Thứ Bảy, 13 tháng 7, 2019

CHUYỆN CỦA NGƯỜI TA !

Lang thag trên mạng, thấy bài viết dưới đây là kinh nghiệm của người đã trải qua một số bệnh, thấy có tác dụng với mình, vì mình đã từng bị thoái hóa đốt sống cổ dẫn đến tê tay đi xe máy rất khó khăn (chuyện này mình có kể rồi) cũng được BS khuyên mổ, mình gọi cho bà chị gái nói qua tình hình, chị gái một hai kêu mình đừng mổ, coi chừng mổ xong nằm một chỗ, hỏi ra mới biết người quen của chỉ cũng mổ do thoái hóa cột sống (theo mình già thì ai cũng bị thoái hóa) ca mổ không thành công và người đó đã nằm một chỗ phải có người chăm sóc 10 năm nay! Chuyện nữa là mình có cái răng hàm lâu lâu đau và cũng có lung lay chút đỉnh, đi khám 2 nơi, chỗ nào nha sỹ cũng kêu nhổ không sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ hàm! Mình lại gọi hỏi bà chị vì chị ấy làm nghề răng, cũng lại kêu không nhổ, chịu khó ngậm nước muối và giờ bộ nhá của mình vẫn ăn cóc, ổi, mía ngon lành cành đào! (mình lại lan man xa đề)!
Những trường hợp dưới đây là của tác giả và người quen đã gặp, không là cá biệt vì là chuyện có thể ai cũng sẽ gặp, mình xin phép lược bớt cho gọn, viết tắt tên riêng và úp lên đây, mong tác giả (Nguyễn Tuấn Phương) cho phép và rất rất thông cảm!

"Đi khám bệnh là phải khám đối chiếu chứ không là tiền mất tật mang"! chuyện thế này:

CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT:

...Thấy sức khoẻ không ổn nên tôi đi khám tổng thể, tôi chọn bệnh viện A mà theo tôi chắc phải tốt, giá cả hơi đắt nhưng cũng chấp nhận. Khám cho tôi là một bác sĩ chuyên khoa lâu năm, sau khi đo huyết áp ra kết quả: 140/90.
Bác sĩ bảo huyết áp như vậy là cao và nguy hiểm nên cho tôi đeo máy đo huyết áp 24/24. Kết quả HA thấp nhất: 120/75 , HA cao nhất : 145/90. Bác sĩ nói rằng huyết áp này là cao và rất nghiêm trọng, cần phải điều trị. BS giảng giải cho tôi biết tác hại của huyết áp cao và nói bệnh tình của tôi rất nghiêm trọng và cho đơn một loạt thuốc uống. Tôi chẳng biết gì về bệnh huyết áp cao và về nhà tuân thủ theo thuốc bác sĩ đã kê đơn và luôn lo lắng đứng ngồi không yên về bệnh lý của mình. Tôi vẫn thường chơi tennis, mỗi lần đánh xong mệt quá thì tự nhiên tôi lại lo sợ rằng huyết áp có thể ảnh hưởng tới sức khoẻ của mình. Tôi có phàn nàn với BS về tình trạng lo lắng sợ sệt thì BS kê đơn cho tôi 1 lọ thuốc Lexomil (thuốc điều trị rối loạn cảm xúc). 1 lọ có 30 viên , mỗi ngày uống 1/2 viên, uống trong 60 ngày. Tôi uống thuốc thì thấy tinh thần rất tốt, sau khi uống hết một lọ, tôi định đi mua tiếp và bây giờ tôi mới đọc đến tính năng tác dụng phụ của thuốc là thuốc gây nghiện làm cho bệnh nhân có xu hướng muốn đi tự tử. Tôi sợ quá nên không mua nữa. Đây là thuốc gây nghiện rất mạnh, sau khi không uống thuốc, nó hành hạ tôi suốt ngày trong tình trạng hoảng hốt, lo sợ, lúc nào cũng tưởng như mình sắp chết. Trời ơi sao người ta lại làm ra loại thuốc khủng khiếp thế mà một bác sĩ tim mạch lại kê đơn thuốc tâm thần cho tôi. Suốt mấy năm trời tôi sống trong tình trạng hoảng hốt sợ chết, nhất là 2 năm đầu tiên. Có lần tưởng mình sắp chết, tôi bảo vợ tôi lấy sổ ghi chép xem ai nợ tiền mình, xem mình nợ tiền ai, công việc sau khi tôi có mệnh hệ nào thì bàn giao cho ai. Một lọ thuốc nhỏ bé mà không hiểu sao nó lại tác dụng mạnh và lâu dài đến thế. Nó biến tôi từ một người cao 1,75m nặng 65kg và có khuôn mặt cũng chấp nhận được trở thành một người già nua xấu xí béo phì nặng 90kg. Có người bạn bảo tôi ông vô lý quá, khi ông không dùng thuốc lexomil thì 1 tuần sau thuốc trong người sẽ tan biến hết thì làm sao tác hại đến cơ thể ông được. Nhưng chỉ người trong cuộc mới hiểu được, trường hợp của tôi giống như người nghiện ma tuý. Khi đưa ma tuý vào cơ thể. Cơ thể sẽ có 2 phản ứng cơ chế, thứ nhất: cơ thể sẽ không tạo ra moocphin nữa nó phụ thuộc vào việc đưa moocphin từ bên ngoài vào (đó là ma tuý). Nếu không có ma tuý người nghiện sẽ đau đớn vật vã. Cơ chế thứ 2 là ma tuý vào cơ thể đã biến đổi hệ thần kinh va tâm thần của người nghiện biến họ thành người khác. Dù cho cai được ma tuý thì ảnh hưởng của nó vẫn còn rất lâu dài. Trường hợp của tôi cũng vậy. Thuốc Lexomil tác động lâu dài lên hệ thần kinh và tâm thần của tôi.

