A/ Lý thuyết :
+ "Càng hiểu đời, càng chọn im lặng" . Đó là triết lý sâu sắc của sự trưởng thành.
A/ Lý thuyết :
+ "Càng hiểu đời, càng chọn im lặng" . Đó là triết lý sâu sắc của sự trưởng thành.
1/.Mình vừa xem xong 3 phóng sự đặc biệt của VTV về: "Hợp đồng sở hữu kỳ nghỉ" .
("Sở hữu kỳ nghỉ" là kiểu khách hàng trả trước một khoản tiền để được đi nghỉ dưỡng tại các khách sạn hoặc khu resort cao cấp trong một số ngày nhất định hàng năm. Thay vì đặt phòng từng chuyến đi, người mua ký hợp đồng dài hạn và được hưởng quyền nghỉ dưỡng trong nhiều năm với giá thấp hơn nhiều so với đi lẻ. Ngoài ra còn được cam kết (miệng) là có thể chuyển nhượng, cho thuê lại hợp đồng kỳ nghỉ với mức lợi nhuận cao. Tuy nhiên, những cam kết miệng này không được thể hiện trong hợp đồng nên không có giá trị pháp lý, khiến người mua, ( nhất là người lớn tuổi) không có nhu cầu đi nghỉ dưỡng gặp nhiều khó khăn khi muốn chuyển nhượng và thực tế như trong phóng sự nhiều kỳ cùa VTV thì các cụ còn bị l.ừa tiếp khi phải nộp thêm những khoản tiền lớn khi muốn được chuyển nhượng hợp đồng - nhưng cứ liên tiếp bị yêu cầu nộp tiền cho đến khi cạn túi nhưng hợp đồng kỳ nghỉ vẫn không chuyển nhượng được...)
Điều đọng lại sau khi xem xong phóng sự với mình là những khuôn mặt thất thần của các cụ ông, cụ bà (những người trí thức: người là tiến sĩ, bác sĩ, người là giảng viên cao cấp...) khi bị "l.ừa" hết tiền (có cụ phải cầm thế nhà).
Nhiều ý kiến trái chiều trong việc các cụ "tự nguyện ký vào hợp đồng" (có cụ ký đến hơn 70 hợp đồng, số tiền bỏ ra lên đến hàng chục tỷ- khó hiểu cho trường hợp này). Phải nói là quá day dứt vì các cụ quá tự tin vào học thức, kinh nghiệm cuộc đời của bản thân. Có người nói rằng các cụ bị lừa vì " ...đã dùng kinh nghiệm của ngày hôm qua để đối diện với những thứ được tạo ra ngày hôm nay...". Đúng vậy, vì với các cụ khi bản thân là người có tri thức (lại còn đi dạy người khác) thì ý kiến của con, cháu chỉ là : "trứng mà đòi khôn hơn vịt" thôi. Có cụ sau khi bị lừa vẫn chưa tin mình bị lừa vì nghĩ "làm sao chúng có thể lừa mình, mình đã từng là chuyên gia cơ mà, đâu phải ai cũng...như mình ...". Khi được hỏi vì sao không hỏi ý kiến con cái trước khi ký mua kỳ nghỉ, có cụ vẫn đầy tự tin nói: "sao tôi phải hỏi ý kiến, một khi tiền là của tôi, tài sản trong nhà là do tôi tạo ra..." (Bởi vậy mới có chuyện đau lòng xảy ra). Có cụ sau khi bị l.ừa sạch tiền đã tự an ủi, tiền mất chỉ là một tai nạn nhỏ trong các tai nạn khác. Đúng vậy, cái mất lớn đối với các cụ là niềm tin, lòng tự trọng bị tổn thương và sự bình yên của tuổi già bị xáo trộn, tinh thần kiệt quệ. Thực tế thì các cụ đã già, đã cô đơn nay lại buồn nhiều hơn, mất ngủ, mệt mỏi, căng thẳng đến nhiều khi mất kiểm soát và muốn trốn chạy khỏi chính bản thân nên có người đã mất, có người bị đột qụy, có người đi lang thang không dám về nhà...có cụ còn bị con nhắn tin dằn vặt với nội dung quá ư là chua chát.
