Trang

Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

MƠ ...BỎ PHỐ VỀ QUÊ !

                                                       

                                                          (hình lấy trên net)

1/. Mơ:

Mình đã từng có một ước mơ là sau khi nghỉ hưu sẽ rời thành phố tìm nơi yêu thích (với mình đó là Đà Lạt) mua một căn nhà nhỏ, có mảnh vườn xung quanh để trồng rau, nuôi gà, chiều chiều ngồi trước hiên nhà ngả lưng đọc sách (đó là kiểu: sống chậm, sống yên và sống nhẹ mà mình thích).

Hơn 10 năm trước, mình nghĩ đó là lựa chọn hợp lý nhất cho tuổi của mình (chưa thật già, mới sồn sồn, có thời gian, kinh tế đủ để thực hiện ước mơ nhỏ đó). Nhưng mơ vẫn mãi là mơ, không thành hiện thực, không phải vì đó là ước mơ quá xa vời không với tới được mà vì chàng Ro đã “dừng” lại nửa chừng ...xuân nên mình không thể một mình thực hiện “điều ước”.

Thấy mẹ có vẻ tiếc nuối vì không thực hiện được giấc mơ của một thời “nông nổi”, con gái chỉ cách nhanh, gọn là lên trên đó thuê một căn nhà ở thử một tháng nếu ok thì tính tiếp. Rồi vì nhiều lẽ, điều đó mình cũng không thực hiện được nốt. Giờ thì già cmnlr, sáng chẳng muốn rời giường chứ nói gì tới chuyện đi đâu xa cho nó mệt, mơ với chả màng (hi!hi).

 Cũng may chưa đầu tư vào ước mơ “viễn vông" ấy, chứ không lại kiểu bỏ công, bỏ của , sau đó lại ... bỏ chạy về phố thì còn mệt hơn.

Hôm rồi lang thang trên mạng mình đọc được câu chuyện của một người lạ ở tuốt bên TQ kể chuyện bỏ phố về quê với nhiều trăn trở và sau đó phải tính bán nhà, vườn ở quê để trở về phố. Chuyện kể rằng:

“Sau khi nghỉ hưu, vợ chồng tôi bắt tay vào thực hiện ước mơ “bỏ phố về quê” đã ấp ủ nhiều năm trước. Sau khi bàn bạc trong gia đình thống nhất thì chúng tôi bán nhà phố, gom thêm tiền dành dụm bao năm để thực hiện điều ước.

Về quê, nhà của cha, mẹ không còn nên  vợ chồng tôi mua một mảnh đất gần nhà cũ của cha mẹ tôi (để giữ những hoài niệm tuổi thơ) rồi cất căn nhà khang trang. Số tiền bỏ ra xây nhà, làm vườn vượt qua số tiền dự kiến vì khi làm nhà chi phí phát sinh nhiều hơn dự kiến bởi ý nghĩ muốn già được ở trong một căn nhà khang trang, đủ tiện nghi ở vùng quê thanh bình ...

Sau khi nhà hoàn thiện, chúng tôi đã nhanh chóng dọn về quê ở trong sự háo hức là giấc mơ xưa đã thực hiện được.

Những tháng đầu tôi rất vui và hạnh phúc vì được sống giữa vùng quê quen thuộc từ nhỏ. Họ hàng, bạn bè hàng xóm lui tới thăm hỏi trò chuyện không kể giờ giấc. Tôi vẫn háo hức với cuộc sống mới, nhưng cũng bắt đầu thấy có gì đó “sai sai”

 Vợ chồng tôi gần như bắt tay lại từ đầu để thực hiện ước mơ kiểu: Vườn cây, ao cá, thả gà, nuôi chó, trồng rau, sống như gần với thiên nhiên và ăn uống với rau, trứng ... của nhà “trồng được”.

Nhưng chỉ vài tháng sau, những điều tưởng nhỏ bắt đầu trở thành chuyện lớn như:

- Vườn nhà nồng mùi phân gà vịt.

- Gà gáy, chó sủa từ 3-4 giờ sáng. Không yên tĩnh như vẫn tưởng.

- Muỗi, ruồi nhiều ngủ phải giăng màn.

Có lần vợ tôi bị choáng phải đưa đi bệnh viện cách nhà khá xa. Việc đó khiến chúng tôi bắt đầu lo lắng khi sống xa bệnh viện mà phương tiện di chuyển không thuận tiện như ở phố.

 + Chi phí sinh hoạt không chỉ là những khoản chi bình thường như khi ở phố  mà có nhiều khoản chi phát sinh mà trước đó chưa từng nghĩ tới.

Ở quê, quan hệ họ hàng và làng xóm rất chặt. Vợ chồng thường xuyên nhận được lời mời dự tiệc (ma chay, cưới xin, giỗ quảy, hội đình, hội làng...), mức mừng gần 130 nhân dân tệ. Nếu không đi hoặc mừng ít hơn, dễ bị đánh giá mình là người keo kiệt, bủn xỉn.

Ngoài ra còn các khoản góp xây dựng: đèn đường, đường làng… Có lần tôi bị yêu cầu đóng tới 2.000 nhân dân tệ trong khi người làng chỉ đóng tượng trưng.

 +  Chi phí “không tên” từ áp lực quan hệ :

Hàng xóm thường xuyên hỏi về lương hưu, tiền tiết kiệm, lý do về quê. Những câu hỏi tưởng bình thường lại tạo áp lực lớn với người già vốn quen sống kín tiếng như chúng tôi.

Tin đồn lan nhanh hơn tôi tưởng: có người nói tôi phá sản nên mới về quê.

+  Chi phí cảm xúc

Điều này không đo được bằng tiền, nhưng lại là thứ khiến tôi kiệt sức nhất.

Một lần, họ hàng nhờ tôi xin việc cho con trai họ qua mối quan hệ của con rể. Tôi từ chối vì không thể giúp, nhưng sau đó bị chỉ trích là vô ơn. Tin đồn lại lan ra.

Sau nhiều lần như vậy, vợ chồng tôi dần khép mình, ít ra ngoài, sống cô lập ngay trong chính ngôi nhà mình xây.

Sau tám tháng, vợ chồng tôi nhận ra một điều: Chúng tôi không thực sự phù hợp với cuộc sống ở quê như đã tưởng.

  Ở thành phố:

- Không ai hỏi chuyện riêng tư quá nhiều.

- Không phải tham gia tiệc tùng liên tục.

- Dịch vụ y tế gần hơn.

- Sinh hoạt quen thuộc, nhẹ nhàng hơn với người già.

Cuối cùng, chúng tôi quyết định quay lại thành phố thuê nhà sống, coi như “nghỉ hưu lần hai”.

Đó là bài học tài chính lớn nhất sau tuổi 60.

Nhìn lại, tôi không hối hận vì đã thử, nhưng nếu được làm lại, tôi sẽ làm khác.

Thứ nhất: Đừng quyết định bằng cảm xúc hoài niệm. Quê hương trong ký ức không còn giống hiện tại.

Thứ hai: Phải tính đủ chi phí dài hạn. Không chỉ là tiền xây nhà, mà còn chi phí xã hội, đi lại, y tế và sinh hoạt.

Thứ ba: Nên thử sống ngắn hạn trước khi quyết định lâu dài. Nếu khi đó chúng tôi thuê nhà sống thử vài tháng, có lẽ đã tránh được khoản đầu tư lớn.

Sau tất cả, tôi nhận ra: Nghỉ hưu không phải là chuyện “ở đâu yên hơn”, mà là “ở đâu phù hợp hơn”. Và đôi khi, lựa chọn quay lại thành phố không phải thất bại – mà là một quyết định tỉnh táo về tài chính lẫn cuộc sống.

...Chỉ sau chưa đầy một năm sống ở quê, vợ chồng tôi đã quay lại thành phố trong tâm trạng thất vọng. Điều khiến tôi day dứt nhất không phải là chuyện không hợp nếp sống, mà là khoản tiền khá lớn bỏ ra mua đất, xây nhà – và những chi phí phát sinh mà trước đó tôi chưa từng tính tới”. (hết chuyện)

Đọc xong câu chuyện trên, mình thở phảo nhẹ nhõm, may quá mình chưa “bỏ phố về quê”.

Nhưng ý định “xách balo lên và ...đi” vẫn là một ước mơ, tuy không "cháy bỏng” nhưng vẫn  “âm ỉ" mãi không thôi...

                               

                                         (hình chôm trên net)

 2./ Đời thực: (không như là mơ):                  

 +Những bữa ăn cuối tuần khi có con, cháu về đông đủ:

                                   Bò kho bánh mì:

                         Nem nướng, thịt luộc, mắm nêm:

Mực xào thập cẩm:

Món quê: (cà pháo muối)

+ Về ngoại:

+ Chuyện luyện trí não của người già:



Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2026

NÀNG...LO!

1/. Hơn 10 năm "đồng hành” cùng chàng Ro từ khi chàng bị tai biến  và sau gần 2 năm trực tiếp chăm sóc chàng nằm một chỗ, mọi sinh hoạt cá nhân phụ thuộc hoàn toàn vào người khác, mình mới “thấm” với câu nói của ai đó rằng: "già nua, bệnh tật là một cuộc hành hình chậm chạp và không thể đảo ngược, còn người đồng hành là chứng nhân cùng chịu hình phạt đó".
Mình nghĩ tới khi mình già đi và mọi sinh hoạt cá nhân phụ thuộc vào người khác thì khi đó đúng là "một cuộc hành hình chậm chạp" thật sự. Mới nghĩ tới thôi là đã vãi cả linh hồn rồi, dù mình hiểu quy luật của cuộc sống là : có bắt đầu thì phải có kết thúc. 
                                             
                                  

            Lang thang trên mạng đọc được bài viết này (có biên tập lại):

“Có ai đã từng nghĩ, nếu một ngày mình già đi … thì phải làm sao? 

Trước hết phải chấp nhận một sự thật không mấy dễ chịu là về già điều khiến ta buồn nhất, thường không phải là thiếu tiền, cũng chẳng phải là sức khoẻ ngày một yếu đi, mà là bỗng một ngày nhận ra mình đã  "hết giá trị sử dụng"  trong mắt người thân...

Khi rơi vào hoàn cảnh đó, có hai điều cần phải chuẩn bị :

*/ Một là: Sớm buông bỏ những kỳ vọng, đừng nghĩ rằng mình vẫn là "trung tâm vũ trụ" của con cái  vì lúc này chúng đã có gia đình riêng, áp lực riêng, không phải vì chúng bất hiếu, mà là vì gia đình nhỏ của chúng là ưu tiên số một, còn mình  xuống số ...hai.

Cha mẹ thì thương con cái cả đời, còn con cái với cha mẹ, phần nhiều chỉ là đồng hành theo từng chặng đường. (ông bà xưa nói : "Một mẹ nuôi được 10 con, còn 10 con chưa chắc đã nuôi được một mẹ"- Thực tế cuộc sống chứng minh lời này không sai.)

*/Hai là: Chỗ dựa lớn nhất của tuổi già là…tự lập, đừng lúc nào cũng trông chờ vào con cái, chúng còn phải lo sự nghiệp, lo đi làm nuôi con (cũng giống mình mấy chục năm trước thôi). Bản thân con cái cũng đã quá tải rồi, đâu còn nhiều sức để gánh thêm cảm xúc của  cha, mẹ già.

Kinh tế tự chủ, không phải chờ con cái trợ cấp, tinh thần, sức khỏe ổn định không làm phiền hoặc trở thành gánh nặng cho người thân.

Cha, mẹ già càng bớt làm phiền con cái, chúng lại càng trân trọng mình hơn. Đây cũng không phải là tình thân nhạt đi, mà là bản năng rất đời thường của con người.

Hạnh phúc thật sự của tuổi già không phải là dựa vào ai, mà dù không có ai để dựa vào, mình vẫn có thể sống những ngày tháng bình dị, yên ổn và đủ đầy theo cách của riêng mình." (ST- không rõ tên tác gỉa bài viết.)

       ( Túm váy lại, già thì: "độc lập là tự do và tự lo là hạnh phúc").


                                   
                                      Trâu già gặm ...cỏ già ! (ahu!hu)
                                                     
 2/. Ngồi xâu chuỗi 2/3 cuộc đời đã qua, thấy: "số mình vất vả" như trâu là có thật. Hôm trước đã nghe Thầy phán rằng mình mang "nợ duyên" từ tiền kiếp, nên kiếp này sống cô đơn, vất vả, phải gánh vác đủ thứ trách nhiệm. Nhưng nghe đâu hậu vận sẽ được bù đắp.
 ( nhưng không biết là khi nào vì mình già cmnr và bù đắp kiểu gì ?).
  
                                      
3/ Đời thực:  
                         +Khối nghỉ hè:
                                         
      

                        + Khối nghỉ hưu:
                                                      

Người già lại có quà:


Là khách hàng thường xuyên  :
(bưởi quê,nhà Cô giáo mầm non)

+ Hôm trước, cháu GV hỏi : "Cô cũng biết mua hàng trên Shopee à?"
Các cụ ngày xưa bảo : "muốn ăn thì lăn vào bếp"

                            + Mùa mưa đã tới: Cây nhà lá vườn :
                                        + Dưa tự mọc, tự ra trái:

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

NÀNG ĐI ...HỘI !

  */Giống như cô Tấm trong chuyện cổ tích, một ngày nọ, nàng Ju được bạn mời đi trẩy hội (bữa tiệc ấy không có Hoàng tử chỉ là những người bạn mà  khi thấy họ, nàng thấy lại cả thanh xuân của mình).

                                 

...Trước khi đi hội, nàng cũng thử quần áo, giày dép nọ kia nhưng rất tiếc khí hậu mùa hè nóng bức, nóng như trong phòng xông hơi nên nàng mặc đơn giản nhất có thể để vừa thoải mái khi dự tiệc vừa có thể dễ di chuyển trên phương tiện ... Grab motorbike.(hihi)

      */ Viết nhiều không nhanh bằng úp hình ảnh:

 Nàng thử xiêm y rồi chốt sau khi tham khảo ý kiến ...người thân online: 


*/ Lễ hội hóa trang của U70 và U80 :



Chụp hình xong xem tại chỗ và cười như nghé:

Hai bà cưng ...xỉu: 

+ Đùa cho vui chứ mình đi dự tiệc thôi nôi cháu của bạn. 
Chúc bé yêu của  ông bà H +B hay ăn, chóng lớn, ngoan và đẹp zai :

(Các bà tranh thủ chụp hình kỷ niệm vì ít gặp được nhau).

                                   

Và nội dung chính:

                                       


Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2026

GIÀ + BỆNH ... KHỔ !

                                               

                                                (hình cop trên net)

    1/. Phật dạy : Đã là con người ai cũng phải chịu bát (8) khổ :

     */ Lý thuyết : 

(8 loại khổ của một đời người gồm 4 loại khổ về thân và 4 loại khổ về tâm)     

  • Sinh: Nỗi khổ khi chào đời, mang theo nghiệp chướng và bắt đầu một kiếp sống.
  • Lão: Nỗi khổ về sự già nua, sức cùng lực kiệt, suy giảm cả thể chất lẫn tinh thần.
  • Bệnh: Nỗi khổ về bệnh tật, đau đớn, suy sụp thân thể.
  • Tử: Nỗi khổ của sự chết chóc, chia lìa thể xác và tâm thức, cũng như sự sợ hãi về cái chết.
  • Ái biệt  ly: Nỗi khổ vì phải xa lìa những người, những vật mình yêu thương.
  • Cầu bất đắc: Nỗi khổ vì mong cầu, khao khát những điều mình muốn nhưng không đạt được.
  • Oán tắng hội khổ: Nỗi khổ khi phải tiếp xúc với những thứ mà mình không thích hoặc oán ghét.
  • Ngũ ấm xí thạnh khổ : Nỗi khổ vì sự chấp trước vào thân tâm ngũ uẩn.(sắc, thụ, tưởng, hànhthức - trong cơ thể. Chẳng hạn, mơ ước (tưởng) quá thì cũng khổ, biết (thức) nhiều thì cũng khổ).

  • (hình cop trên net)

    */ Thực tế của hai trong 8 loại khổ đó: (Già + Bệnh khổ)

                       ( Tác giả bài viết : Chơn Không )

    Chỉ cần bạn chăm sóc một người già không thể tự chủ được vệ sinh cá nhân, không cần nhiều, chỉ cần hai tháng thôi. Bạn sẽ nhận ra rằng, cuộc sống tuổi già của mỗi người đều nhuốm màu "mưa máu gió tanh". Lời này nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng những ai từng trải qua đều hiểu. Đó không phải là một tuổi già yên bình như trên phim ảnh.

    Đó là những vết loét ép ra khi trở mình, là sự kháng cự vô thức khi được bón cơm, là việc bài tiết không thể tự chủ lúc nửa đêm, và theo sau đó là sự im lặng pha trộn giữa mệt mỏi và bất lực. Hai tháng là đủ để bạn nhìn thấu bộ mặt chân thực nhất của sự già nua. Nó lột bỏ mọi danh phận xã hội và thể diện, đưa một con người trở về với những nhu cầu nguyên thủy nhất: được làm sạch, được cho ăn, được di chuyển.
    Còn người chăm sóc, trong sự lặp đi lặp lại của lao động và mùi cơ thể của người bệnh ngày qua ngày, sẽ dần cạn kiệt kiên nhẫn và nhìn thấu những góc khuất u tối nhất của nhân tính. Sự bất lực về thể xác chỉ là chương mở đầu, sự giằng xé về nhân tính mới là vở kịch chính.
    "Trước giường bệnh lâu ngày", thứ bị thử thách chưa bao giờ chỉ là lòng hiếu thảo. Đó là sự tính toán xem ai bỏ tiền, ai góp sức giữa anh chị em; là ánh mắt đôi khi lóe lên sự tê liệt và chán ghét của người bạn đời gắn bó lâu năm; là chính bản thân người già, từ sự áy náy khi tỉnh táo đến sự cố chấp và giày vò khi lú lẫn.
    Bạn sẽ nhận ra rằng, tình yêu rất vĩ đại, nhưng sự mệt mỏi và vụn vặt có thể mài mòn mọi sự vĩ đại đó. Những người thân mà bạn từng ngước nhìn, từng thấy họ mạnh mẽ và tinh tế, trong vũng bùn cuối cùng của cuộc đời, có thể trở nên xa lạ đến mức không nhận ra. Và chính bạn, sau một lần dọn dẹp chất thải nào đó, soi gương cũng chẳng thể nhận ra người đang nhíu mày, mắt vằn tia máu kia là ai.
    Cái gọi là "mưa máu gió tanh" ấy, không thấy ánh đao kiếm, nhưng nhát nào cũng đâm vào tim. Nó tiêu diệt ảo tưởng lãng mạn của bạn về việc "già có nơi nương tựa", tiêu diệt sự ngây thơ khi bạn nghĩ rằng "chỉ cần có tiền thuê điều dưỡng là giải quyết được". Nó làm bạn hiểu ra rằng, già nua là một cuộc hành hình chậm chạp và không thể đảo ngược, còn người đồng hành là chứng nhân cùng chịu hình phạt đó.
    Vì vậy, đừng nhẹ nhàng nói câu: "già rồi thì vào viện dưỡng lão". Những người thực sự từng đến đó mới biết, dù là cơ sở cao cấp đến đâu cũng không tránh khỏi việc chăm sóc "tiểu tiện, đại tiện" cơ bản nhất, không tránh khỏi cuộc chiến về tôn nghiêm khi một con người đối mặt với sự tước đoạt vô tình của thời gian.
    Sự già nua thực sự bắt đầu từ khi mất đi thể diện. Và tình yêu đích thực là khi đối phương không còn chút thể diện nào, bạn vẫn sẵn lòng đối đãi bằng sự dịu dàng. Nhưng sự dịu dàng này cần một nguồn năng lượng khổng lồ chống đỡ. Nó có thể đến từ trách nhiệm, cũng có thể bị đánh sập bất cứ lúc nào bởi sự mệt mỏi vô bờ bến.
    Người từng chăm sóc người già sẽ biết sợ cái già, không phải sợ chết, mà là sợ một ngày nào đó mình cũng phải ra đi trong hình hài như thế... sống theo cách đó, làm lụy đến người mình yêu thương, cũng sợ rằng cuối cùng bản thân sẽ trở thành tâm điểm tạo ra sự 'mưa máu gió tanh' ấy. Khi còn có thể cử động, hãy đối xử tốt với bản thân một chút. Khi cha mẹ còn đó, hãy dành thêm chút kiên nhẫn để ở bên cạnh họ. Đây không phải là ủy mị, mà là một chút lòng từ bi đối với những người đang trên hành trình này sau khi đã nhìn thấy phong cảnh nơi cuối con đường.
    Cuối cùng sẽ có một ngày chúng ta hiểu ra rằng: Đề thi cuối cùng của cuộc đời không phải là làm sao để sống huy hoàng, mà là làm sao để rời đi một cách có tôn nghiêm và ít gây ra bão giông nhất có thể. "
    (Nội dung bài viết trên đây rất có thể sẽ trở thành tương lai của bất cứ ai và có thể chính bạn sẽ phải sống những tháng ngày cuối đời không còn sự tôn nghiêm nào với chính bản thân như thế . Ngay khi còn khỏe mạnh, nên hiểu rõ về tuổi già để mà chuẩn bị tinh thần cũng như vật chất, đừng bỏ mặc bản thân để rồi hối hận không kịp).
    2/. Cuộc sống :
    Có lẽ hiểu thấu cảnh già như vậy mà nữ sĩ Quỳnh Dao (sinh năm 1938, là nhà văn, nhà biên kịch, nhà sản xuất phim người Đài Loan. Bà được coi là tiểu thuyết gia lãng mạn nổi tiếng) đã viết cho các con vài năm trước khi qua đời :

    "...Năm nay mẹ 79 tuổi, năm sau đã là 80. Quả là đời người đã dài, mẹ không vì chiến tranh, bệnh tật, nghèo đói, thiên tai… mà đi trước một bước. Sống đến tuổi này đã là diễm phúc lắm rồi. Chính vì lẽ đó, từ giờ trở đi, mẹ sẽ đón nhận cái chết với nụ cười trên môi. Mong muốn của mẹ chỉ là:

    1. Dù mẹ có lâm trọng bệnh thế nào, nhất quyết không được phẫu thuật, hãy để mẹ ra đi nhanh chóng. Chừng nào mẹ còn minh mẫn làm chủ được mọi thứ thì hãy để mẹ làm chủ, bằng không thì phải nghe theo ý nguyện của mẹ.

    2. Không được đưa mẹ vào phòng điều trị hồi sức cấp cứu đặc biệt.

    3. Bất luận là chuyện gì, tuyệt đối không được lắp ống thở cho mẹ. Bởi vì một khi mẹ đã mất khả năng nuốt, tức là cũng mất đi niềm vui ăn uống. Mẹ không muốn sống cuộc sống như vậy.

    4. Thêm một điều nữa, dù có chuyện gì, cũng không được đặt ống truyền chất bổ cho mẹ. Kể cả ống thông, ống thở… đều không được.

    5. Mẹ đã từng nhắc nhở rồi, những biện pháp cứu sống như điện giật, các loại máy móc, tất cả đều không được dùng. Mẹ muốn ra đi nhẹ nhàng, điều này còn quan trọng hơn việc để mẹ sống trong đớn đau.

    Mẹ đã từng nói: “Khi còn sống, nguyện là ánh lửa, cháy hết mình tới phút cuối cuộc đời. Lúc chết đi, nguyện là hoa tuyết, lất phất rơi, hóa thành cát bụi”.

    Nữ sĩ cho biết thêm, bà không muốn mai táng theo nghi thức mà mọi người vẫn hay làm. Bà dặn dò con không đăng cáo phó, không làm lễ truy điệu, không đốt vàng mã… Bà muốn mọi việc diễn ra lặng lẽ, đơn giản, không phô trương.

    “Cái chết là việc riêng, đừng làm phiền người khác, càng đừng làm phiền những người yêu mến mẹ. Nếu thật lòng yêu mẹ, họ sẽ hiểu cho mẹ…Sau này tiết Thanh Minh cũng không cần cúng bái, vì mẹ đã không còn tồn tại .”

    ( Sau bức thư trên vài năm, nữ sĩ Quỳnh Dao đã qua đời không tự nhiên vào ngày 04/12/2024 ở tuổi 86).

    Ngưỡng mộ Nữ Sĩ ! (mình đã có bài viết về bà khi bà vừa qua đời)