CÂU CHUYỆN THỨ HAI:
Sau khi bị huyết áp cao, cứ 6 tháng tôi lại đi khám định kì 1 lần, tôi vẫn khám bác sĩ chuyên khoa cũ vì tôi nghĩ rằng bác sĩ đó đã nắm được bệnh của tôi, nếu thay bác sĩ mới thì người ta lại phải tìm hiểu bệnh tình của tôi lại từ đầu. Bác sĩ cho tôi chạy gắng sức trên máy tập và tôi rất mệt. Sau đó bác sĩ cho tôi đi chụp động mạch vành, kết quả là trong một nhánh nhỏ của tim, tôi bị hẹp 30% . Bác sĩ cho rằng bệnh tình của tôi rất nghiêm trọng và chuyển hồ sơ của tôi đến tham khảo bác sĩ (...) chuyên khoa tim mạch BV (...). Tôi được biết bác sĩ này là chuyên gia giỏi về đặt stent cho động mạch vành. Tôi mang hồ sơ đến cho bác sĩ, BS xem xong rồi bảo tôi phải đặt stent. Tôi rất lo lắng và buồn phiền nhưng được biết BS là người nổi tiếng cho nên tôi cũng chấp thuận đặt stent, và tôi hỏi BS là tôi đã mua vé đi du lịch Thái Lan, để cho tôi đi du lịch 1 tuần rồi về đặt stent có được không. BS trả lời: “ANH HỎI THẾ TÔI CŨNG CHẲNG BIẾT TRẢ LỜI NHƯ THẾ NÀO". Thế rồi về nhà tôi đánh liều, cứ đi du lịch Thái Lan. Bạn tôi khuyên mang hồ sơ bệnh án đi sang đấy để nếu có cấp cứu thì bệnh viện người ta còn biết bệnh án của mình. Sau đó, về HN, tôi có nói chuyện với gia đình về trường hợp động mạch vành của mình. Gia đình tôi giãy nảy lên “trường hợp của P quá nhẹ, chưa cần phải đặt stent“. Tôi phân vân và đi hỏi một số các bác sĩ khác, họ cũng khuyên là chưa cần phải đặt. Sau đó khoảng 3 năm, tôi lại đi chụp động mạch vành, kết quả là động mạch vành của tôi chẳng sao cả. Cái chỗ hẹp 30% lần trước nay không còn nữa. Thật may mắn cho tôi. Nhưng điều tôi không thể hiểu là một bác sĩ giỏi trong lĩnh vực đặt stent lại quyết định tôi phải đặt. Nếu tôi đặt stent thì dễ nhưng rút ra thì không thể , và tôi phải đeo dị vật trong tim suốt đời à?

CÂU CHUYỆN THỨ BA:
Một lần tôi đi xe máy bị ngã đập vai xuống đường, người dân dìu tôi vào vỉa hè. Tôi nghỉ một lát rồi đi xe máy một tay về đến bệnh viện gần nhất, đó là bệnh viện... Người ta cho tôi chụp XQ vai, tôi xem phim thấy vai của tôi có một vết rạn rất nhỏ, chỉ bằng sợi tóc . Sau đó họ chuyển hồ sơ đến bác sĩ chuyên khoa, ông ấy chỉ định: PHẢI MỔ. Tôi vừa sợ vừa ngạc nhiên, không biết mổ để làm gì, vai con người chứa rất nhiều dây thần kinh, gân, cơ. Nếu mổ thì biết bao giờ mới hồi phục đây? Rút kinh nghiệm của những lần trước, tôi chạy đến khám BS chuyên khoa. Ông ấy xem phim rồi bảo trường hợp này quá nhẹ, không cần phải điều trị bất cứ điều gì, chỉ cần buộc một cái băng vào cánh tay treo lên cổ 2 tuần sau sẽ khỏi. Mấy tháng sau, tôi vẫn đánh được tennis và golf bình thường. Tôi nghĩ mãi và không thể lý giải được việc chỉ định mổ của bác sĩ bệnh viện trên.

