Nam mô A di đà Phật !
(Nội dung chính trong bài
viết này lấy trên trang FB Thiền sư OHamathara – mình biên tập lại, chỉnh sửa, thêm bớt cho gọn, dễ hiểu theo ý mình- kiểu thêm mắm dặm muối cho hợp khẩu vị )
...Trong chúng ta nhiều người
đang sống một cách vui vẻ, không lo âu, phiền muộn hay bệnh tật. (do không thể biết điều gì đang chờ mình phía trước).
Nhưng việc chúng ta đang sống không lo âu, không buồn đau bởi bệnh tật không phải vì trạng thái
tâm của chúng ta đã thực sự trưởng thành hay kiên định. Chúng ta đang giống như một "bậc định tĩnh" ( được hiểu là người có nội tâm vững vàng, sáng suốt và hoàn toàn
bình tĩnh, làm chủ được cảm xúc và giữ tâm trí không bị dao động, xáo trộn trước
mọi biến cố, cám dỗ hay nghịch cảnh trong cuộc sống). Điều đó chẳng qua là vì những điều
làm cho ta lo sợ chưa tìm đến bản thân mình mà thôi. Đây là
sự thật mà chúng ta cần phải nhìn nhận.
Nếu nhìn về tương lai của chính mình, có hai nạn cảnh không tốt mà chúng ta chắc chắn (hay bắt buộc) phải đối mặt đó là: bệnh tật (kèm đau đớn) và cái ch.ết.
Thực ra, trong cuộc đời mỗi người, nếu nói về nạn cảnh thì không chỉ ở hai
vấn đề trên. Nhưng hai nghịch cảnh thực sự xáo trộn tâm trí, gây ra sự hoảng
loạn đó chính là: Sự đau đớn của bệnh tật và cái ch.ết.
Đây là điều không thể đổi khác vì sự đau đớn, bệnh tật vốn là bản chất
của tự nhiên đối với con người.
Chúng ta, ai rồi cũng sẽ phải chịu đựng khổ đau khi một căn bệnh nào đó khởi phát. Ngay thời điểm con người chạm ngưỡng 40 hay 50 tuổi, cơ thể đã ở trong trạng thái sẵn sàng phát bệnh, sự hoại diệt ấy vẫn đang âm thầm tới theo thời gian.Thậm chí nếu phước mỏng, nhân duyên kém, có người đã phát bệnh ngay từ tuổi đôi mươi. Thật hiếm có ai chạm đến tuổi 70, 80 mà thân thể chưa phải chịu sự đau đớn của bệnh tật, mà đa số đều đã mang trong mình ít nhất một căn bệnh có tên gọi...
Và nếu căn bệnh ấy tiến triển đến mức đe dọa sự sống, chúng ta chắc chắn sẽ rơi vào lo lắng, hoảng sợ và nhiều khi rơi nước mắt.
Tại sao lại như vậy?
Bởi vì điều đó gắn liền với cái ch.ết - sự tan rã và chia ly âm dương
vĩnh viễn. Điều thực sự kích động tâm trí ta, gây ra sự sợ hãi và nước mắt
cuồng quay chính là sự hoại diệt và diệt vong ấy.
Không ai có thể né tránh được sự hoại diệt đó.
Dù ta có lo âu, hoảng loạn, cầu xin hay khóc lóc bao nhiêu đi chăng nữa, cái ch.ết không vì
thế mà lùi bước. Quy luật tự nhiên vốn không có sự cảm thông cho sự sợ hãi của
chúng ta; khi các nhân duyên đã cạn kiệt, sự sống tự khắc sẽ dừng lại.Vậy thôi.
Cũng bởi lo quay cuồng với cuộc sống, với mưu sinh, với tham, sân, si ...nên chúng ta không rèn luyện tâm để thấu hiểu những thực tại này, nên
khi chúng ập đến, phần lớn mọi người trong chúng ta sẽ rơi vào hoảng loạn và sợ hãi. (nếu tinh thần còn tỉnh táo để biết mà sợ hãi)
Hãy tự đặt câu hỏi cho chính mình: Vào thời điểm đó, liệu bản thân có còn đứng vững được hay không ? Có đủ bình tĩnh để mà hiểu rằng : "Sinh tử một mình, đến đi cô độc" để bớt sợ hãi không? hay tâm bấn loạn ?
Đức Phật dạy rằng: Nếu ngay từ bây giờ, chúng ta rèn luyện thói quen sống trong Chánh niệm thì đến ngày phải đối mặt với những điều đáng sợ và đau thương, tâm ta sẽ nhờ có sự trưởng thành và định tĩnh mà dựa vào đó để vượt qua nghịch cảnh một cách an nhiên.
( sống trong chánh niệm là biết rõ những gì đang có mặt và đang xảy ra, hay hiểu sâu hơn thì đó là việc nhận thức và hiểu rõ những trạng thái bên trong và xung quanh chúng ta)
Để vượt qua nỗi sợ bệnh tật, đau đớn và cái ch.ết, chúng ta cần thay đổi bản thân, đừng cố né tránh về bệnh, ch.ết, hãy luôn nghĩ nhất định “nó” sẽ tìm đến mình một ngày nào đó. Mỗi ngày nghĩ về cái chết, nhập tâm rằng đã là cuộc sống thì có sinh là có tử, nhất định mình sẽ ch.ết, không thể khác. Hãy nhìn vào cuộc sống hiện tại, chăm sóc sức khỏe bản thân tốt hơn và chia sẻ cảm xúc với người thân để tìm lại sự bình an trong tâm hồn. (Đức Phật đã chỉ rõ rằng: thân như ngôi nhà cũ, theo thời gian sẽ mục nát).
Mình có người quen, nói chuyện gì cũng được nhưng hễ câu chuyện dính đến bệnh, ch.ết là xua tay bảo :"thôi đừng nói những điều đó, xui" . Có đúng là không nói đến là nó không đến ? hay nếu không có sự chuẩn bị về tâm lý thì khi nó đến sự sợ hãi tăng ...gấp đôi. Mình thì chỉ mong đơn giản thôi : "sống khỏe...die nhanh".
Lý thuyết: Dù ốm đau hay khỏe mạnh, chúng ta cũng nên tập trung cố gắng cải thiện chất lượng cuộc sống của mình. Sống với hiện tại, rộng lòng (chấp nhận) những gì xảy ra xung quanh mình (dù không như ý) một cách bình tĩnh nhất có thể, để nếu bị bệnh tật hành hạ thì cũng nhẹ nhàng hơn. Nhập tâm rằng: cuốc sống vốn vô thường để giữ tâm mình tỉnh táo- thân ổn định và bình an.
Hiểu rằng: "Sinh có hạn tử bất kỳ": Đời sống con người có giới hạn, ai sinh ra rồi cũng sẽ già đi và từ giã cõi đời. Cái ch.ết không hẹn trước, có thể xảy ra bất cứ lúc nào, với bất kỳ ai, không phân biệt tuổi tác hay hoàn cảnh (giàu, nghèo). Hãy quý trọng từng phút giây hiện tại.
Mong những điều tốt lành nhất đến với mọi người và mọi nhà !