Khi sự việc hợp đồng sở hữu kỳ nghỉ "vỡ lở" và lan truyền trên mạng xã hội, qua phân tích của truyền thông nguyên nhân, lý do thì nhiều nhưng có thể kết lại một vài điểm chính:
-Thứ mà những kẻ l.ừa đảo (trẻ tuổi) có nhiều hơn con cái các cụ là sự kiên nhẫn lắng nghe người già nói, thứ mà những đứa con dù quan tâm đến bố mẹ lại không có sẵn.
- Các cụ quá tự tin vào bản thân và như người trẻ nói với nhau (nghe thì sốc mà đúng :"tuổi này khó bảo lắm- chỉ đa cấp nói mới nghe" ) haizzza.
- Và sau sự việc này có lẽ các cụ sẽ luôn tự vấn : Giá như hôm đó đừng đi dự hội thảo (có quà); giá như trước khi đồng ý chuyển tiền mua kỳ nghỉ thì tham khảo ý kiến người thân hay bạn bè; giá như sáng suốt nghĩ là : già rồi đi còn không nổi còn nghỉ dưỡng kiểu gì trong 20 năm tới; giá như chấp nhận "thấy đủ là đủ"; giá như ...đừng bao giờ dính vào sự việc này. Giá như ...
- Các cụ bị "l.ừa đơn, l.ừa kép" hết sạch tiền vì các cụ đã im lặng chịu mất tiền , nghĩ rằng mình đã quá già , không đủ thời gian để kiện tụng, thưa gửi gì nữa và điều lớn hơn là không muốn các con phải lo lắng vì mình. (Nhưng thực tế thì có lẽ những người con đang phải giải quyết hậu quả và chịu áp lực từ dư luận từ một quyết định mà họ không hề biết hay tham gia...).
Nhìn ánh mắt thất thần của các cụ thì hẳn người thân không thể an lòng :
( nhìn thương còn hơn cả chữ thương)
2/. Bài học kinh nghiệm và tự nhìn lại mình:
+ Khi đã bước qua tuổi 60 thì mình xác định: đã già cmnr, tinh thần mong manh dễ vỡ lắm rồi (cảm xúc thì trồi sụt thất thường - là lúc vui, lúc buồn) nên không còn là trụ cột gia đình, không còn là chỗ dựa chính (dù chỉ là tinh thần) cho con cái nữa. Nhà người ta còn đủ nguyên cặp ông, bà thì sáng tối có nhau thì còn vui chứ mình còn có một mình (rưỡi) nếu không có đam mê nào khác thì buồn vì quanh ra quẩn vào (làm giám đốc công ty môi trường một thành viên, hi!hi). Bạn bè đồng nghiệp thân thiết ngày xưa thì nay mỗi người mỗi nơi, bạn mới thì mỗi người mỗi hoàn cảnh (người giữ cháu, người đi du lịch thường xuyên...). Con cái thì cũng bận công việc với gia đình riêng của nó, thi thoảng mới ghé thăm, có gọi điện thoại hỏi thăm thì lại "con đang bận lắm, bố mẹ nhớ giữ sức khỏe, tiền bạc giữ cẩn thận kẻo bị lừa hết thì khổ... "(kiểu thế). Ngày trước chàng Ro nhà mình cũng đã từng hai lần bị l.ừa mỗi lần vài triệu thôi (vì chàng không có nhiều tiền, chứ có nhiều chắc cũng bị l.ừa hết), chỉ vậy thôi mà cũng đã thấy mệt mỏi rồi chứ nói gì mất tiền tỷ như các cụ trên tivi.
