Trang

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2026

GIÀ + BỆNH ... KHỔ !

                                               

   (hình cop trên net)

    1/. Phật dạy : Đã là con người ai cũng phải chịu bát khổ :

     */ Lý thuyết : 

(8 loại khổ của một đời người là 4 loại khổ về thân và 4 loại khổ tinh thần)     

  • Sinh: Nỗi khổ khi chào đời, mang theo nghiệp chướng và bắt đầu một kiếp sống.
  • Lão: Nỗi khổ về sự già nua, sức cùng lực kiệt, suy giảm cả thể chất lẫn tinh thần.
  • Bệnh: Nỗi khổ về bệnh tật, đau đớn, suy sụp thân thể.
  • Tử: Nỗi khổ của sự chết chóc, chia lìa thể xác và tâm thức, cũng như sự sợ hãi về cái chết.
  • Ái biệt  ly: Nỗi khổ vì phải xa lìa những người, những vật mình yêu thương.
  • Cầu bất đắc: Nỗi khổ vì mong cầu, khao khát những điều mình muốn nhưng không đạt được.
  • Oán tắng hội khổ: Nỗi khổ khi phải tiếp xúc với những thứ mà mình không thích hoặc oán ghét.
  • Ngũ ấm xí thạnh khổ : Nỗi khổ vì sự chấp trước vào thân tâm ngũ uẩn.(sắc, thụ, tưởng, hànhthức - trong cơ thể. Chẳng hạn, mơ ước (tưởng) quá thì cũng khổ, biết (thức) nhiều thì cũng khổ).
  • (hình cop trên net)

    */ Thực tế của hai trong 8 loại khổ đó: (Già + Bệnh khổ)

                       ( Tác giả bài viết : Chơn Không )

    Chỉ cần bạn chăm sóc một người già không thể tự chủ được vệ sinh cá nhân, không cần nhiều, chỉ cần hai tháng thôi. Bạn sẽ nhận ra rằng, cuộc sống tuổi già của mỗi người đều nhuốm màu "mưa máu gió tanh". Lời này nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng những ai từng trải qua đều hiểu. Đó không phải là một tuổi già yên bình như trên phim ảnh.

