đựng và thỏa hiệp là sang tháng làm việc thứ 2 sẽ tăng thêm một (01)  triệu đồng tiền lương. Bà nội Sam nghe vậy mỗi lần sang chơi lại năn nỉ cô gv là em cố gắng giúp mẹ con nó...rồi mua mấy bộ quần áo tặng cô ấy (làm chưa được 1 tháng đã có 4 bộ quần áo mới). Mình thì động viên theo kiểu cho tiền mua card điện thoại gọi cho đỡ tiếc tiền. Vậy mà cũng chưa vừa ý cô ấy!
 Thói đời là vậy, khi mình lùi một bước người ta lấn tới 2 bước: sang tuần thứ 2 cô gv xin ứng lương trước . Con gái mình chỉ cho ứng 1/2 tháng lương, dù cô gv không vui (vì muốn ứng hết cả tháng) Mình là mình ghét nhất kiểu phải ở chung nhà với người không vừa ý là mặt sưng mày sỉa, tính mình không ưng thì nói ra ngay và luôn (đó là nhược điểm của mình! hi hi).
 Mình tưởng rằng cuộc chiến (nói quá lên tí) với người gv như vậy là tạm ngưng vì con gái mình gần như nhượng bộ rồi. Nhưng sang tuần thứ 3, con gái mình nhắn tin cho mình là cô gv muốn mượn tiền nhưng lại ra điều kiện với con gái mình là không được trừ lương vì cô ấy sẽ trả...lãi ! (haizzzzza- Chúa ơi, Người ngự ở đâu và cho con biết tại sao lại có người được đằng chân lân tới đằng đầu thế này ?). Mình hỏi con gái xử lý thế nào rồi: Con gái bảo con nói với cô gv là :con không làm nghề cho vay lấy lãi. Dù nói vậy nhưng con gái mình tiếp tục nhượng bộ vì không muốn tìm gv mới (phải hướng dẫn mọi thứ lại từ đầu) nên đồng ý cho cô gv mượn tiền nhưng ra điều kiện trừ lương mỗi tháng 01 triệu đồng. 
Nhưng cô gv đã nói trước đến tháng làm việc thứ 5 (tức là tháng 11) là cô ấy nghỉ 1 tháng sau đó thì cô ấy sẽ quay lại làm việc tiếp cho con gái mình...! (cho mình được hú lên một tiếng cho bớt căng thẳng và mình tự hỏi : trong một tháng cô ấy nghỉ, con  gái mình đi làm thì ai trông Kem và nếu có người gv mới rồi sau 1 tháng cho gv mới nghỉ để cô ấy tiếp tục làm hay sao?)
Mình thấy vấn đề không ổn, kêu con gái  nói rõ cho cô ấy biết sẽ trừ số tiền nợ vào lương cho đến tháng 11 là phải hết nợ (vì nếu cô ấy nghỉ việc luôn thì biết níu áo ai đòi số nợ còn lại?).
 Bởi vậy, nhiều người cứ nghĩ là khôn hết phần thiên hạ! mình nói là mình chưa tung chưởng nào vì cô ấy ở với con gái mình và tiền lương thì con gái mình trả, chứ ở với mình thì lên đường về nước ngay từ hôm mặt nặng mày nhẹ vì so sánh lương nhà người ta (kiểu đứng núi này trông núi nọ).
Chưa hết, đã kể tội thì vạch hết luôn cho bõ tức (mình phải xả chứ không cục tức nó nằm ngay cổ không nuốt được cơm..hi!hi).
Thường là cuối tuần cả nhà con gái mình về nhà bố, mẹ chồng vì con còn nhỏ nên dắt theo người giúp việc. Thế là cô gv lại tỏ thái độ không vui vì sang bên ấy có người lớn, cô ấy không được...làm chủ! Kêu cô gv ăn cơm trước để bế em thì không chịu (không hiểu vì sao không chịu),  ăn sau thì 21 giờ mới ăn vì nhà nội Sam 20 giờ mới ăn tối ! ông bà xưa nói không sai: nhập gia thì phải tùy tục, tùy cơ mà ứng biến. Đằng này chả biết đâu mà chiều, nhịn gv như nhịn cơm sống. Con gái mình tiếp tục thỏa hiệp:  Cuối tuần  cho cô gv về nhà con gái cô ấy nghỉ 2 ngày (dĩ nhiên là nghỉ không trừ lương) và trong 2 ngày ấy con gái mình sẽ tự lo cho 2 đứa nhỏ! 
Giúp việc bây giờ không như ngày xưa , gv thời nay ăn uống cùng mâm, nhà ăn gì gv ăn đó, sáng cũng vậy, nhiều khi (nói không ngoa tí nào) mình ăn sáng cơm nguội, mua ăn sáng cho con gái ăn thì mua luôn cho cô gv, ngủ thì có phòng riêng (phòng dự kiến dành cho bà nội Sam sang chơi ngủ lại). Trái cây trong nhà toàn thứ ngon (mua để cúng) cô ấy thoải mái dùng... lương lãnh đủ gửi về nhà không thiếu một đồng. Giờ mới tết giữa năm mà đã tuyên bố tết  nguyên đán là nghỉ nửa tháng! (làm mẹ người ta đi cho rồi, làm gv làm gì vậy? điên lắm cơ)
Hôm rồi mới nghe con gái kể: con mới lên dây cót cho cô gv, không cô ấy lại tưởng cô ấy là chủ! (ha!ha!, cọp đã xổng chuồng- chả là  con gái mình tuổi dần ) sau đó thì thái độ cô gv có chuyển biến...(có thế chứ! không lẽ được trả lương cao để làm...chủ).

Tất cả vì tương lai con em chúng ta:




 



2/ Giờ sang chuyện của mình: Đang yên đang lành thì Ba mình té gãy cổ xương đùi vào ngày 04/6/2018 khi ở tuổi 93 (tuổi thật) còn theo giấy tờ là 88 tuổi  Mình tiếp tục hành trình tìm người giúp việc nuôi bệnh ở bệnh viện. Hành trình này cũng không kém phần ...ly kỳ, hấp dẫn! ahu!hu

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2018

SHOW CỦA KEM!

1/Bé Kem (cháu ngoại của mình) đã đầy tháng hôm mùng 6 tháng 6, nhưng mình lu bu đủ thứ chuyện mà toàn chuyện đặc biệt để hôm nào rảnh mình kể sau, túm gọn một câu: mình đang rất tâm trạng (not tâm thần!ahu hu). Bận quá nên mình chưa có thời gian úp hình Kem đúng ngày đầy tháng! Thôi thì chậm vẫn hơn không, hồi anh Sam của Kem đầy tháng chỉ chụp hình tại nhà không ra tiệm, Kem là con gái nên mẹ thích điệu đà cho Kem nên có nhiều hình đẹp hơn anh Sam hồi đó. Giờ bà chỉ úp hình thay lời muốn nói thôi vì tâm hồn bà ngoại thời gian này đang treo ngược ở nơi khác rồi! 











2/ Xem ai đẹp hơn nào:

 Đây là Kem 1 tháng:


Kem 20 ngày tuổi:

Kem  8 ngày tuổi:

 Anh Sam của Kem lúc 25 ngày tuổi :


Cái nôi này Kem được hưởng sái từ anh Sam (cái hình này là anh Sam nằm trên đấy, không phải Kem! hi hi)

Sam hơn 1 tháng:

Còn đây là cậu VP của Kem lúc hơn 2 tháng:



Còn đây là mẹ Kem lúc 3 tháng:

Mẹ Kem  và cậu VP :