CÂU CHUYỆN THỨ TƯ:
Có một lần đau lưng quá, tôi nghĩ mình cần phải đi kiểm tra cột sống. Lần này, tôi quyết định lựa chọn bệnh viện tư nhân, giá cả hơi đắt nhưng có thể người ta nhiệt tình. Đến đấy, bác sĩ chuyên khoa chỉ định cho tôi chụp CT cắt lớp. Kết quả: cột sống của tôi rất xấu: rách đĩa đệm, hẹp ống sống... Bác sĩ bảo rất nghiêm trọng, cần phải mổ cột sống. Lần này, tôi đã có kinh nghiệm, không vội tin vào chỉ định của bác sĩ. Tôi mang hồ sơ đến một bệnh viện khác để kiểm chứng. Lần này tôi chọn BV QĐ . Tôi đưa phim chụp cắt lớp cho  BS xem.  BS xem rồi bảo cái phim này chẳng có tác dụng gì. Rồi bác sĩ chỉ định tôi phải đi chụp một cái phim XQ bình thường. Sau khi có kết quả ông BS xem rồi bảo:  anh chẳng có bệnh gì. Đây là trường hợp thoái hoá cột sống theo tuổi tác, không thể điều trị được, phải chấp nhận chung sống hoà bình. Để cải thiện cột sống, anh phải luyện tập thể thao. Nếu đau quá thì sẽ kê đơn thuốc giảm đau”. Sau đó tôi chơi golf và thấy bệnh tình được cải thiện rất tốt. Một điều mà tôi không thể lý giải được là tại sao 2 bác sĩ chuyên khoa ở 2 bệnh viện lớn lại có chẩn đoán ngược nhau hoàn toàn.

CÂU CHUYỆN THỨ NĂM:
Cùng phòng làm việc với tôi có một cậu tên là T. Một hôm, cậu ta bảo: “ông P ơi, ông xem cái cổ tôi mọc 4, 5 cái hạch, mai ông cho tôi nghỉ đi khám bệnh". Sau đó cậu T đi khám bệnh theo tuyến, người ta thấy có vấn để chuyển lên bệnh viện tuyến trên. Bệnh viện cuối cùng là bệnh viện ... Ở đấy, người ta làm một lô xét nghiệm và kết luận cậu T bị ung thư máu giai đoạn 4. Rồi đưa sang điều trị. Trong phác đồ điều trị có chạy xạ và truyền hoá chất.(ở BV có người truyền hóa chất 5-6 lần thì đi). Cậu T chạy xạ truyền hoá chất 2 lần thì tóc rụng hết, người rất yếu. Thế rồi cậu ta xin về nhà không điều trị nữa để chờ chết. Mấy tháng sau, do không điều trị nên sức khoẻ có tốt hơn. Cậu ta gọi điện cho tôi: “ông P ơi, tôi về nhà chờ chết mà mãi không chết. Bây giờ tôi thấy người cũng khoẻ nhưng ở nhà cả ngày buồn quá, ông cho tôi đi làm." Tôi bảo ông cứ đi làm đi cho vui, tôi cho ông chế độ đặc biệt thích đi lúc nào thì đi, thích về lúc nào thì về. Sau mấy tháng đi làm, tôi thấy cậu T vẫn khoẻ mạnh bình thường, tôi bảo: “trường hợp của ông lạ quá, người ta bảo ung thư máu chết rất nhanh mà tại sao ông vẫn khoẻ mạnh? Theo tôi ông nên đi khám lại". Cậu T đến bệnh viện trước đây xác định cậu ta bị ung thư, sau khi lại làm một lô xét nghiệm, người ta kết luận cậu ấy chẳng làm sao cả. Cậu ấy có hỏi tại sao trước đây lại chẩn đoán bị ung thư? Bác sĩ trả lời: “đây là trường hợp hy hữu, xin chúc mừng anh".Trời ơi, bệnh viện cứ chẩn đoán nhầm thế này thì chết con người ta.

CÂU CHUYỆN THỨ SÁU:
Ở cơ quan tôi có một cậu còn trẻ, con mới được 2 tuổi thế mà suốt một năm qua, cháu bị ho rất nhiều. Gia đình đưa đi khám nhiều bệnh viện huyện, tỉnh. Mỗi lần đi khám, bác sĩ kê đơn cho một bọc thuốc kháng sinh. Suốt một năm trời, cháu uống hết thuốc này đến thuốc khác. Người xanh xao vàng vọt, còi cọc không lớn được. Tôi bảo cậu ấy tôi có nghe bạn tôi giới thiệu có ông bác sĩ X chuyên khoa tai mũi họng ở bệnh viện (...) có khám ngoài giờ, cậu mang con đến thử khám xem sao. Bác sĩ X sau khi khám cho cháu bé xong chỉ cho phác đồ điều trị đơn giản như hút mũi, xông mũi, xông họng... Tất cả các loại thuốc kháng sinh cháu dùng trong năm qua đều bỏ hết. Sau khi điều trị một tháng, cháu hết ho và sức khoẻ cải thiện rõ rệt.. Vấn đề ở đây là làm sao để tìm được BS có tài năng để khám chữa bệnh cho mình ?