+ Để hạn chế việc "nhàn cư vi bất thiện", mình cắm đầu vào điện thoại hết vài tiếng đồng hồ/ ngày với cú Duolingo :
+ Cũng phải nói thêm là mình nhát, hồi nào giờ không tự tin với bản thân về mọi thứ ( không giống như mấy cụ trong phóng sự của VTV tuy già nhưng rất tự tin vì : Có tri thức, có tiền, lại còn minh mẫn nên tự quyết hết). Vậy nên mình ít khi nghe điện thoại số lạ, nếu nghe thì xung quanh phải có người thân vì mình nghĩ khi nghe điện thoại một mình dễ bị thao túng tâm lý, người ta kêu gì làm đó thì hỏng cmnl. Mình cực đoan như vậy nên nhiều khi con cái bảo mẹ làm gì mà sợ ghê thế? Mình nói là mình già rồi, tâm lý không vững, hay sợ nọ, sợ kia nên vậy cho nó lành. (Mà thực tế thì cũng không buôn bán hay kinh doanh gì cả để mà sợ lỡ cuộc gọi của đối tác. Nếu là người thân, bạn bè gọi thì đã có số trong danh bạ hết rồi).
À, mà giờ nghe nói đang có chiêu l.ừa mới là điện thoại vẫn hiển thị tên người quen, giọng người quen mà thực ra là không phải (bọn đào lửa nó tạo ra từ trí tuệ nhân tạo- AI). Bởi vậy hễ nghe điện thoại mà hỏi gì đó không bình thường thì chấm dứt cuộc gọi ngay và luôn cho nó lành. (mà lành đến lúc nào thì còn tùy thuộc vào độ tỉnh của bản thân và cũng hên -xui).
Người già là đối tượng dễ bị l.ừa nhất quả đất:
Túm váy lại: Già thì sống an nhiên, an phận thì sẽ an lòng phải không ông Giáo ?
(hình lấy trên net)
1/. Mơ:
Mình đã từng có một ước mơ là sau khi nghỉ hưu sẽ rời thành phố tìm nơi yêu thích (với mình đó là vùng ven Đà Lạt)
mua một căn nhà nho nhỏ, có mảnh vườn xung quanh để trồng rau, nuôi gà, chiều chiều
ngồi ghế lười trước hiên nhà ngả lưng đọc sách (đó là kiểu: sống chậm, sống yên
và sống nhẹ mà mình thích).
Hơn 10 năm trước, mình nghĩ đó là lựa chọn hợp lý
nhất cho tuổi của mình (chưa thật già, mới sồn sồn, có thời gian, kinh tế đủ để thực hiện ước mơ nhỏ đó). Nhưng mơ vẫn mãi là mơ, không thành hiện
thực, không phải vì đó là ước mơ quá xa vời không với tới được mà vì chàng Ro
đã “dừng” lại nửa chừng ...xuân nên mình không thể một mình thực hiện “điều ước”.
Thấy mẹ có vẻ tiếc nuối vì không thực hiện được giấc mơ
của một thời “nông nổi”, con gái chỉ cách nhanh, gọn là lên trên đó thuê một căn nhà
ở thử một thời gian nếu ok thì tính tiếp. Rồi vì nhiều lẽ, điều đó mình cũng không thực
hiện được nốt. Giờ thì già cmnlr, sáng chẳng muốn rời giường chứ nói gì tới
chuyện đi đâu xa cho nó mệt, mơ với chả màng (hi!hi).
Cũng may là mình chưa đầu tư vào ước mơ “viễn vông" ấy, chứ không lại kiểu bỏ công, bỏ của , sau đó lại ... bỏ chạy về phố thì còn mệt hơn.
(hình chôm trên net)
Hôm rồi lang thang trên mạng mình đọc được câu chuyện của một người lạ ở tuốt bên TQ kể chuyện bỏ phố về quê với nhiều trăn trở và sau đó phải tính bán nhà, vườn ở quê để trở về phố. Chuyện kể rằng:
“Sau khi nghỉ hưu, vợ chồng tôi bắt tay vào thực
hiện ước mơ “bỏ phố về quê” đã ấp ủ nhiều năm trước. Sau khi bàn bạc trong gia đình thống nhất thì chúng tôi bán nhà phố, gom thêm tiền dành dụm bao năm để
thực hiện điều ước.
Về quê, nhà của cha, mẹ không còn nên vợ chồng tôi mua một mảnh đất gần nhà cũ của cha mẹ tôi (để giữ những hoài niệm tuổi thơ) rồi cất căn nhà khang trang. Số tiền bỏ ra xây nhà, làm vườn vượt qua số tiền dự kiến vì khi làm nhà chi phí phát sinh nhiều hơn dự kiến bởi ý nghĩ muốn già được ở trong một căn nhà khang trang, đủ tiện nghi ở vùng quê thanh bình ...
