*/ Hôm nay sinh nhật chàng Ro. Chàng bước sang tuổi mới nhưng sức khỏe không tốt như những năm trước.
Nhà mình hồi nào tới giờ sinh hoạt trong đời sống rất đơn giản. Sinh nhật các thành viên trong gia đình cũng chỉ làm gì đó ăn uống, có hoa có bánh các kiểu cho có không khí....vậy thôi.
Cách đây 3 năm, khi đó chàng còn đi lại được, sinh nhật chàng, con gái đưa cả nhà ra quán nướng gần nhà . Nay thì có muốn đưa Bố đi đâu cũng không được nữa vì chàng "lưng đã dán giường" (theo kiểu nói của chàng) hơn một năm nay rồi. Người già là vậy, nay khỏe mai yếu là chuyện thường tình nên khi còn làm được gì cho chàng vui thì làm .
Sinh nhật người già mà bị bệnh thì không cần chúc kiểu sống lâu trăm tuổi nọ kia nữa vì với họ giờ mong ước giản đơn là có người thân bên cạnh, được tắm rửa hàng ngày, được nằm trên giường trong phòng của mình (chứ không phải ở bệnh viện), đó là điều hạnh phúc nhất.
Sinh nhật chàng, mình chẳng biết viết chúc chàng thế nào cho phù hợp (viết nhiều sẽ ra sến súa không phải kiểu của mình). Giờ chỉ mong chàng sức khỏe ổn định, dù chàng bệnh nằm đó nhưng mình đi ra đi vào còn thấy... đủ một đôi. Mình cũng không dám hứa nhiều, chỉ biết sẽ cố gắng chăm chàng tốt, như vậy là cả nhà vui !
Sáng 08/4/2026 :
"Trẻ cậy cha, già cậy vợ, con":

Hoa năm nay và chiếc ghế con trai tặng bố SN năm 2023 :
Lúc còn khỏe (2024) chàng hay ra ngồi đây:
*/ Cuối tuần con cháu về đông đủ nhưng thiếu chàng ngồi chung:
*/ Hình sinh nhật chàng những năm trước:
Năm 2022 :
Năm 2023:
Đi quán nướng gần nhà:
Năm 2024:
Năm 2025:
2/ .Chàng Ro dạo này gần như không giao tiếp bằng lời nói với mọi người xung quanh, mình là người gần gũi chàng nhiều nhất, mình hỏi khi vui chàng trả lời, không thì chàng im lặng (giọng chàng nói cũng khó nghe- kiểu của người bị tai biến-phải có phiên dịch).
Hàng ngày ra vào chăm chàng mình hay hỏi chàng kiểu: Bố đang ăn gì ? Bố có buồn không ? Bố có muốn về quê chơi không ?Bố có muốn người Bố yêu tới chơi không? Bố có thương mẹ không? thương thì để đâu ...chủ yếu là mình kiếm chuyện nói cho chàng vui thôi. Mình hỏi nhưng thỉnh thoảng mới có câu trả lời. Rồi mình hát hò linh tinh cho chàng vui, kiểu: " Tình yêu có từ nơi đâu?- Cuộc đời vẫn đẹp sao, tình yêu vẫn tào lao- đêm đêm ngửi mùi hương ... Những khi như thế, chàng nhìn mình như kiểu thần kinh của mình không được bình thường (hihi), mà có lẽ thế thật. (kể nốt: có cô em họ dặn mình mỗi khi vệ sinh cho chàng, khi gói "đầu ra" bỏ vào túi nilon để vứt thì nói nhiều lần, như niệm thần chú là:"cảm ơn đời, cảm ơn chồng đã tặng quà mỗi sáng" thì sẽ thấy nhẹ nhàng vui vẻ. Kể cho chị bạn nghe, chị ấy cười sắp sặc và bảo, nếu vậy chắc mình sẽ đi "Biên Hòa" sớm ! hihi ).
Lúc còn khỏe chàng hay đọc cho mình nghe bài thơ về vợ chồng chim Cuốc (mình tra Google mà không thấy). Mình lục trí nhớ mãi không ra ,chỉ nhớ mang máng nội dung. Hôm rồi hỏi chàng bài thơ có nội dung ấy nó như thế nào, mình kêu chàng đọc để ghi lại. Hỏi mãi, chàng nói một lần vài từ, sau vài ngày động viên chàng đọc vừa nhỏ vừa khó nghe, mình phải chắp nối, dịch, đoán theo kiểu "đuổi hình bắt chữ" mới ra một đoạn, đọc lại cho chàng nghe và hỏi chàng hết chưa chàng lắc đầu (là chưa hết) kêu đọc tiếp thì lại im lặng . haizzza:
Mình biên ra đây để nhớ một kỷ niệm về chàng nhân ngày sinh nhật chàng. (đầu 7 đuôi sắp cập bờ 8).
Chuyện vợ chồng chim Cuốc
“Vợ chồng
chim Cuốc đêm khuya,
Bàn xây tổ ấm,
tính bề làm ăn.
Chim Cuốc
(vợ) thì băn khoăn :
Ở đây bộ đội
bò lăn tập tành.
Lựu đạn ném tập chưa tinh .
Nhỡ vào phải
tổ của mình thì nguy.
Sớm mai chim
Cuốc (chồng) chạy về.
Rỉ vào tai vợ:
“lo gì mình ơi?
Anh em bộ đội
rất tài.
Lựu đạn ném tập
không sai quả nào.
Tuy còn quả
thấp quả cao.
Nhưng không
ném lạc được vào nhà (tổ) ta...."