CÂU CHUYỆN THỨ 7:
Anh ruột tôi vừa mới rồi nửa đêm đi cấp cứu bị tai biến liệt nửa người. Vào bệnh viện lúc nửa đêm, BS bảo nộp ngay 120 triệu để xét nghiệm và chiếu chụp .... Nửa đêm thì lấy đâu ra tiền đây!".


P/S; từ những câu chuyện trên rút ra kinh nghiệm là nếu có bệnh thì phải đi khám và khám ra bệnh nặng thì phải nhanh chóng đi kiểm tra thêm ở một bệnh viện có uy tín khác. Ngoài ra trong nhà có người già, người bệnh mà là nhà có điều kiện (chứ nghèo lấy đâu ra) thì nên thủ sẵn hơn trăm triệu tiền mặt cho yên tâm về mặt tinh thần!

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2019

NHÀ CŨ- PHỐ CỔ!

Cách đây gần 40 năm (chính xác là từ cuối năm 1981) mình đi làm, còn độc thân và được cơ quan giao quyền sử dụng một căn hộ nho nhỏ ở trên một con đường to ngay trung tâm của SG, hơi tiếc là ngõ lên tầng quá nhỏ, không thuận tiên cho việc để xe máy, xe đạp! Những năm đầu thập kỷ 80 ấy mình làm gì đã có xe máy, chỉ có cái xe đạp cà tàng cứ phải è cổ ra vác lên vác xuống với cái cầu thang dốc đứng, hồi ấy tuy ngờ eo huyền nhưng lại còn trẻ nên khỏe, chứ bây giờ có cho ...kẹo cũng chịu! Nói là căn hộ nhưng sau này mình cải tạo, cơi nới thêm nên nó rộng, đủ để con mình chơi trốn tìm chạy mỏi giò! Hi!hi (mình lại nói quá).
 Mình gắn bó với căn hộ này đúng 25 năm, nơi đây từng đầy ắp tiếng vui đùa của hai con thời thơ ấu, nhắc về nơi này, với các con mình là cả một trời kỷ niệm! Đã qua rồi một thời gian khó đủ bề! Nhưng với căn nhà này nó mãi vẫn là một thời để nhớ của mình!

 Niềm vui của con trẻ trong ngôi nhà nhỏ (not trên thảonguyên! hi!hi):





Nhà cũ, phố cổ mà.. giờ tui không ở đó! (hi!hi):















Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2019

GIÀ CHƯA?

Sáng nay ra sân tập thể dục, mình tự dưng chán nên than thở với chị bạn đứng cạnh là: em giờ ăn không nhiều, mặc cũng chẳng bao nhiêu (là chi phí cho áo quần) nhưng không hiểu sao em lại thích nhiều tiền chẳng biết để làm gì? Chị bạn cười bảo: đó là bệnh của người già, có tiền chỉ để nhìn thôi! Haizzzza! mình già thật rồi sao? mới đầu 5 đuôi vẫn đang sắp cập bờ 6 thôi mà! già đâu mà già, già phải là hơn 90 như bà má MN của mình ấy chứ!hi!hi!
Thời gian này, ngày nào cũng có lý do để chạy xe máy nhong nhong ngoài đường, nhiều khi ra khỏi nhà thì nắng, đi lát thì mưa như trút rồi lại nắng, áo mưa cứ khoác vào rồi cởi ra, bực hết cả mình!mà thôi kệ đi, còn khỏe để chạy tới chạy lui kiếm tiền mà không phải suy nghĩ nhiều vẫn thích hơn là già ngồi một chỗ nhìn mông lung!

 Đang tìm nơi cho em này đi ...ở!



Giờ già thì thích gì ăn đó thôi:



Có những ngày rảnh rỗi thì dọn bớt những đồ linh tinh: (cho người cần dùng)

Ráp siêu xe của anh Sam để cho Kem chơi:






Thứ Bảy, 22 tháng 6, 2019

CHUYỆN XƯA KỂ RẰNG...!


P/s:Thời gian này mình lại lu bu (nhiều) chút công việc nhà, không thể treo ngược hồn lên cành cây để có cảm xúc mà viết lách. Tuy nhiên sóng trên mạng xã hội xôn xao điều gì cũng ...biết tuốt!hi!hi! Bởi vậy con gái gọi mẹ là thánh coi youtube! Kệ, thánh gì cũng là ...thánh, mình thích là mình nhích thôi! Già dưng mà vẫn thích nghe nhạc ...tình mà phải là tình...dang dở mới phê! Giờ đi đâu nghe "Độ này độ kia" đầu vẫn gật gù như thườg! Lần đầu nghe bài này, chưa biết nội dung câu chuyện nên chẳng hiểu mô tê gì nhưng thích nhạc. Đi lang thang trên mạng mới biết nội dung, không có gì đặc biệt lắm, đang lúc chưa có bài đăng, mình (chôm trên mạng) rồi úp lên đây chứ chẳng phải mình hay ho gì! 