Sau khi nhà hoàn thiện, chúng tôi đã nhanh chóng
dọn về quê ở trong sự háo hức là giấc mơ xưa đã thực hiện được.
Những tháng đầu tôi rất vui và hạnh phúc vì được sống giữa vùng quê quen thuộc từ nhỏ. Họ hàng, bạn bè hàng xóm lui tới thăm hỏi trò chuyện không kể giờ giấc. Tôi vẫn háo hức với cuộc sống mới, nhưng cũng bắt đầu thấy có gì đó “sai sai”
Vợ chồng tôi gần
như bắt tay lại từ đầu để thực hiện ước mơ kiểu: Vườn cây, ao cá, thả gà, nuôi chó, trồng rau, sống như gần với
thiên nhiên và ăn uống với rau, trứng ... của nhà “trồng được”.
Nhưng chỉ vài tháng sau, những điều tưởng nhỏ bắt
đầu trở thành chuyện lớn như:
- Vườn nhà nồng mùi phân gà vịt.
- Gà gáy, chó sủa từ 3-4 giờ sáng. Không
yên tĩnh như vẫn tưởng.
- Muỗi, ruồi nhiều ngủ phải giăng màn.
Có lần vợ tôi bị choáng phải đưa đi bệnh viện cách
nhà khá xa. Việc đó khiến chúng tôi bắt đầu lo lắng khi sống xa bệnh viện mà
phương tiện di chuyển không thuận tiện như ở phố.
+ Chi phí sinh hoạt không chỉ là những khoản chi bình thường như khi ở phố mà có nhiều khoản chi phát sinh mà trước đó chưa từng nghĩ tới.
Ở quê, quan hệ họ hàng và làng xóm rất chặt. Vợ
chồng thường xuyên nhận được lời mời dự tiệc (ma chay, cưới xin, giỗ quảy, hội
đình, hội làng...), mức mừng gần 130 nhân dân tệ. Nếu
không đi hoặc mừng ít hơn, dễ bị đánh giá mình là người keo kiệt, bủn xỉn.
Ngoài ra còn các khoản góp xây dựng: đèn đường,
đường làng… Có lần tôi bị yêu cầu đóng tới 2.000 nhân dân tệ trong khi người làng chỉ đóng tượng trưng.
+ Chi phí “không tên” từ áp lực quan hệ :
Hàng xóm thường xuyên hỏi về lương hưu, tiền tiết
kiệm, lý do về quê. Những câu hỏi tưởng bình thường lại tạo áp lực lớn với
người già vốn quen sống kín tiếng như chúng tôi.
Tin đồn lan nhanh hơn tôi tưởng: có người nói tôi
phá sản nên mới về quê.
+ Chi phí cảm xúc
Điều này không đo được bằng tiền, nhưng lại là thứ
khiến tôi kiệt sức nhất.
Một lần, họ hàng nhờ tôi xin việc cho con trai họ
qua mối quan hệ của con rể. Tôi từ chối vì không thể giúp, nhưng sau đó bị chỉ
trích là vô ơn. Tin đồn lại lan ra.
Sau nhiều lần như vậy, vợ chồng tôi dần khép mình,
ít ra ngoài, sống cô lập ngay trong chính ngôi nhà mình xây.
Sau tám tháng, vợ chồng tôi nhận ra một điều: Chúng
tôi không thực sự phù hợp với cuộc sống ở quê như đã tưởng.
Ở thành phố:
- Không ai hỏi chuyện riêng tư quá nhiều.
- Không phải tham gia tiệc tùng liên tục.
- Dịch vụ y tế gần hơn.
- Sinh hoạt quen thuộc, nhẹ nhàng hơn với người
già.
Cuối cùng, chúng tôi quyết định quay lại thành phố
thuê nhà sống, coi như “nghỉ hưu lần hai”.
Đó là bài học tài chính lớn nhất sau tuổi 60.
Nhìn lại, tôi không hối hận vì đã thử, nhưng nếu
được làm lại, tôi sẽ làm khác.
Thứ nhất: Đừng quyết định bằng cảm xúc hoài niệm.
Quê hương trong ký ức không còn giống hiện tại.
Thứ hai: Phải tính đủ chi phí dài hạn. Không chỉ là
tiền xây nhà, mà còn chi phí xã hội, đi lại, y tế và sinh hoạt.
Thứ ba: Nên thử sống ngắn hạn trước khi quyết định
lâu dài. Nếu khi đó chúng tôi thuê nhà sống thử vài tháng, có lẽ đã tránh được
khoản đầu tư lớn.
Sau tất cả, tôi nhận ra: Nghỉ hưu không phải là
chuyện “ở đâu yên hơn”, mà là “ở đâu phù hợp hơn”. Và đôi khi, lựa chọn quay
lại thành phố không phải thất bại – mà là một quyết định tỉnh táo về tài chính
lẫn cuộc sống.
...Chỉ sau chưa đầy một năm sống ở quê, vợ chồng tôi đã quay lại thành phố trong tâm trạng thất vọng. Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là chuyện không hợp nếp sống, mà là khoản tiền khá lớn bỏ ra mua đất, xây nhà – và những chi phí phát sinh mà trước đó tôi chưa từng tính tới”. (hết chuyện)
Đọc xong câu chuyện trên, mình thở phào nhẹ nhõm, may quá
mình chưa “bỏ phố về quê”.
Nhưng ý định “xách balo lên và ...đi” vẫn là một ước mơ, tuy không "cháy bỏng” như thủa nào nhưng vẫn “âm ỉ" mãi không thôi...
(hình chôm trên net)
Lang thang
trên mạng đọc được bài viết này (có biên tập lại):
“Có ai đã từng nghĩ, nếu một ngày mình già đi … thì phải làm sao?
Trước hết phải chấp nhận một sự thật không mấy dễ chịu là về già
điều khiến ta buồn nhất, thường không phải là thiếu tiền, cũng chẳng phải
là sức khoẻ ngày một yếu đi, mà là bỗng một ngày nhận ra mình đã "hết giá trị sử dụng" trong mắt người thân...
Khi rơi vào hoàn cảnh đó, có hai điều cần phải chuẩn bị :
*/ Một là: Sớm buông bỏ những kỳ vọng, đừng nghĩ rằng mình vẫn là "trung tâm vũ trụ" của con cái vì lúc này chúng đã có gia đình riêng, áp lực riêng, không phải vì chúng bất hiếu, mà là vì gia đình nhỏ của chúng là ưu tiên số một, còn mình xuống số ...hai.
Cha mẹ thì thương con cái cả đời, còn con cái với cha mẹ, phần nhiều chỉ
là đồng hành theo từng chặng đường. (ông bà xưa nói : "Một mẹ nuôi được 10 con, còn 10 con chưa chắc đã nuôi được một mẹ"- Thực tế cuộc sống chứng minh lời này không sai.)
*/Hai là: Chỗ dựa lớn nhất của tuổi già là…tự lập, đừng lúc nào cũng trông chờ
vào con cái, chúng còn phải lo sự nghiệp, lo đi làm nuôi con (cũng giống mình mấy chục năm trước thôi). Bản thân con cái cũng đã quá tải rồi,
đâu còn nhiều sức để gánh thêm cảm xúc của cha, mẹ già.
Kinh tế tự chủ, không phải chờ con cái trợ cấp, tinh thần, sức khỏe ổn định không làm
phiền hoặc trở thành gánh nặng cho người thân.
Cha, mẹ già càng bớt làm phiền con cái, chúng lại càng trân trọng mình hơn. Đây
cũng không phải là tình thân nhạt đi, mà là bản năng rất đời thường của con
người.
Hạnh phúc thật sự của tuổi già không phải là dựa vào ai, mà dù không có ai để dựa vào, mình vẫn có thể sống những ngày tháng bình dị, yên ổn và đủ đầy theo cách của riêng mình." (ST- không rõ tên tác gỉa bài viết.)
( Túm váy lại, già thì: "độc lập là tự do và tự lo là hạnh phúc").