    Đó là những vết loét ép ra khi trở mình, là sự kháng cự vô thức khi được bón cơm, là việc bài tiết không thể tự chủ lúc nửa đêm, và theo sau đó là sự im lặng pha trộn giữa mệt mỏi và bất lực. Hai tháng là đủ để bạn nhìn thấu bộ mặt chân thực nhất của sự già nua. Nó lột bỏ mọi danh phận xã hội và thể diện, đưa một con người trở về với những nhu cầu nguyên thủy nhất: được làm sạch, được cho ăn, được di chuyển.
    Còn người chăm sóc, trong sự lặp đi lặp lại của lao động và mùi cơ thể ngày qua ngày, sẽ dần cạn kiệt kiên nhẫn và nhìn thấu những góc khuất u tối nhất của nhân tính. Sự bất lực về thể xác chỉ là chương mở đầu, sự giằng xé về nhân tính mới là vở kịch chính.
    "Trước giường bệnh lâu ngày", thứ bị thử thách chưa bao giờ chỉ là lòng hiếu thảo. Đó là sự tính toán xem ai bỏ tiền, ai góp sức giữa anh chị em; là ánh mắt đôi khi lóe lên sự tê liệt và chán ghét của người bạn đời gắn bó lâu năm; là chính bản thân người già, từ sự áy náy khi tỉnh táo đến sự cố chấp và giày vò khi lú lẫn.
    Bạn sẽ nhận ra rằng, tình yêu rất vĩ đại, nhưng sự mệt mỏi và vụn vặt có thể mài mòn mọi sự vĩ đại đó. Những người thân mà bạn từng ngước nhìn, từng thấy họ mạnh mẽ và tinh tế, trong vũng bùn cuối cùng của cuộc đời, có thể trở nên xa lạ đến mức không nhận ra. Và chính bạn, sau một lần dọn dẹp chất thải nào đó, soi gương cũng chẳng thể nhận ra người đang nhíu mày, mắt vằn tia máu kia là ai.
    Cái gọi là "mưa máu gió tanh" ấy, không thấy ánh đao kiếm, nhưng nhát nào cũng đâm vào tim. Nó tiêu diệt ảo tưởng lãng mạn của bạn về việc "già có nơi nương tựa", tiêu diệt sự ngây thơ khi bạn nghĩ rằng "chỉ cần có tiền thuê điều dưỡng là giải quyết được". Nó làm bạn hiểu ra rằng, già nua là một cuộc hành hình chậm chạp và không thể đảo ngược, còn người đồng hành là chứng nhân cùng chịu hình phạt đó.
    Vì vậy, đừng nhẹ nhàng nói câu: "già rồi thì vào viện dưỡng lão". Những người thực sự từng đến đó mới biết, dù là cơ sở cao cấp đến đâu cũng không tránh khỏi việc chăm sóc "tiểu tiện, đại tiện" cơ bản nhất, không tránh khỏi cuộc chiến về tôn nghiêm khi một con người đối mặt với sự tước đoạt vô tình của thời gian.
    Sự già nua thực sự bắt đầu từ khi mất đi thể diện. Và tình yêu đích thực là khi đối phương không còn chút thể diện nào, bạn vẫn sẵn lòng đối đãi bằng sự dịu dàng. Nhưng sự dịu dàng này cần một nguồn năng lượng khổng lồ chống đỡ. Nó có thể đến từ trách nhiệm, cũng có thể bị đánh sập bất cứ lúc nào bởi sự mệt mỏi vô bờ bến.
    Người từng chăm sóc người già sẽ biết sợ cái già, không phải sợ chết, mà là sợ một ngày nào đó mình cũng phải ra đi trong hình hài như thế... sống theo cách đó, làm lụy đến người mình yêu thương, cũng sợ rằng cuối cùng bản thân sẽ trở thành tâm điểm tạo ra sự 'mưa máu gió tanh' ấy. Khi còn có thể cử động, hãy đối xử tốt với bản thân một chút. Khi cha mẹ còn đó, hãy dành thêm chút kiên nhẫn để ở bên cạnh họ. Đây không phải là ủy mị, mà là một chút lòng từ bi đối với những người đang trên hành trình này sau khi đã nhìn thấy phong cảnh nơi cuối con đường.
    Cuối cùng sẽ có một ngày chúng ta hiểu ra rằng: Đề thi cuối cùng của cuộc đời không phải là làm sao để sống huy hoàng, mà là làm sao để rời đi một cách có tôn nghiêm và ít gây ra bão giông nhất có thể. "
    (Nội dung bài viết trên đây rất có thể sẽ trở thành tương lai của bất cứ ai và có thể chính bạn sẽ phải sống những tháng ngày cuối đời không còn sự tôn nghiêm nào với chính bản thân như thế . Ngay khi còn khỏe mạnh, nên hiểu rõ về tuổi già để mà chuẩn bị tinh thần cũng như vật chất, đừng bỏ mặc bản thân để rồi hối hận không kịp).
    2/. Cuộc sống :
    Có lẽ hiểu thấu cảnh già như vậy mà nữ sĩ Quỳnh Dao (sinh năm 1938, là nhà văn, nhà biên kịch, nhà sản xuất phim người Đài Loan. Bà được coi là tiểu thuyết gia lãng mạn nổi tiếng) đã viết cho các con vài năm trước khi qua đời :

    "...Năm nay mẹ 79 tuổi, năm sau đã là 80. Quả là đời người đã dài, mẹ không vì chiến tranh, bệnh tật, nghèo đói, thiên tai… mà đi trước một bước. Sống đến tuổi này đã là diễm phúc lắm rồi. Chính vì lẽ đó, từ giờ trở đi, mẹ sẽ đón nhận cái chết với nụ cười trên môi. Mong muốn của mẹ chỉ là:

    1. Dù mẹ có lâm trọng bệnh thế nào, nhất quyết không được phẫu thuật, hãy để mẹ ra đi nhanh chóng. Chừng nào mẹ còn minh mẫn làm chủ được mọi thứ thì hãy để mẹ làm chủ, bằng không thì phải nghe theo ý nguyện của mẹ.