                                 Hoa nào cũng là hoa: (của nhà trồng được)




...
“ĐỘ TA KHÔNG ĐỘ NÀNG”


Đây vốn là một bài hát thuộc thể loại nhạc cổ phong, giai điệu tiết tấu nhanh vui nhộn nhưng lời lại thê lương. Gần đây, ca khúc này được phổ lời Việt và đang gây bão trong giới trẻ. Tuy nhiên có lẽ nhiều người còn chưa hiểu hết được ý nghĩa của Độ Ta Không Độ Nàng là gì.

Đầu tiên, “Độ ta không độ nàng” (tên tiếng Trung: 渡我不渡她) là một bài hát nhạc Hoa. Phiên bản gốc cùng tên do Tô Đàm Đàm và Giai Bằng trình bày, lời Việt Yu Ling, sau này Khánh Phương và Anh Duy cover, mỗi beat có một âm sắc riêng, một cái thì day dứt, đau khổ, lãnh cảm; một thì phá cách...


...Những ca từ trong bài hát là câu chuyện tình buồn giữa một vị tiểu hòa thượng với một cô gái vốn là quận chúa xinh đẹp. Tuổi thơ của hai người lớn lên cùng nhau nên cô gái có tình cảm đặc biệt với vị tiểu hòa thượng này. Thế nhưng, vì tiểu hòa thượng đã quy y cửa phật nên không thể mở lòng trước cô gái.



Sau này, nàng bị hoàng tử tính tình xấu xa muốn lấy nàng làm thiếp, nàng không chịu, chạy đến hỏi hòa thượng: "Chàng có thích ta không?", chàng không đáp lời, nàng nói: "Ta hiểu rồi". Đêm trước ngày thành thân, vị hoàng tử kia uống say, mò đến phòng nàng đòi động phòng trước, cướp mất sự trong trắng của nàng, nên nàng đã treo cổ tự vẫn.



Chính cái chết của nàng đã khiến cho vị tiểu hòa thượng nhận ra rằng mình cũng có tình cảm sâu đậm với cô gái ấy nhưng không dám thừa nhận. Hòa thượng tìm đến tên hoàng tử kia, một kiếm chém chết hắn...!



Ý nghĩa độ ta không độ nàng

Tăng nhân hỏi Phật "Cớ sao độ ta không độ nàng?", độ ở đây nghĩa là phổ độ, cứu rỗi. Ta thường được nghe câu "Phổ độ chúng sinh" chính là ý Phật cứu rỗi chúng sinh. Ý của tăng nhân muốn hỏi vì sao Phật cứu rỗi hắn nhưng lại không cứu người con gái hắn yêu.


Phật độ ta vì lòng ta có Phật

Phật không độ nàng vì lòng nàng chỉ có ta...


Tuy nhiên, sẽ không có nhiều fan ngạc nhiên, vì nội dung bài hát gợi nhớ tới  bộ truyện Bất Phụ Như Lai Bất Phụ Khanh, bộ truyện từng được chuyển thể lên màn ảnh Hoa Ngữ vào năm 2017.

Bất Phụ Như Lai Bất Phụ Khanh là cuốn tiểu thuyết đầu tay của tác giả Tiểu Xuân (tên thật là Chương Xuân Di). Ngay từ khi ra mắt vào năm 2008, bộ truyện đã trở thành một trong những cuốn tiểu thuyết được nhiều người đọc nhất trên diễn đàn văn học mạng Tấn Giang, thu hút cả chục triệu lượt đọc. Nội dung tác phẩm xoay quanh cuộc gặp gỡ định mệnh và tình yêu đầy trắc trở giữa cô gái đến từ tương lai - Ngải Tình với một trong những nhà sư vĩ đại nhất thế giới - Kumarajiva...

(Nội dung chính của bài hát, giờ có nhiều lời khác):



Phật ở trên kia cao quá

Mãi mãi không độ tới nàng
Vạn dặm tương tư vì ai
Tiếng mõ vang lên phũ phàng
Chùa này không thấy bóng nàng
Bồ đề chẳng muốn nở hoa
Dòng kinh còn lưu vạn chữ
Bỉ ngạn phủ lên mấy thu
................
Hồng trần hôm nay xa quá
Ái ố không thể giãi bày
Hỏi người ra đi vì đâu
Chắc chắn không thể quay đầu
Mộng này tan theo bóng Phật
Trả lại người áo cà sa
Vì sao độ ta không độ nàng ???
................
Vì người hoa rơi hữu ý
Khiến nước chảy càng vô tình
Một thưở niên hoa hợp tan
Tiếng mõ xưa rối loạn
Bồ đề không nghe tiếng nàng
Hồng trần đã mấy độ hoa
Mắt còn vương màu máu
Hồng nhan chẳng trông thấy đâu?
................
Lại một tay ta gõ mõ
Phá nát cương thường biến họa
Vài độ xuân thu vừa qua
Có lẽ không còn thấy nàng
Hỏi phật trong kiếp này
Ngày ngày gõ mõ tụng kinh
Vì sao độ ta không độ nàng???


Trong đây còn nhắc đến Hoa Bỉ Ngạn, có hai loại hoa: Bỉ Ngạn màu trắng gọi là Mạn Đà La Hoa, là hoa tượng trưng cho sự tinh khiết, ung dung, vô ngã chỉ có trong cõi Phật, Bỉ Ngạn màu đỏ gọi là Mạn Châu Sa Hoa. Mạn Châu Sa bên bờ sông Vong Xuyên chân cầu Nại Hà là một loài hoa đỏ như máu khi nở xòe ra mọi hướng như muốn đón lấy tất cả tinh túy của trời đất. Điều thú vị là một khi cây ra hoa thì lá sẽ không phát triển nữa, có lá thì lại không có hoa nên hoa và lá cây bỉ ngạn muôn đời không bao giờ được gặp nhau. Hoa giống như lời nhắc nhở với thế nhân:

Ái tình là mộng ảo, khi duyên hết thì tình cũng dứt, trả hết nợ một đời thì đừng nên luyến tiếc mà càng thêm đau khổ. Vì con người mê đắm trong ‘Tình’ nên cần phải ngộ được chân lý này mới có thể thanh thản giữa các kiếp luân hồi.
(Nguồn: sưu tầm trên mạng)

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2019

ĐỘ TA HAY...ĐỘ NÀNG?

1/ Sài Gòn đã vào mùa mưa, bớt nóng nhưng có những ngày vẫn nắng quái đến khó chịu! Ta nói làm nhiều cũng quen mà chơi nhiều cũng thế! Cứ quanh quẩn trong nhà với chức danh housewife mấy năm rồi nên nhiều khi có công việc phải chạy ra đường là y như rằng thấy mệt mỏi vì trời nắng, vì kẹt xe và nhiều khi là vì phải chờ đợi trong mỏi mòn để giải quyết cho xong công việc...đủ các cung bậc hỉ, nộ, ái ố!
 Hồi nào giờ cứ: sáng xách ô đi chiều xách ô về ! môi trường làm việc như một vỏ bọc, kiểu như mình ở trong đất liền không hề biết sóng to, gió lớn gì ngoải biển khơi cả! như cây được trồng trong nhà kính (viết vậy cho dễ hiểu). Túm váy lại là cuộc sống bình yên và cứ như vậy thời gian trôi qua! Mình không phải ngụp lặn để mưu sinh như bao người cùng tuổi ngoài kia! hạnh phúc thế còn muốn gì nữa...
 Sáng nay thấy bà cụ hơn 70 tuổi vác trên vai bó chổi đi bộ trong khu mình ở rao bán... (mọi hôm thấy cô bán chổi chở bằng xe đạp đi giữa nắng đã thấy thương nay thấy cụ bà đi bộ trên vai vác bó chổi thì không hiểu sao cứ nghĩ nếu là mình ...). Không có nhu cầu vì nhà chổi vẫn còn sử dụng được nhưng mình cũng gọi bà cụ lại mua 2 cây và hỏi thăm nọ kia, bà cụ bảo là còn đi làm được thì phải đi thôi cô ơi, ở nhà lấy gì ăn!!! (đơn giản vậy thôi)! vậy mà người ta cứ hỏi nhau: Tiền nhiều để làm gì? (so sánh nào thì cũng khập khiễng, hiểu vậy cho thiện lành)!

2/ Theo trend: bài hát đang hót trên mạng của giới trẻ Độ ta không độ nàng! Còn câu hỏi của mình là: độ ta hay độ nàng ?(ha!ha)
Mình đôi khi nổi ba máu sáu cơn cũng có ý nghĩ như một nhạc sỹ nổi tiếng nói với bạn khi say : "Mình nhiều khi cũng rất cần tiền, mà nhiều khi cũng rất chán tiền". Vậy đi cho đời mặn  thêm chút chứ không thì nhàm chán thấy mek !

Khong ai  hiểu...chỉ vài người mới hiểu: hi!hi





Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2019

TRẢ NHỚ...VỀ KHÔNG!


*/...Ai cũng biết cuộc sống là vô thường và quy luật của cuộc sống là sinh, lão, bệnh, tử nhưng mấy ai thanh thản chấp nhận quy luật  ấy. Sư Thầy Thích Pháp Hòa trong một bài giảng có nói nếu đúng quy luật là già, bệnh chết thì đó là hạnh phúc vì... đúng quy luật, bởi có nhiều người chưa kịp già hoặc già nhưng chưa bệnh đã die rồi! Có một số người (trong đó có mình) thì chỉ sợ già mà không làm chủ được bản thân! Không nhớ mình là ai...đó là điều trăn trở! Đọc bài thơ dưới đây của Nhà thơ Đỗ Trung Quân, tự dưng thấy... buồn !
Mẹ ta trả nhớ về không !

Ngày xưa chào mẹ, ta đi,
mẹ ta thì khóc, ta đi thì cười.
Mười năm rồi lại thêm mười
ta về thì khóc, mẹ cười lạ không?

"Ông ai thế? Tôi chào ông!"

Mẹ ta trí nhớ về mênh mông rồi!

"Ông có gặp thằng con tôi
hao hao...
tôi nhớ...
nó... người...như ông"!

Mẹ ta trả nhớ về không.
Trả trăm năm lại bụi hồng...
rồi...
đi !
(TG Đỗ Trung Quân)

Bà Má MN của mình cũng đang...trả nhớ về không!




*/ Con trai mình chắc cũng lo bố, mẹ sẽ trả nhớ về không vào một ngày nào đó nên vừa gửi về mấy lọ TPCN để bố, mẹ chống ...quy luật! (hi!hi)

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2019

SUÝT MẤT...MÈO !


Hôm trước mình đã có bài kể chuyện mình có...mèo! Nuôi ẻm đến nay cũng được hơn 3 tuần rồi, đã "quen hơi,bén tiếng" nhau! (hi!hi)
Cứ sáng ngủ dậy, khi mình hay OX ra đường tập thể dục thì cả chó, và mèo cùng ra!


Trong xóm có mấy mẹ con nhà mèo hay tụ tập ở ghế đá trước nhà mình vì mình hay cho tụi nó ăn! mèo con thích được chơi trốn tìm với mèo anh, thích nằm lăn ra đường chơi giỡn với lá rơi, vào nhà thì khều chỗ này chỗ nọ, chán thì nhảy lên võng nằm. Túm...váy lại là có mèo con thì mình và OX cũng rôm rả hơn, đi đâu về tới là người này lại hỏi người kia: "mèo đâu rồi?", nhiều khi ngồi xem nó chơi cũng thấy vui vui! 
..Vậy mà cách đây mấy hôm, sáng mèo em vẫn chơi trốn tìm với mèo anh giữa đám cây trước nhà, hơn 8 giờ mình ra cửa để đưa mèo vào thì chỉ thấy mèo anh nằm dài trên ghế đá với một thái độ lạnh lùng, mình kêu mãi không thấy mèo em đâu, ngó hết bụi cây bên này sang lùm cây bên kia đường vẫn bặt vô âm tín, chẳng biết nó đi đâu hay ai bắt mất! ngóng chờ mãi không thấy tăm hơi ẻm thì mình nhắn tin báo cho con trai và con gái là mẹ mất...mèo rồi! hi!hi! cả 2 tức thì nhắn trả lời là phải tìm cho ra không thì tội nghiệp...mèo! Nhưng biết tìm mèo nơi nao ?
Chợt nhớ là nhà có camera, lên mở quay trở lại thời gian trước đó thì phát hiện lúc 8 giờ có người túm cổ mèo con bắt đi chỉ trong một nốt nhạc: (chẳng phải ai xa lạ mà là cô bán vé số đi qua nhà mỗi ngày và mình vẫn thường cho cô ấy thức ăn chiều, túm lại là chỗ quen. haizzza).
Sau khi xem và quay lại video làm bằng chứng (khỏi cãi - bệnh nghề nghiệp! hi!hi) thì mình đi tìm cô bán vé số!


Trời trưa, nắng mà mình thì đang bệnh khật khừ mấy bữa nay, biết cô vé số ở đâu mà tìm ! Thương mèo đã một lần bị vứt ra đường, vừa được yêu thương mấy ngày, nay thêm lần nữa rời xa tổ ấm, sợ nó buồn nên mình đội nón lá, khoác áo, đạp xe đạp lượn mấy vòng trong khu mình ở, quán cà phê nào cũng ngó vô (vì mọi hôm hay thấy cô ấy ngồi đâu đó). Trưa tìm mấy vòng không ra, đến 14 giờ trời sậm sịt mưa, mình làm thêm 2 vòng nữa xem cô ấy có đi bán không, nhưng vẫn chẳng thấy đâu, đành phải chờ tới 15 giờ là chắc chắn cô ấy ngồi quán cà phê ngay sau nhà mình!
...Ông xã mình không đợi được nên ra đứng chờ sẵn, hỏi thì cô ấy bảo bắt cho chỗ kia (ngay gần nhà mình thôi). Mình cầm ĐT ra cho xem lại video, cô ấy sợ quá vì thấy lại hành vi của cổ lên hình sao nét quá, thấy rõ ràng lượn một vòng...chưa bắt, lượn trở lại vòng 2, xách cổ mèo đi nhẹ tênh (ha!ha). Cô ấy cứ bảo con nghịch cho vui thôi cô ơi, mình bảo đưa cho mình số ĐT của cô ấy (mục đích là có gì mai mốt mình gọi hỏi cho nhanh chứ đi tìm như hôm nay mệt quá!) Cổ hỏi mình là: cô lấy số ĐT của con để cô gọi CA hả! (hi!hi! rảnh dữ ha) vậy mà cũng biết sợ ! Mình bảo giờ tới tối phải đưa con mèo về cho mình! cô ấy gật đầu lia lịa, để con bắt lại trả cô chứ giờ mèo đi đâu không tìm ra!
Về phần em mèo thì bị bắt đi từ sáng, bỏ vào hầm xe của một cơ quan, người đi qua lại nhiều nên sợ, trốn góc nào gọi không ra! mãi tới chiều, người ra vô ít, thì OX mình qua nhờ tìm thì ra ngay! OX mình đưa ẻm về nhà, mình rất vui vì OX mình đã tìm ra ...mèo cho vợ ! (hi!hi). Sau đó là màn hỏi thăm mà chỉ có hỏi, không có trả lời, kiểu như: Đi đâu từ sáng tới giờ, có sợ không? có đói không... bala!bala!
P/s: mình có hỏi cô vé số tại sao lại bắt mèo của mình như thế ?cổ nói thấy có 2 con mèo đang chơi thì bắt 1 con để cho 2 con chó chỗ cơ quan kia chơi! (cô này thực ra hơi hơi không ổn lắm) nên giải thích đơn giản vậy thôi, còn ai thương mèo thì ráng mà tìm, cũng may bắt bên này còn có cam, bên kia đường là coi như xong phim...mèo! sau đấy thì tin nhắn lại được gửi đi kèm hình ảnh cho các thành viên xa gia đình! hi hi! Kiểu như : Bố đã tìm thấy ...mèo cho mẹ !

Chụp chân dung để lỡ đi lạc còn cho lên FB! hihi



Anh dạy cho món võ trèo, thế là ttrèo lên luôn rồi không xuống được, kêu um sùm:


Đang hỏi anh là : chơi vui không?


                                        Anh thấy em giỏi không?


đuổi bắt:

 mèo anh đang dạy ,,,võ:

Trốn này thì khỏi tìm ra luôn!

      A :Thôi, anh mệt rồi! nghỉ!
      E: nhưng em vẫn thích chơi!

năn nỉ chơi tí nữa thôi mà:



Không giỡn  à nha:




Không  thì...thôi, em về:

 Chơi chán thì nằm giả chết :

 Sau khi được tìm về thì thế này đây:



Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2019

U ...ỐM !

*/ Gần 2 tháng nay, nhà có chút công việc nên mình phải chạy tới chạy lui, đi một mình riết nên những người mới quen tưởng mình là: người già cô đơn!hi!hi 
Việc phải làm không lớn nhưng những việc nhỏ trong đó thì không ít nên gần như ngày nào mình cũng lượn ngoài đường, có ngày nhiều lượt! Nhiều khi cũng bực mình vì công việc không như ý, nhưng nghĩ lại có bực thì cũng phải làm cho xong nên cố lướt qua những cảm xúc bực bội ấy! Rồi thì y như rằng là đâu cũng đã vào đấy, nhìn lại thành quả mình đã làm cũng tự an ủi là: sao mình giỏi thế không biết! (cái này là mèo khen mèo dài đuôi! hi!hi)!
Vì cứ phải ra đường vào những ngày và khung giờ nắng nóng đỉnh điểm của SG (kiểu như: 13 giờ gặp cô nhé!) là coi như xong buổi trưa không nghỉ và buổi chiều thì không biết giờ nào về, vì mình phải di chuyển trước 30 phút, dù bịt bọc kín từ đầu tới chân nhưng cái nóng hầm hập cứ như muốn vắt hết mỡ trong người mình vậy! nhiều khi 18 giờ vừa về tới nhà lại : "19 giờ cô nhé"! Tính ra đã mười mấy lượt cô nhé như vậy mà vẫn trở về con số 0 nên chị bạn bảo mình phải cúng ra mắt và đốt vía thôi! (he!he)! Tính mình nói là làm, không dây dưa, sáng hôm sau (12/4AL) thực hiện ngay và luôn! xong việc vừa về tới nhà là có cuộc hẹn  ...cô nhé và chiều đó là khách chốt luôn! ok con gà đen!

Hoa cát tường, quả: cầu, xài, đủ:

                                                      

P/S: là cho em này "đi ở" được rồi:

 

             


*/.Vừa thở dài nhẹ nhõm vì mọi việc đã gần đúng với kỳ vọng của mình thì mình bị bệnh (tất cả mọi mệt mỏi trong thời gian qua nó đổ ụp xuống luôn). Cơn đau nửa đầu với đầy đủ các dấu hiệu báo trước, nhưng đã làm vợ, làm mẹ, làm bà thì không được quyền ốm...bất tử, ốm cũng phải có quy trình (là chỉ được ốm vào ngày thường thôi) hi!hi! gắng gượng vượt qua cơn đau đầu làm mình sắp phát điên để sang đầu tuần thì cơn cảm cúm dúi mình xuống giường luôn, nước mũi, nước mắt và mồ hôi không biết ở đâu mà cứ tuôn ra như suối, đầu thì nặng hơn...mông, mình biết nếu mình nằm là sẽ nằm luôn không dậy nổi, cố lên lầu cắt lá sả, hái lá chanh sau nhà nấu tạm nồi lá rồi tự xử (là trùm mền xông) ! xong ra tiệm mua 3 ngày thuốc cảm, về nấu nồi cháo, mọi chuyện xong xuôi thì được quyền nằm ốm thoải con gà mái! 




Chị 2  của mình thấy em gái chưa đủ 60kg nên cho mình uống cho khỏe : (hi!hi)


P/s: không liên quan, ta nói "hồn bướm mơ tiên" còn đây là : hậu quả của mèo vờn bướm: (not còn hồn nhìn vẫn  đẹp)