Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2018

THÁNG 8...MÙA THU!

*/...Ông bà xưa nói: "Sông có khúc, người có lúc", có nghĩa là cuộc sống con người có lúc này lúc khác, lúc nghèo, lúc có tiền, không có gì là mãi mãi, kiểu như trăng tròn rồi lại khuyết, mặt trời mọc rồi lặn... đó là quy luật của tự nhiên. Còn giáo lý của đạo Phật dạy : vạn sự  tùy duyên. Cuộc sống muôn màu sắc, có màu hồng thì cũng có màu đen, màu xám. Nói vậy để mỗi người khi gặp khó khăn, thất bại trong cuộc sống biết tự động viên chính mình mà đứng dậy, nhiều khi : lùi một bước biển rộng trời cao cũng nên! Cứ sống vui vẻ, lạc quan, người khác nghĩ về mình thế nào không quan trọng lắm, miễn mình thấy mình sống đúng, còn như có gì đó sai sai thì tự mình: sám hối để sửa chữa, làm người ai cũng có lúc ...sai, biết sai mà sửa lại là một điều khác, chỉ sợ sai mà không biết cứ tưởng đúng, bảo thủ thì mới đáng lo! Chị bạn ở sân tập thể dục nói với mình: có phần không cần gì lo ! (mà có lo cũng không được), tất cả đã an bài bởi một bàn tay vô hình đó là : số mệnh!
Mình đang bước dần vào...tuổi già,(đó cũng là quy luật tự nhiên), chỉ lo sẽ làm phiền con cháu nếu mình không còn minh mẫn, chứ già mà còn quyết định được những gì liên quan đến bản thân mình thì già... vô tư luôn! (ahi!hi). Cũng không hiểu sao mình cứ nghĩ đến chuyện này, có lẽ mình bị ảnh hưởng bởi những gì mình đang thấy! thôi thì kệ đến đâu hay đến đó, lo nghĩ chi nhiều cho phải đổi trắng thay đen (là nhuộm tóc). Chi bằng trước khi bước vào tuổi già thì chuẩn bị cho mình: Sức khỏe tốt (tập thể dục, uống vitamin, sữa phù hợp với độ tuổi), có một khoản tiền trong nhà băng(nhỏ hay lớn là tùy khả năng kinh tế cuả mỗi người, nhưng nhất định phải có); Có một không gian riêng để đọc sách, báo, xem phim hay chỉ để treo ngược hồn mình lên... trần nhà cũng ok và điều cần nhất là phải có sự bình an trong tâm, đừng để tâm xao động bởi những điều không cần thiết cho cuộc sống của một người già. (thắc mắc, tò mò kiểu như: nhà bên cạnh xây nhà, mua xe thì tiền ở đâu ra, tại sao mình nghèo hơn người nọ, người kia, sao mình không có sao nô bộc chiếu mệnh, sao chồng mình bị bệnh mà chồng người khác thì không, sao mình thế lọ, thế chai...)ahi!hi ! nhiều khi bệnh không chết mà chết vì sao nhiều quá!
*/Đã vào tháng 8 âm lịch, tết trung thu sắp đến nhưng bánh trung thu thì người lớn đã ăn từ tháng trước. Loay hoay sắp hết năm rồi, chưa làm được gì nên công nên chuyện cả...! 
Niềm vui của tuổi già của mình đây: 
(yêu quá cơ! nhìn không nghĩ là em mới 4 tháng vì em già trước tuổi! hi!hi)

Những khoảnh khắc đáng yêu của Kem:


body khá chuẩn theo độ tuổi của em:

Chân dài...miên man:






Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2018

TÌM RA... "KHO BÁU" !