    2. Không được đưa mẹ vào phòng điều trị hồi sức cấp cứu đặc biệt.

    3. Bất luận là chuyện gì, tuyệt đối không được lắp ống thở cho mẹ. Bởi vì một khi mẹ đã mất khả năng nuốt, tức là cũng mất đi niềm vui ăn uống. Mẹ không muốn sống cuộc sống như vậy.

    4. Thêm một điều nữa, dù có chuyện gì, cũng không được đặt ống truyền chất bổ cho mẹ. Kể cả ống thông, ống thở… đều không được.

    5. Mẹ đã từng nhắc nhở rồi, những biện pháp cứu sống như điện giật, các loại máy móc, tất cả đều không được dùng. Mẹ muốn ra đi nhẹ nhàng, điều này còn quan trọng hơn việc để mẹ sống trong đớn đau.

    Mẹ đã từng nói: “Khi còn sống, nguyện là ánh lửa, cháy hết mình tới phút cuối cuộc đời. Lúc chết đi, nguyện là hoa tuyết, lất phất rơi, hóa thành cát bụi”.

    Nữ sĩ cho biết thêm, bà không muốn mai táng theo nghi thức mà mọi người vẫn hay làm. Bà dặn dò con không đăng cáo phó, không làm lễ truy điệu, không đốt vàng mã… Bà muốn mọi việc diễn ra lặng lẽ, đơn giản, không phô trương.

    “Cái chết là việc riêng, đừng làm phiền người khác, càng đừng làm phiền những người yêu mến mẹ. Nếu thật lòng yêu mẹ, họ sẽ hiểu cho mẹ…Sau này tiết Thanh Minh cũng không cần cúng bái, vì mẹ đã không còn tồn tại .”

    ( Sau bức thư trên vài năm, nữ sĩ Quỳnh Dao đã qua đời không tự nhiên vào ngày 04/12/2024 ở tuổi 86).

    Ngưỡng mộ Nữ Sĩ ! (mình đã có bài viết về bà khi bà vừa qua đời)



    Thứ Bảy, 16 tháng 5, 2026

    HỌC ĐỂ ... HIỂU !

    1/.  HỌC :

    10 điều giác ngộ trong cuộc sống:

    "Điều thứ nhất: Hợp tan tùy duyên, được mất do trời.
    Mọi sự gặp gỡ hay chia ly trên đời đều không nằm trong tầm tay ta. Được và mất vốn dĩ đã có sự an bài. Cái gì của mình thì cuối cùng sẽ là của mình, cái gì không thuộc về mình thì đừng cưỡng cầu. Hãy cứ thuận theo tự nhiên, những gì bạn xứng đáng có được chắc chắn sẽ tìm đến.
    Điều thứ hai: Phiền não mỗi ngày, tâm rộng ắt tan.
    Muộn phiền là điều không thể tránh khỏi, nhưng nếu ta không chấp nhặt, chúng sẽ tự tan biến. Càng tính toán càng đau khổ, càng khoáng đạt càng hạnh phúc. Khi tâm ta rộng mở, chuyện lớn hóa nhỏ. Khi ta nhìn thấu mọi sự, phiền não tự khắc lui xa.
    Điều thứ ba: Sinh tử khó liệu, trân trọng hiện tại.
    Sự xuất hiện của ta ở thế gian không phải do ta định, sự ra đi cũng chẳng theo ý muốn của ta. Vì không thể quyết định được sinh tử, hãy học cách tận hưởng hành trình cuộc đời và sống trọn vẹn cho từng khoảnh khắc hiện tại.
    Điều thứ tư: Bình an là của cải, sức khỏe là phúc lành.
    Đừng quá coi trọng tiền tài, bởi khi nhắm mắt xuôi tay, tất cả cũng chỉ là hư vô. Sống khỏe mạnh chính là phúc khí, bình an đến cuối đời chính là thành công lớn nhất.
    Điều thứ năm: Chịu thiệt là phúc, tham lam là họa.
    Kẻ thích chiếm tiện nghi của người khác sớm muộn gì cũng phải trả giá đắt. Người sẵn lòng chịu thiệt thòi sau cùng lại nhận được quả ngọt. Sống ở đời chớ nên tham lam, chịu thiệt một chút chính là tích phúc về sau.
    Điều thứ sáu: Nhân phẩm trọng hơn năng lực, lương tâm quý hơn vàng.
    Tài năng có thể đưa bạn lên cao, nhưng nhân phẩm mới là thứ giữ bạn ở lại. Một người có nhân phẩm tốt thì vạn sự đều hanh thông. Chỉ cần giữ được lương tâm trong sáng, phúc đức sẽ tự nhiên tìm đến.
    Điều thứ bảy: Im lặng là trí tuệ, không tranh là tu hành.
    Biết lúc nào nên im lặng chính là một loại thông tuệ. Biết lúc nào không nên tranh giành chính là sự tu dưỡng. Trầm mặc là biểu hiện của sự trưởng thành. Và bao dung chính là minh chứng của một trái tim rộng lớn.
    Điều thứ tám: Mọi cuộc gặp gỡ đều là duyên nợ, bất luận bạn gặp ai trong đời, hãy đối đãi với họ thật tử tế. Nhân kiếp trước, quả kiếp này, nếu không có nợ, làm sao có thể tương phùng.
    Điều thứ chín: Bớt toan tính để bình yên, bớt tham cầu để hạnh phúc. Biết đủ mới không sầu khổ, đơn giản mới có thể vui vẻ. Biết buông bỏ thì lòng mới nhẹ nhõm, biết bao dung thì đời mới thênh thang.
    Điều thứ mười: Đời người chỉ một lần, còn sống là người thắng. Đời người giống như một thước phim chỉ chiếu duy nhất một lần. Còn được sống đã là một niềm vinh dự, còn khỏe mạnh đã là người chiến thắng. Đừng so đo giàu nghèo, ít nhiều, không bệnh không đau đã là hạnh phúc lớn nhất trần gian...".
    (cop từ FB: Trong từng câu chữ)
    2/. Chuyện đời thường:

    + Theo lời Thầy thì: "Tiền vận của thí chủ "nợ" là để rèn luyện ý chí, hậu vận thí chủ sẽ được đền đáp xứng đáng...." 
    Nghe vậy, nghĩ mình sắp giàu to, nhưng già cmnr, chỉ cón cách này để lên đời nhanh :
    ( động lực là : Nghèo lâu chứ giàu mấy hồi- cái kết không nói ra nhưng ai cũng biết- hihi)

    + Già là có quà :
    + Một sáng trốn chàng Ro đi " giải ngố" món bún chả Hà Nội.
    Mỗi người một tâm trạng (ahu!hu)
    + Kiểu buồn vui lẫn lộn là có thật:

    + Các quý bà gặp nhau đầu tuần:
    (lại đụng hàng: mận Bắc)

    + Đi việc hiếu cùng bạn, gặp sếp cũ (sau hơn 10 năm), sau khi 8 chán chê thì mỗi người một điện thoại : (hihi)

    + Góc nội nợ:
    Một ngày siêng, cuốn chả giò, để ngăn đá ăn dần :



    +Đam mê của người già :





    Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

    06/5/2026

                                                                                                                                                                                                                            

    1/ Hôm nay sinh nhật em Kem .

     Ông bà ngoại chúc Kem luôn vui, khỏe, học giỏi và là em bé dễ thương của cả nhà.

       Đã 8 năm qua rồi , nhanh quá :

    Buổi sáng cuối tuần  (9/5) ở nhà ngoại:
                                             

                   Buổi tối (9/5) tổ chức vui sinh nhật chung với bạn:                                   

               Vui tẹtga là có thật:
                               

                  2/ THÁNG NĂM 

                           (TG Toàn Tâm Hòa)

    Tháng Năm đến tự bao giờ,
    Ta ngồi nhẩm tính bất ngờ thời gian.
    Ngày qua, tháng lại, mùa sang,
    Vòng quanh trong cuộc tuần hoàn… bỗng quên!


    Cũng may còn nhớ cái tên
    Mỗi ngày ta khắc bên miền câu thơ.
    Đời đâu dừng lại đợi chờ,
    Nên ta cuốn giữa vô bờ phù hư.


    Sáng nay ngồi giữa trầm tư.
    Muốn mình tận hưởng từ từ an nhiên.
    Dẹp qua cơm áo gạo tiền,
    Nhìn đời bằng những bình yên nhẹ nhàng!


    Thôi đừng đổ lỗi thời gian.
    Đón chào ngày mới vừa sang tuyệt vời!
    Trên môi nở một nụ cười,
    Tháng Năm… ừ nhỉ… cuộc đời vẫn vui!


                                                                 

    3/ Góc sống ...ảo:


    Ngôi nhà nhỏ- uớc mơ to :

    "Con đi qua trăm bể
    Mơ một triệu mùa xuân
    Cuối cùng nơi muốn đến
          Lại là nơi đã từng..." 
     (Thơ của Lam)

    Thứ Năm, 30 tháng 4, 2026

    CHUYỆN CUỐI THÁNG !



         1/Loay hoay vậy mà đã hết tháng 4 rồi.

     Trời nắng nóng, ngày trước chàng Ro hay nói: "Mùa hè cái que cũng mệt", chuẩn luôn á. Người già những ngày này hạn chế ra đường, chưa trưa đã bật máy lạnh để hưởng thụ. Cuối tháng lại "than thở" sao tháng này tiền điện cao thế ? (ahu!hu)

          Những ngày nghỉ lễ, người trẻ đi chơi xa, người già ở nhà trốn nắng với những hoạt động phù hợp là:

                                 +  Ngắm hoa, nghe nhạc AI tại gia:

                                     

       + Ngắm cảnh quê ngoại ...qua mạng:

                                                     

                                                                 (hình chôm trên net)

     + Các quý bà gặp mặt để tám chuyện xuyên biên giới:

       ( Mỗi bà mang theo một món để mở party và một ngày đẹp trời : đụng hàng  món khoai lang hấp.hi!hi)


     + Măng cụt dầu mùa nên....chát  :
                                            
       + Thức uống giải nhiệt  mùa nắng:
                               (Nước dừa; chanh dây)

                        + Loại quýt mà chàng Ro mê chữ ê kéo dài :


    Trái xoài xanh cô bạn cho, to vật vã :

    2/ . "...Trước mắt, việc đi mãi,
           Trên đầu, già đến rồi..." 
    (Thiền sư Mãn Giác)

    + Gọi thợ thay màn cửa:
    Cũ:
                                                                                        Mới:

    + Cũng thay (0 đồng) mà kiểu cũ ngưới mới ta :
    Con gái lên đời, cái cũ chuyển qua mẹ vì biết mẹ chỉ thích táo cắn dở. 


    +   Cây vối trước nhà mùa nắng :
                                                       (nhỏ thế thôi mà lá dùng không hết )

    + Việc học ...hành của người già:

    Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2026

    ĐỂ CÓ CUỘC SỐNG TỐT !

                            


                                                                       (hoa giấy mùa nắng)

               1/  Các nguyên tắc cơ bản để già vẫn có cuộc sống tốt:

     (P/s: Bài viết được góp nhặt trên mạng - có biên tập và sửa lại cho phù hợp với nội dung mình cần. Túm gọn là: Thêm mắm dặm muối cho thành khẩu vị của mình )

    */ Nói chung:

    Sống có trách nhiệm là nền tảng cơ bản của con người. Nâng cao ý thức trách nhiệm khi chúng ta còn trẻ và đảm nhận nó khi chúng ta già đi.

    Sống biết ơn: Một người biết ơn sẽ luôn tìm cách trả ơn người khác khi họ được giúp đỡ. Những người biết ơn chắc chắn nhận được nhiều sự giúp đỡ vì họ biết cách cho đi và nhận lại. Cho đi nhiều hơn, mong đơi ít hơn sẽ giúp ta có một cuộc sống bình an.

     Sống cho hiện tại: Khi nghĩ về quá khứ dễ làm cho lòng ta chán nản. Nghĩ về  tương lai thì làm cho ta lo lắng vì không biết điều gì đang chờ đợi. Vậy cứ sống cho hiện tại là tốt nhất (kiểu biết đến đâu hay đó - hihi) và luôn nhớ lời các cụ dạy: “Có cứng mới đứng được đầu gió” .

    */Cụ thể hơn :

     + Trong gia đình : Ưu tiên cho việc kiếm tiền để có càng nhiều tiền càng tốt. Thời nay, không phải sống kiểu: “một túp lều tranh 2 quả tim vàng” là hạnh phúc, điều đó chỉ có trong tiểu thuyết. Phải xác định kinh tế đi đầu vì :“vật chất quyết định ý thức” hay nôm na hơn: “có thực mới vực được đạo”. Có tiền mà thiếu tình cảm thì có thể vẫn sống ổn, nhưng nếu chỉ có tình cảm mà không có tiền thì cuộc sống khó khăn và nhiều thứ khác sẽ phát sinh mà không cải thiện được tình hình.

     Với người già có tài chính độc lập không những giúp tự tin, thoải mái hơn trong cuộc sống mà còn để phục vụ cho những sở thích riêng (túm váy lại là có tiền thì muốn làm là thực hiện được ngay và luôn) .                                                   

     + Các mối quan hệ: Đó là giá trị trao đổi chứ không phải để lấy lòng nhau. Người ta cần mình khi mình có 1 giá trị nào đó. Càng có giá trị (dù phi vật chất) vẫn tốt hơn trong mắt người khác. Người già vẫn cần duy trì việc kết nối bạn bè với những người bạn có chung sở thích như du lịch, đi chùa ...như vậy sẽ vui hơn. 

      + Sức khỏe: Nguyên tắc vàng là: “Sức khỏe của mình thì mình tự giữ”, trông chờ người khác“giữ dùm” sức khỏe của mình là phi thực tế. Một cơ thể khỏe mạnh đến từ những thói quen sinh hoạt tốt hàng ngày.

    + Khi tuổi già "ập" đến: Chủ động chăm sóc sức khỏe thể chất, quan niệm sinh và nuôi con “làm của để dành” xưa rồi vì con cái cũng có cuộc sống riêng và áp lực riêng của chúng. Đừng biến mình thành gánh nặng và nỗi lo cho con cái. 

    Ngược lại cũng không nên để con cái phụ thuộc vào cha, mẹ. Những đứa con trưởng thành cần có cuộc sống độc lập. 

    Trường hợp không có điều kiện tách riêng mà phải ở chung với gia đình con thì phải thực hiện 3 không là : Không can thiệp vào: quan hệ vợ chồng + việc dạy dỗ con cái + thói quen sinh hoạt hàng ngày của gia đình con (vì người già và người trẻ là hai thế hệ khác nhau).

    Duy trì tinh thần lạc quan (nên tìm cho mình một đam mê để theo đuổi cả khi đã già, như đọc sách, học vẽ, học ngôn ngữ, làm các việc tình nguyện...), và cố gắng độc lập về tài chính để có cuộc sống an nhiên, tự tại.

    + Trong cuộc sống: Đừng tâm sự chuyện tiền bạc. Đừng than vãn chuyện bệnh tật (già thì bệnh rồi đi đoàn tụ với ông bà tổ tiên - tỷ lệ này là 100% hi!hi - vì có ai thoát ra được đâu) và cũng đừng so sánh bản thân với người khác vì "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh". Chấp nhận mọi buồn- vui (bớt thắc mắc tại sao) vì không phải chuyện gì mình cũng có thể xoay chuyển được. Trên thực tế có những việc càng cố gỡ rối, càng mệt thêm. (đúng cmn luôn)

    Sống đủ già là phải biết cái gì nên giữ, cái gì cần buông đó cũng là việc thể hiện sự trưởng thành của người ...nhiều tuổi.

                                  Những nguyên tắc vàng trong làng người già:

                    */ Người già theo trend: 

                  " Nếu cả đời này chưa rực rỡ thì sao ?"


    2/ Đời thực:
    Già là hay có quà:
    (em chàng bên bển về )

    Quà của chị Hai :
                                        
                                               Quà "cây nhà lá vườn" chị bạn cho: 

    Quà lạ : (hihi)
    Món nướng cuối tuần:

    Góc...học tập của mình: