Lang thang
trên mạng đọc được bài viết này (có biên tập lại):
“Có ai đã từng nghĩ, nếu một ngày mình già đi … thì phải làm sao?
Trước hết phải chấp nhận một sự thật không mấy dễ chịu là về già
điều khiến ta buồn nhất, thường không phải là thiếu tiền, cũng chẳng phải
là sức khoẻ ngày một yếu đi, mà là bỗng một ngày nhận ra mình đã "hết giá trị sử dụng" trong mắt người thân...
Khi rơi vào hoàn cảnh đó, có hai điều cần phải chuẩn bị :
*/ Một là: Là sớm buông bỏ những kỳ vọng, đừng nghĩ rằng mình vẫn là "trung tâm vũ trụ" của con cái vì lúc này chúng đã có gia đình riêng, áp lực riêng, không phải vì chúng bất hiếu, mà là vì gia đình nhỏ của chúng là ưu tiên số một, còn mình xuống số ...hai.
Cha mẹ thì thương con cái cả đời, còn con cái với cha mẹ, phần nhiều chỉ
là đồng hành theo từng chặng đường. (ông bà xưa nói : "Một mẹ nuôi được 10 con, còn 10 con chưa chắc đã nuôi được một mẹ"- Thực tế cuộc sống chứng minh lời này không sai.)
*/Hai là: Chỗ dựa lớn nhất của tuổi già là…tự lập, đừng lúc nào cũng trông chờ
vào con cái, chúng còn phải lo sự nghiệp, lo đi làm nuôi con (cũng giống mình mấy chục năm trước thôi). Bản thân con cái cũng đã quá tải rồi,
đâu còn nhiều sức để gánh thêm cảm xúc của cha, mẹ già.
Kinh tế tự chủ, không phải chờ con cái trợ cấp, tinh thần, sức khỏe ổn định không làm
phiền hoặc trở thành gánh nặng cho người thân.
Cha, mẹ già càng bớt làm phiền con cái, chúng lại càng trân trọng mình hơn. Đây
cũng không phải là tình thân nhạt đi, mà là bản năng rất đời thường của con
người.
Hạnh phúc thật sự của tuổi già không phải là dựa vào ai, mà dù không có ai để dựa vào, mình vẫn có thể sống những ngày tháng bình dị, yên ổn và đủ đầy theo cách của riêng mình." (ST- không rõ tên tác gỉa bài viết.)
( Túm váy lại, già thì: "độc lập là tự do và tự lo là hạnh phúc").