...Những ngày dọn dẹp đống sách vở, giấy tờ, đồ đạc linh tinh ở tủ sách và dưới kho để "buông- bỏ", mình tìm ra nhiều thứ hay ho lắm.
Chả là hồi các con còn bé mình muốn các con tập làm văn thông qua việc viết nhật ký (mình kế thừa tính thích viết lách của Ba- mẹ mình và mình cũng mong các con mình giống...mẹ chúng, hi hi),. Mình động viên mãi  rồi giao cho mỗi con một cuốn sổ tay để các con thoải mái ghi những gì mình thích vào đó rồi mình quên cmn luôn!hi hi
Mình bộn bề với cơm, áo, gạo tiền vả lại cũng không muốn "xâm phạm vào quyền riêng tư của các con" hay có đọc trộm mà quên thì cũng không nhớ nữa.Nhiều khi cha, mẹ cứ tưởng mình hiểu con như kiểu :"mẹ đi guốc trong bụng con" hay "mẹ đẻ ra con mẹ không hiểu con thì ai hiểu"! bla, bla...nhưng thực tế thì chưa hẳn! Dưới đây là những trang viết của con zai có thể "công khai", còn những trang kể "xấu" mẹ thì dĩ nhiên mình sẽ dấu biến đi !ahi!hi! 
(P/s:mấy hôm nay mình lu bu chút công việc, lo thủ tục giấy tờ hành...chính nên chả còn đầu óc nào mà viết, nay làm phó thường dân nên đi đâu cũng phải lễ phép, đưa giấy tờ của mình cũng phải đưa 2 tay và người thì cúi xuống cho đúng bộ, chỉ sợ làm  "đầy tớ" không vui lại cho về hôm sau đến thì chỉ có mệt!)ahu!hu!

Chủ sở hữu kho báu đây ạ:























 Thư gửi ông già Noel:




Rồi thì những thứ này:(cái này thì chắc là bạn tặng ):



Hồi bé 2 chị em đi tô tượng ở nhà sách, xong mang về và mẹ đem ...cất làm của gia bảo:

Cậu ấy bây giờ (thứ 3 từ trái qua) và những người bạn"chí cốt":

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2018

TẢN MẠN... MÙA VU LAN !

*/...Nhà tiên tri Vanga nói:"Mỗi người có một số mệnh, biết trước hay không thì cũng chẳng thay đổi được gì!"! Mình đang ở độ tuổi đầu 5 đuôi sắp cập bờ 6, theo Khổng Tử chia ra 6 giai đoạn của một đời người thì mình ở giai đoạn...áp chót: "Lục thập nhi nhĩ thuận" là giai đoạn thấu hiểu mọi lẽ ở trên đời, bởi vậy nên mình tin là bà Vanga nói đúng!hi!hi
*/...Mình mất mẹ năm 34 tuổi, hơn hai chục năm qua mỗi mùa Vu lan (nếu mình lên Chùa thì trên áo mình sẽ cài bông hồng trắng, để mọi người xung quanh biết rằng...mình không còn Mẹ)! Thời gian trôi qua làm mờ dần nỗi đau mất mẹ nhưng ký ức về mẹ thì còn đọng mãi trong tim... của những ai không còn Mẹ! Còn nhớ hồi mẹ mất mình cứ gào lên mà khóc: Mẹ ơi! mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con thời mồ côi...!, hồi đó mình còn trẻ, mới ở giai đoạn 2: Tam thập Nhi lập, chưa nghe nhiều Phật pháp, chưa biết : Mỗi người có một số mệnh riêng ! Nếu là bây giờ mình sẽ nói với mẹ: Mẹ lên trước, nhớ giữ chỗ dùm con bên cạnh mẹ! (như MC KD đã từng nói trong đám tang mẹ cô ấy).

*/...Nếu biết trước số mệnh mà cũng không thay đổi được gì thì ta phải biết chấp nhận, viết đến đây chợt nhớ câu chuyện (không liên quan) đọc được ở trên mạng, chuyện Quan xử án: Có 2 người cãi nhau: ông A bảo 2+2 =4; ông B bảo 2+ 2 =5, hai ông cãi nhau không phân thắng bại nên đưa nhau đến cửa nhà Quan, nghe xong, Quan phán lính bắt ông A nhốt vào tù, còn ông B thì được cho về. Ông A dập đầu kêu oan và xin Quan giải thích, Quan nói rằng: ông A đã biết 2+2=4 là đúng mà còn đi cãi với ông B nên bị phạt vì tội biết đúng rồi vẫn còn cãi! ( ha !ha! mình bái phục lý lẽ của ông Quan này, biết chuyện này sớm cách đây vài năm có khi lại hay)!

*/...Nhiều khi mình không có cảm xúc để viết lách, điều này thật đáng lo, vì như vậy thì:  một là mình đang chai mòn trước mọi cảm xúc (hỉ, nộ, ái, ố); hai là mình đang bị "con virút" tuổi già ăn mòn trí não, cả hai thì điều nào cũng tệ cả! ahu!hu! 
Để cân bằng lại cảm xúc thì cứ an nhiên tự tại mà sống vậy, mình đang ước nếu sau này được đặt tên cho cháu gái (nhà ai cũng được) thì mình sẽ đặt là An Nhiên !
Người xưa nói: "Biết quản lý tiền bạc thì không nghèo, có kế hoạch thì không loạn, giỏi chuẩn bị thì không bận", cứ theo cổ nhân dạy mà làm là tốt nhất !

*/ Mấy hôm nay mấy cây hoa lan mình trồng đang nở rộ: Lan tím là màu mình thích nhất, loài lan này dễ tính nên dễ chăm và cũng dễ ra hoa:



Năm ngoái con gái mang về tặng Bố, mẹ một chậu Lan hồ điệp to (5 cây đặt trong một chậu lớn), thưởng lãm hết hoa thì mình tách cây ra nhiều chậu nhỏ, biết loài hoa này khó tính, nghĩ trồng cho vui chứ không chắc là sẽ ra hoa, vậy mà "nàng ấy đã tới  vào một sớm mai...giông bão". (mưa to như trút) hi!hi! 
Tự khen mình mát tay :





"...Hãy cứ an nhiên mà sống, rồi đời cũng sẽ trôi qua!"

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2018

"QUẢ TÁO ĐẦU CÀNH"! - 5 TUỔI !

Hôm nay (24/8) ku Sam cháu ngoại của mình tròn 5 tuổi! Sam là đứa cháu đầu tiên nên được mọi người trong gia đình dành nhiều tình cảm. Hồi bé mình hay nựng Sam là: "Em đẹp em xinh như quả táo đầu cành"! Quả táo đầu cành nay đã 5 tuổi nên ..."già chát"- răng hư do lười đánh nên lởm chởm như bàn chông! hi!hi
 Thời gian đúng là trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ !(bóng câu là bóng con ngựa non mà ngựa non thì đang sung sức nên chạy rất nhanh!) dài dòng tí nhưng ý mình muốn nói là thời gian thoáng chốc trôi qua, con trẻ lớn nhanh còn người già cũng già nhanh, không kịp...thắng!
...Nhà Sam không còn ở gần nhà ông, bà ngoại như trước nên một hoặc 2 tuần bà cháu mới gặp nhau, người xưa nói: xa mặt thì cách...lòng! Bởi vậy nên có lần mình lên nhà Sam chơi mà Sam thì đang cáu với ai đó, thấy bà cười cười, Sam nhìn thấy ...ghét nên bảo: bà đi về nhà bà đi! (ôi trời! tui đau lòng quá! hi!hi)! Nói vậy thôi nhưng chốc lát Sam lại ra giả lã với bà rồi hỏi nọ hỏi kia, có khi lại ôm bà hôn chụt một cái rồi nói thương bà để trong tym! đi chơi xa, Sam kêu mẹ gọi điện để Sam nói chuyện với ông, bà ngoại, cũng hỏi thăm nọ kia như người lớn, nhưng khi bà hỏi sao Sam không cho bà đi chơi cùng thì Sam nói xe hết chỗ rồi, bà muốn đi với Sam thì bà chạy ...xe máy theo Sam! (đang từ người lớn Sam chuyển sang trẻ con chỉ trong một nốt nhạc).
...Tình cảm của Sam bây giờ dành nhiều cho ba, mẹ và em Kem! mỗi lần xuống nhà bà chơi, bà giả bộ làm mặt buồn rồi rủ Sam ở lại ngủ với bà cho vui thì Sam nhìn bà lưỡng lự rồi bảo phải cả em Kem cùng ở thì Sam mới chịu! Bà đùa Sam vậy thôi chứ bà biết Sam giờ là anh Hai có thêm trọng trách quan tâm, chăm sóc và... bảo vệ em gái!hi!hi. Thời gian của Sam bây giờ phải dành cho việc đi học mẫu giáo, học đàn, học vẽ , học toán (học bơi thì thầy giáo chịu thua Sam vì Sam không hợp tác!) nên không còn dành cho ông, bà nhiều như trước! (người xưa bảo: tre già thì măng mọc là vậy)
Hôm nay sinh nhật Sam, ông bà ngoại và cậu VP chúc Sam hay ăn, chóng lớn, thông minh, học giỏi và biết vâng lời người lớn! Còn một năm mẫu giáo nữa bà mong Sam tận dụng hết để vui chơi bởi  từ năm sau trở đi sẽ là một chặng đường hoàn toàn khác với Sam,
nhiều áp lực hơn từ việc học hành, không còn vô tư như tuổi lên 5! 
   Yêu thương thật nhiều "quả táo đầu cành" của bà ngoại nhé!
Những hình ảnh ở tuổi lên 5 này sẽ là những kỷ niệm đẹp khi Sam trưởng thành, bà giữ ở đây dùm Sam nhé:








Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2018

ĐƯA EM "VỀ" DƯỚI MƯA!

...Em vào cơ quan mình làm việc đầu những năm 90 của thế kỷ trước, em hiền lành, ít nói, có 2 cái đồng điếu ở 2 bên khóe miệng nên khi cười rất duyên. Nói năng hay làm gì cũng nhẹ nhàng, chữ viết rất đẹp thể hiện em là người cẩn thận trong công việc. Cứ nhớ, vào cơ quan gặp mình lúc nào em cũng cười kèm theo câu "chị"! Công việc nhiều và em giải quyết gọn gàng từ A tới Z mà chưa thấy sếp của em phàn nàn bao giờ.  Rồi chẳng hiểu vì sao em ít nói hơn, ít giao tiếp với mọi người xung quanh, chỉ chú tâm vào công việc được giao, em lặng lẽ, âm thầm như cái bóng, khi trong phòng mọi người tụ tập cùng nhau ăn uống (thơm, xoài, cóc, ổi) vào giờ nghỉ trưa thì có kêu mấy em cũng chỉ ngẩng đầu lên cười rồi thôi, nể mình lắm thì em vào cầm một miếng ổi rồi đi ra !(Nếu là bây giờ thì biết là em bị trầm cảm, hồi đó chưa hiểu nhiều về căn bệnh này!) Có lần thấy em đứng lặng lẽ bên cửa sổ nhìn trời mưa với khuôn mặt vô cảm, mưa tạt ướt áo, mình và chị bạn gỡ tay đưa em vào trong nhưng không được!...không biết em đang nghĩ gì! Rồi sau đó gia đình đưa em vào bệnh viện chuyên khoa với những chuỗi ngày dài trị bệnh, mình và các anh, chị trong phòng làm việc ghé thăm em, thấy thương em quá, cô bé với nụ cười có 2 cái đồng điếu rất duyên giờ nhìn mọi người với ánh mắt vô hồn! thương chồng em với đoạn đường dài phía trước...! Cũng có thời gian ngắn em trở về với cuộc sống bình thường, nhưng rồi em nghỉ việc ở nhà điều trị ngoại trú và  sau thì vào viện "thường trú" luôn!

...Trong quảng thời gian đó thì mình chuyển cơ quan (nói vậy tưởng xa xôi nhưng kỳ thực chuyển từ tầng dưới lên tầng trên của tòa nhà- nhưng là 2 cơ quan khác nhau). Nơi mình chuyển tới là nơi chồng em đang làm việc. Có điều kiện hỏi thăm về em cặn kẽ hơn, biết là chồng em một mình nuôi con và lo tiền để đóng viện phí cho em khá vất vả! Chồng em cũng hiền lành, hoàn cảnh như vậy nhưng không nghe than vãn bao giờ! Thấm thoắt vậy mà em bệnh đã mười mấy năm trời, đôi lúc nửa đùa nửa thật mình hỏi chồng em có ...bạn gái  không? chồng em cười nói không dám đâu chị ơi, còn  con gái nhỏ phải lo, vắng mẹ, không muốn con suy nghĩ nhiều! Bẵng đi vài năm, chồng em chuyển công tác về nơi trước đây em làm việc, còn mình thì nghỉ hưu nên cũng không có điều kiện gặp nhau để hỏi thăm về em, chỉ biết là em vẫn ở trong bệnh viện, chồng, con em ra vào thăm em còn bạn bè thì lâu quá rồi, mọi người (trong đó có mình) chỉ còn nhớ tên em ...!
...Cách đây mấy hôm, nhận điện thoại của chị bạn (đang ở xa) báo tin em qua đời, mình vội tìm người ở cơ quan cũ xin địa chỉ rồi tra bản đồ, định hình đường đi và đã rất tự tin chạy xe máy để đến thắp nhang cho em! Nhưng địa chỉ có trong tay mà tìm hoài không thấy.
 Sau mới hay là chồng em do tang gia bối rối nên nhắn nhầm địa chỉ thay vì số 958/24 thì nhắn cho mọi người là 3958/24, sai luôn cả phường! mình chạy xe lòng vòng tìm 3 con đường gần nhau  (LTK-LLQ- AC) tìm không ra cái địa chỉ đó, gọi cho chồng em không được (đang bận làm lễ), không biết hỏi ai vì ai cũng có cái địa chỉ như mình đang có! Biết chắc chắn là ở khu này nên mình cứ chạy qua rồi chạy lại tìm mà dĩ nhiên là không thấy số 3958/24. Đi vài vòng thì nhìn thấy cái bảng khu phố có địa chỉ gần giống (958/24) và thấy có cờ tang mình cứ theo chỗ treo cờ chạy  vào nhưng khi vào tới nơi thì ...không phải đám tang của em. Khi trở ra thì mình...bị lạc trong những con hẻm ngoằn ngoèo! tìm mãi mới ra được... một con đường khác, quay lại đường cũ để vào hẻm 958 thử tìm số nhà 24, đó là một cái Chùa (trước đó mình không biết tang lễ của em tổ chức tại Chùa), nhưng phía trước Chùa không thấy có đám tang, mình dừng xe vào hỏi thử, thì đúng là có đám tang em ở phía sau! haizzzz! Mình cũng không hiểu tại sao mình vào hỏi vu vơ vậy mà tìm ra  được em! (về nhà kể lại chuyện này, OX mình bảo em dẫn mình đi chứ ai- mà có lẽ thế thật).

(P/s...Nếu nói đám tang vui hay buồn thì thật là vô duyên, nhưng nếu đám tang của người lớn tuổi, con cái đương chức, đương quyền, người đến viếng vào ra liên tục, vòng hoa tươi nhiều đến mức không có chỗ để, người đến viếng thắp nhang rồi về luôn chứ ngồi lại thì người sau đến phải đứng...Gia đình, họ hàng con cháu đông, có sự chuẩn bị trước không đến mức "tang gia bối rối" thì  theo mình đó là một đám tang..."vui"! Còn nếu đám tang nào ngược lại với trường hợp trên: chết đột ngột, cáo phó ghi hưởng dương, gia đình ít người... trường hợp này  khi đến viếng mình sẽ ngồi lâu hơn dù bên mình không có bạn bè. người quen...ngồi cùng và theo mình đó là đám tang "buồn"! khi như vậy thì mình hay bị cảm xúc tiêu cực lôi đi không kiểm soát được, kiểu như khi về nhà mình sẽ nhắn người này, gọi người kia để nhắc rằng có một người đồng nghiệp, một người bạn, một người em vừa mới qua đời (bình thường mình ít làm như thế)! mình sẽ sốc tập 2 khi  tin nhắn  gửi đi nhưng không có hồi âm...! Từ đó mình rút ra được một điều như là chân lý: người ta đến vì người sống hơn là người đã mất! (khi mình viết linh tinh, dài dòng thế này chính là khi cảm xúc tiêu cực đang ngự trị trong con người mình! muốn rủ bỏ cho thanh thản mà vẫn...chấp! ahu!hu).

... Rồi sáng qua (18/8) mình dậy sớm lên Chùa (Hưng Long Tự) để tiễn đưa em thêm một đoạn đường. Mấy hôm nay trời không mưa  sáng sớm nhưng khi bắt đầu lễ động quan thì trời mưa to và mưa mãi cho tới khi đưa em lên thềm nhà "hóa thân" Bình Hưng Hòa! Mình đi dưới mưa để tiễn em "về" với cát bụi ... lòng đầy cảm xúc: Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi/ để một mai tôi về làm cát bụi- (TCS).
Hãy yên nghỉ, hết mọi muộn phiền và âu lo rồi em ạ, phù hộ cho chồng và con gái em được an lành em nhé!Vĩnh biệt em -HTA !

Em đứng hàng đầu (thứ 3 từ trái qua): hình này chụp khoảng năm 1997 hoặc 1998: 
(những người muôn năm cũ/ hồn ở đâu bây giờ?) 4 người trong tấm hình này đã là người cõi khác:


 Chồng và con gái em đây:



Một góc nhà "hóa thân" sau mưa:

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

SUY NGHĨ MIÊN MAN!

...Thời gian gần đây mình rảnh rỗi nên hay "ngó nghiêng" đây đó, ngẫm, ngộ ra nhiều thứ, trong đó thấy nhiều người già yếu, bệnh tật nằm, ngồi một chỗ hay kêu la, hoặc không còn ý thức được bệnh tật cũng như những gì đang diễn ra xung quanh!Thấy vậy mình chợt lo lắng cho...chính mình, cứ liên tưởng người đang nằm đó là  mình thì sẽ như thế nào: (thở là việc nhẹ nhàng nhất khi còn khỏe thì nay phải có máy trợ thở, ăn thì bơm bằng ống, đi "nặng, nhẹ" gì cũng không biết, người giúp việc khi lau rửa lật qua, lật lại như cây chuối cũng chẳng có cảm xúc gì ...). Khi đó tiền có nhiều như ...quân Nguyên cũng không còn ý nghĩa gì! hazzza! nghĩ tới là thấy rầu...thúi ruột! Là mình đang nói về bệnh già, không đề cập đến những người bị bệnh nan y, hiểm nghèo đủ các lứa tuổi khác! (cái này thì còn đau đầu hơn)! 

...Hồi còn làm việc, mình từng giải quyết nhiều vụ tranh chấp kiểu như cha, mẹ lúc còn sống khỏe đã không lường hết những gì sẽ đến khi già yếu, bệnh tật nên có bao nhiêu tiền của để dành, kể cả nhà cửa cũng đem bán chia hết cho các con, bởi nghĩ đơn giản cho con thì con sẽ lo cho mình khi già yếu, nhưng chưa nằm xuống vì bệnh tật mà cần tiền làm gì đó (giúp đỡ họ hàng...) thì con này nhìn con kia và khi cha, mẹ bệnh tật thì không ai đứng ra lo cho cha, mẹ bởi ai cũng nghĩ cha, mẹ cho mình tiền bằng người kia vì vậy nhiều trường hợp phải đưa nhau ra tòa  để đòi tài sản đã cho, đã chia...(P/s: cái gì cũng vậy dù  trước đó sở hữu của mình nhưng khi đã cho người khác, giấy tờ sang tên, tiền, vàng trao tay thì ...không còn là của mình nữa). Nói vậy để những người sắp già như mình biết mà tính toán. Già  yếu, kể cả có bị bệnh tật mà có tiền  trong tay để tự mình lo cho mình hoặc con cái dùng tiền của mình lo cho mình vẫn yên cô tâm hơn là túi chẳng có gì! Ngày xưa các cụ bảo: "có tiền mua tiên cũng được", còn ngày nay người ta nói: "tiền là Tiên là Phật/ là sức bật của tuổi trẻ/ là sức khỏe của người già/ là đà của danh vọng/ là thòng lọng của tình yêu ...". Đó là người đời nói về sức  mạnh của đồng tiền, còn thực tế thì tiền không mua được sức khỏe! 
Mấy hôm trước mới đọc bài báo viết về chuyện các con kiện nhau về việc nuôi mẹ già. Mẹ già phải sống vất vưởng nay đây mai đó vì nhà đã đem bán chia hết cho con không giữ lại một khoản nào vì nghĩ đơn giản có 8 con đến ở nhà mỗi con 1 tháng, nhưng khi tiền vào tay các con rồi người thì làm ăn thua lỗ, người thì tiêu xài phung phí hết, khi đó mẹ đến nhà ai cũng cảm nhận là mình đang đi ăn, ở nhờ, rồi các con quay ra kiện nhau xem ai là người có trách nhiệm phải nuôi mẹ! (dĩ nhiên đây là trường hợp cá biệt- nhưng đừng bao giờ để mình rơi vào trường hợp cá biệt ấy là điều cần phải suy nghĩ)
Đó là nói chuyện già nhưng còn minh mẫn để mà buồn, còn nếu già mà tiền vẫn có trong thẻ ATM, sổ tiết kiệm nhiều chữ số;  tiền mặt đầy túi..nhưng trí óc lại không còn minh mẫn để mà xử lý những gì liên quan đến bản thân mình (quên hết quá khứ buồn vui, không biết gì đến những gì đang diễn ra hàng ngày) thì chán còn hơn..con gián. Cứ suy nghĩ miên man kiểu như vậy cũng đã thấy bạc mất nửa mái đầu rồi! ahu!hu! Vậy nên khi còn minh mẫn phải lo xa  (nhiều người bảo thế). Còn lo xa kiểu gì thì chịu...!
...Mình đã từng nghĩ là phải viết lời dặn dò các con khi còn mình mẫn, cũng đã có lần viết ra vài trang A4 nhưng lại xé đi vì nhiều lẽ (kiểu như sắp đi chơi xa tự nhiên ngồi viết di chúc thì đúng là dở hơi biết bơi! ). Lời dặn dò của mình với các con không phải là chia tài sản như thế nào vì cái này không dặn thì bọn trẻ cũng biết chia! hi hi! không viết khi đầu óc còn sáng suốt để đến khi mất năng lực hành vi (cả dân sự lẫn pháp luật) thì coi như ...xong phim! 
Mình mong muốn các con mình giải quyết hợp lý (có khi không cần hợp tình) nếu trường hợp mình vẫn sống khỏe nhưng không còn minh mẫn...! Sở dĩ mình nói không cần hợp tình là khi mình già yếu, bệnh tật hoặc chưa già mà lẫn thì có thể đưa mình vào trung tâm dưỡng lão hay đưa vào an dưỡng lâu dài ở bệnh viện (có thuê người chăm), hoặc mình vẫn ở nhà của mình và thuê người về nhà chăm... Nhưng cách nào thì mình cũng không muốn làm ảnh hưởng đến cuộc sống của các con- mình sợ nhất là điều này (đúng là lo hơi bị xa!). 
Nghe mình nói sợ bị lẫn khi vẫn chưa già, các con mình bảo mẹ còn lâu mới quên vì tiền còn nhớ kỹ lắm!( ừ, quên gì thì quên nhưng ở thì hiện tại tiền  thì ráng nhớ hi!hi!).
Về cơ bản những gì cần giải quyết lúc về già thì mình đã viết trong 2 bài "Khi về già"- nhưng đó là những điểm chung, còn cụ thể hơn thì ...mình sẽ viết bằng giấy A4 ! he!he (bí mật sẽ được bật mí sau)!

"Trẻ cậy cha, già cậy ...cháu ": (hi! hi):


Bà  và cháu  nắm tay nhau đi ...khắp thế gian:


Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2018

LÊN SÓNG NÀO !

Lâu rồi bà ngoại lo "bon chen" chỗ khác nên không đưa Sam - Kem lên sóng...của bà ! Kem đã được 3 tháng, biết lật và muốn trườn rồi, bây giờ mẹ K hay bà gv trông Kem không thể lơ là được vì hở ra là Kem có thể rơi từ giường xuống đất! Bây giờ ôm Kem thích lắm, Kem mũm mĩm như gấu bông, nói chuyện rào rào và cười dễ thương, không như anh Sam lúc nào cũng khó chịu, suốt ngày bắt bẻ  chú TX là tại sao lại vứt rác ra đường, sao lại vượt đèn vàng, sao đi ẩu...Sam lười đi học thì sáng nào cũng nói với mẹ là con muốn ăn cơm sáng với gia đình (gia đình đâu có ăn cơm sáng ! hi hi), hoặc là mẹ ơi con muốn tô màu (mục đích là kéo dài thời gian để khỏi phải đến lớp)! bà ngoại thì cứ mong ngóng, đợi chờ một ngày đẹp trời Sam "trưởng thành"  như những cô, cậu bé cùng lứa tuổi, bà không kỳ vọng Sam sẽ như Cậu Gióng 3 tuổi vươn vai thành...Thánh hay mai này sẽ giỏi như bác Ngô Bảo Châu, anh Nhật Nam nổi tiếng khắp nơi! Người lớn hay khuyên nhau hãy là chính mình...nhưng cái chính mình của Sam làm mọi người xung quanh Sam nhiều khi nổi cơn bực cái...bội! Bên cạnh Sam giờ là một em Kem lớn trước tuổi, ngoan hiền và biết mình đang muốn gì ! hi hi (bà ngại lại nói quá!)

 Bé Kem kính chào mọi người ạ:

Tiểu Cách Cách của bà ngoại:
  

Kem tự lật được khi chưa đầy 3 tháng:
  
 Kem nai nịt gọn gàng để đi chơi:
 Kem tự chơi vui vẻ  :








Còn đây là anh ku Sam hồi bé bằng em Kem bây giờ :







Hồi em mới chào đời anh Hai bế em gọn hơ: 

Giờ thì thế này đây:


Anh Sam thích làm ...lính cứu hỏa:

và thích như thế này: