(hình lấy trên net)
1/. Mơ:
Mình đã từng có một ước mơ là sau khi nghỉ hưu sẽ rời thành phố tìm nơi yêu thích (với mình đó là Đà Lạt)
mua một căn nhà nhỏ, có mảnh vườn xung quanh để trồng rau, nuôi gà, chiều chiều
ngồi trước hiên nhà ngả lưng đọc sách (đó là kiểu: sống chậm, sống yên
và sống nhẹ mà mình thích).
Hơn 10 năm trước, mình nghĩ đó là lựa chọn hợp lý
nhất cho tuổi của mình (chưa thật già, mới sồn sồn, có thời gian, kinh tế đủ để thực hiện ước mơ nhỏ đó). Nhưng mơ vẫn mãi là mơ, không thành hiện
thực, không phải vì đó là ước mơ quá xa vời không với tới được mà vì chàng Ro
đã “dừng” lại nửa chừng ...xuân nên mình không thể một mình thực hiện “điều ước”.
Thấy mẹ có vẻ tiếc nuối vì không thực hiện được giấc mơ
của một thời “nông nổi”, con gái chỉ cách nhanh, gọn là lên trên đó thuê một căn nhà
ở thử một tháng nếu ok thì tính tiếp. Rồi vì nhiều lẽ, điều đó mình cũng không thực
hiện được nốt. Giờ thì già cmnlr, sáng chẳng muốn rời giường chứ nói gì tới
chuyện đi đâu xa cho nó mệt, mơ với chả màng (hi!hi).
Cũng may
chưa đầu tư vào ước mơ “viễn vông" ấy, chứ không lại kiểu bỏ công, bỏ của , sau
đó lại ... bỏ chạy về phố thì còn mệt hơn.
Hôm rồi lang thang trên mạng mình đọc được câu chuyện của một người lạ ở tuốt bên TQ kể chuyện bỏ phố về quê với nhiều trăn trở và sau đó phải tính bán nhà, vườn ở quê để trở về phố. Chuyện kể rằng:
“Sau khi nghỉ hưu, vợ chồng tôi bắt tay vào thực
hiện ước mơ “bỏ phố về quê” đã ấp ủ nhiều năm trước. Sau khi bàn bạc trong gia đình thống nhất thì chúng tôi bán nhà phố, gom thêm tiền dành dụm bao năm để
thực hiện điều ước.
Về quê, nhà của cha, mẹ không còn nên vợ chồng tôi mua một mảnh đất gần nhà cũ của cha mẹ tôi (để giữ những hoài niệm tuổi thơ) rồi cất căn nhà khang trang. Số tiền bỏ ra xây nhà, làm vườn vượt qua số tiền dự kiến vì khi làm nhà chi phí phát sinh nhiều hơn dự kiến bởi ý nghĩ muốn già được ở trong một căn nhà khang trang, đủ tiện nghi ở vùng quê thanh bình ...
Sau khi nhà hoàn thiện, chúng tôi đã nhanh chóng
dọn về quê ở trong sự háo hức là giấc mơ xưa đã thực hiện được.
Những tháng đầu tôi rất vui và hạnh phúc vì được sống giữa vùng quê quen thuộc từ nhỏ. Họ hàng, bạn bè hàng xóm lui tới thăm hỏi trò chuyện không kể giờ giấc. Tôi vẫn háo hức với cuộc sống mới, nhưng cũng bắt đầu thấy có gì đó “sai sai”
Vợ chồng tôi gần
như bắt tay lại từ đầu để thực hiện ước mơ kiểu: Vườn cây, ao cá, thả gà, nuôi chó, trồng rau, sống như gần với
thiên nhiên và ăn uống với rau, trứng ... của nhà “trồng được”.
Nhưng chỉ vài tháng sau, những điều tưởng nhỏ bắt
đầu trở thành chuyện lớn như:
- Vườn nhà nồng mùi phân gà vịt.
- Gà gáy, chó sủa từ 3-4 giờ sáng. Không
yên tĩnh như vẫn tưởng.
- Muỗi, ruồi nhiều ngủ phải giăng màn.
Có lần vợ tôi bị choáng phải đưa đi bệnh viện cách
nhà khá xa. Việc đó khiến chúng tôi bắt đầu lo lắng khi sống xa bệnh viện mà
phương tiện di chuyển không thuận tiện như ở phố.
+ Chi phí sinh hoạt không chỉ là những khoản chi bình thường như khi ở phố mà có nhiều khoản chi phát sinh mà trước đó chưa từng nghĩ tới.
Ở quê, quan hệ họ hàng và làng xóm rất chặt. Vợ
chồng thường xuyên nhận được lời mời dự tiệc (ma chay, cưới xin, giỗ quảy, hội
đình, hội làng...), mức mừng gần 130 nhân dân tệ. Nếu
không đi hoặc mừng ít hơn, dễ bị đánh giá mình là người keo kiệt, bủn xỉn.
Ngoài ra còn các khoản góp xây dựng: đèn đường,
đường làng… Có lần tôi bị yêu cầu đóng tới 2.000 nhân dân tệ trong khi người làng chỉ đóng tượng trưng.
+ Chi phí “không tên” từ áp lực quan hệ :
Hàng xóm thường xuyên hỏi về lương hưu, tiền tiết
kiệm, lý do về quê. Những câu hỏi tưởng bình thường lại tạo áp lực lớn với
người già vốn quen sống kín tiếng như chúng tôi.
Tin đồn lan nhanh hơn tôi tưởng: có người nói tôi
phá sản nên mới về quê.
+ Chi phí cảm xúc
Điều này không đo được bằng tiền, nhưng lại là thứ
khiến tôi kiệt sức nhất.
Một lần, họ hàng nhờ tôi xin việc cho con trai họ
qua mối quan hệ của con rể. Tôi từ chối vì không thể giúp, nhưng sau đó bị chỉ
trích là vô ơn. Tin đồn lại lan ra.
Sau nhiều lần như vậy, vợ chồng tôi dần khép mình,
ít ra ngoài, sống cô lập ngay trong chính ngôi nhà mình xây.
Sau tám tháng, vợ chồng tôi nhận ra một điều: Chúng
tôi không thực sự phù hợp với cuộc sống ở quê như đã tưởng.
Ở thành phố:
- Không ai hỏi chuyện riêng tư quá nhiều.
- Không phải tham gia tiệc tùng liên tục.
- Dịch vụ y tế gần hơn.
- Sinh hoạt quen thuộc, nhẹ nhàng hơn với người
già.
Cuối cùng, chúng tôi quyết định quay lại thành phố
thuê nhà sống, coi như “nghỉ hưu lần hai”.
Đó là bài học tài chính lớn nhất sau tuổi 60.
Nhìn lại, tôi không hối hận vì đã thử, nhưng nếu
được làm lại, tôi sẽ làm khác.
Thứ nhất: Đừng quyết định bằng cảm xúc hoài niệm.
Quê hương trong ký ức không còn giống hiện tại.
Thứ hai: Phải tính đủ chi phí dài hạn. Không chỉ là
tiền xây nhà, mà còn chi phí xã hội, đi lại, y tế và sinh hoạt.
Thứ ba: Nên thử sống ngắn hạn trước khi quyết định
lâu dài. Nếu khi đó chúng tôi thuê nhà sống thử vài tháng, có lẽ đã tránh được
khoản đầu tư lớn.
Sau tất cả, tôi nhận ra: Nghỉ hưu không phải là
chuyện “ở đâu yên hơn”, mà là “ở đâu phù hợp hơn”. Và đôi khi, lựa chọn quay
lại thành phố không phải thất bại – mà là một quyết định tỉnh táo về tài chính
lẫn cuộc sống.
...Chỉ sau chưa đầy một năm sống ở quê, vợ chồng tôi đã quay lại thành phố trong tâm trạng thất vọng. Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là chuyện không hợp nếp sống, mà là khoản tiền khá lớn bỏ ra mua đất, xây nhà – và những chi phí phát sinh mà trước đó tôi chưa từng tính tới”. (hết chuyện)
Đọc xong câu chuyện trên, mình thở phảo nhẹ nhõm, may quá
mình chưa “bỏ phố về quê”.
Nhưng ý định “xách balo lên và ...đi” vẫn là một ước mơ, tuy không "cháy bỏng” nhưng vẫn “âm ỉ" mãi không thôi...
(hình chôm trên net)