Trang

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

40 NĂM DUYÊN - NỢ !



(hình chôm trên net)

1/ Hôm nay, tròn 40 năm ngày mình và chàng Ro ký hiệp định song phương, đi chung một hành trình (02/2/1986- 02/2/2026). Mới đó thôi mà đã 40 năm rồi, mình không nhớ trong 40 năm ấy, mình và chàng đã đi qua bao nhiêu khúc quanh, gập ghềnh, khúc khuỷu và vượt những chướng ngại ấy kiểu như thế nào, chỉ biết là đã cùng nhau bước đi (tuy không phải lúc nào cũng nhìn về một hướng- hihi) và thế mà ...vèo một cái đã 40 năm.

                                        Cô dâu của 40 năm trước :

                                 

                  + Kiểu phông cưới hồi đó:

          (ngày cưới, đôi chim bồ câu, chữ cái tên cô dâu, chú rể và chữ hạnh phúc được dán lên)    

                                                      

 2/. Trong 40 năm thực hiện hiệp ước hôn nhân, không phải lúc nào hành trình ấy của mình và chàng cũng màu hồng (như mình tưởng tượng lúc còn thanh xuân: kiểu hình mẫu trong tiểu thuyết ), mà có lúc vui, lúc buồn, khi đồng lòng, lúc trái ý nhau (là hỉ, nộ, ái, ố gì cũng có đủ). Nhưng điều sau cùng không phải là phân định hơn, thua mà chưa buông tay nhau giữa chừng. (đó là điều thành công nhất của hành trình ấy).

                                Hình chụp cùng Ba- Mẹ của mình 40 năm trước:

3/.Trong 40 năm qua, điều quan trọng nhất là mình và chàng cùng đồng lòng nuôi dạy hai con trưởng thành, rồi chúng mình lại cùng đóng "vai" mới: làm ông, bà và cùng nhìn các cháu lớn lên từng ngày. Vậy mới thấy, hạnh phúc không nằm ở những điều lớn lao, to tát mà là chỉ là cảm giác an yên khi trong nhà có tiếng cười của con rồi cháu và giờ bên cạnh mình, chàng vẫn ở đó .

                                   Chàng và ... nàng :

                            

4/. Kỷ niệm 40 năm ngày ... ký hiệp ước song phương, không ồn ào với hoa và tiệc, cũng không phải để mình viết lại những gì đẹp nhất trong 40 năm ấy mà là để mình biết ơn chàng vì ngày ấy chàng đã "chọn" mình làm cô dâu (vì thực tế trong cuộc sống việc ai đó nói yêu một người nhưng lại cưới người khác là chuyện thường tình ở ...đời), chàng luôn ở bên cạnh và cùng mình "đi" đến ngày hôm nay . 

                               

5/. Những năm tháng sau này, mình và chàng không còn ở trang lý thuyết của hôn nhân là "nắm tay nhau cùng đi" mà là một người "dừng" lại, còn người kia làm "trợ lý" (viết cho lãng mạn vậy thôi, chứ thực ra là một người bệnh  còn người kia chăm - hihi).

Khi bệnh tật ập đến, mọi ồn ào của cuộc sống lắng xuống (là hết những tranh luận vụn vặt, đời thường), giờ chỉ còn lại sự hiện diện bên nhau mỗi ngày, mình thì lo bữa ăn, giấc ngủ, lo lau rửa, tắm, giặt...cho chàng, còn chàng thì không có ý kiến nọ kia nữa. Nhưng chính từ đó mình mới nhận ra tình cảm vợ chồng không chỉ là chia sẻ niềm vui (hay bất đồng ý kiến) lúc khỏe mạnh mà là cần nhau hơn bao giờ hết ở khoảng thời gian đau yếu, bệnh tật khi về già (người đời chả có câu: "Con chăm cha không bằng bà chăm ông" đó thôi). Khi thực tế như vậy thì không cần lời hứa hẹn, không cần lời nói "nghe lãng mạn" nữa mà phải có sự cố gắng và cả nhẫn nại để chăm sóc chàng được tốt nhất, để có thể coi đó là điều tự nhiên mình cần phải làm khi mỗi sáng mai thức dậy.

                                               Ngày cưới con gái :

                                   

 6/.Ở ga cuối của đời người, mình mới thấy rõ vợ chồng đến với nhau không chỉ là tình yêu hay tình thương mà là: đủ duyên thì gặp, đủ nợ thì ở lại bên nhau. Duyên đưa hai người đi cùng một lối, nợ giữ nhau lại giữa lúc cuộc sống không còn dễ dàng như khi còn sức khỏe.           

...Có những ngày mình mệt mỏi, có những lúc tưởng chỉ còn là trách nhiệm nhưng theo thời gian mình nghĩ kỹ hơn, trách nhiệm ấy là một dạng tình nghĩa sâu nhất, không ồn ào, không cần chứng minh là tình gì, chỉ lặng lẽ tồn tại một thứ, đó là tình... thâm.(là tình cảm đã gắn kết lâu bền và khó phai nhạt).

...Bốn mươi năm qua nếu không đủ "duyên" chúng mình đã chẳng cùng nhau đi xa đến vậy, nếu không "nợ" đã chẳng đủ kiên nhẫn để bước cùng nhau qua những giai đoạn khó khăn, gập ghềnh nhất của cuộc sống. Nghĩ thế để lòng nhẹ hơn, để hiểu sâu hơn: ở lại bên nhau 40 năm không phải ngẫu nhiên mà là một phần số phận đã chọn. Có những lúc mình phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn khả năng mình nghĩ là mình có. 

Và không phải lúc nào mình cũng đủ mạnh mẽ, tỉnh táo để thấu suốt vấn đề, bởi khi nhìn bạn bè xung quanh tận hưởng tuổi già thong dong còn mình thì vào ra, quanh quẩn bên chàng ngày vài lần để kiểm tra quần, áo chàng "khô hay ướt", chỗ chàng nằm còn "thơm tho" không ... mà lòng mình không khỏi chạnh buồn. Đó là những lúc mình mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần vì mình cũng là ...con người bằng da bằng thịt. Đã có lúc mình căng thẳng chạm tới ngưỡng…, không tìm ra lối thoát cho tâm thanh thản. Nhưng rồi, qua những ngày dài mệt mỏi, căng thẳng ấy, mình học cách "chấp nhận", coi đây là số phận của mình và chấp nhận "gánh" dù nặng hay nhẹ. Mình không còn oán trách số phận mà làm tròn bổn phận của một người đồng hành. Mình biết, ngoài kia có nhiều người còn "gánh" nặng hơn mình, nghĩ vậy thì lòng mình bớt nặng nề. 

 Khi xác định, đã là duyên, nợ thì có "trốn" cũng không tránh được, vậy thì cứ đi cho trọn con đường, sống cho tròn trách nhiệm. Cũng không dám nói là mình đã làm "tròn" trách nhiệm, chỉ biết là mình vẫn ở bên chàng, đã và đang tự tay chăm sóc chàng một cách tốt nhất trong khả năng, mình không bỏ cuộc và theo chủ quan mình nghĩ thì thế là ổn.

                                  

7/. Chặng đường phía trước của mình và chàng có thể "bước" chậm hơn hoặc nhanh hơn nhưng dù kiểu gì thì mình vẫn mong được song hành, cầu cho mình đủ nhẫn nại, đủ bao dung để cùng chàng đi hết những năm tháng còn lại. Còn bây giờ chỉ mong những ngày phía trước trôi qua nhẹ nhàng hơn, mong trong nhà vẫn đủ hơi ấm gia đình, vẫn còn sự hiện diện của nhau, mình còn đủ sức khỏe, đủ an yên để chăm chàng và để chàng cảm nhận được bên chàng mình vẫn hiện diện mỗi ngày.

Sau tất cả, chỉ mong bình yên để mình và chàng "cầm tay nhau" đi đến cuối con đường đã chọn. /.                   


*/ Thiệp cưới và món quà cưới còn giữ được sau 40 năm:

Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2026

NỖI NHỚ KHÔNG TÊN !

*/ Cuối năm, tiết trời Sài Gòn se lạnh, (năm nay, khoảng thời gian dễ chịu này có vẻ dài hơn mọi năm) và khí trời như vậy làm cho lòng mình chùng xuống, dù nhẹ nhàng thôi nhưng cũng đủ để mình cảm nhận rõ mình đã già thật rồi: Không có chuyện gì buồn rõ ràng, chỉ là mơ hồ, lơ lửng ở đâu đó, cảm xúc lưng chừng giữa diệu vợi, không nói ra được tên của nỗi buồn, nhưng nếu không khéo giữ là nước mắt sẽ tràn bờ mi.                


   Kiểu buồn ấy đến với mình theo cơn gió nhẹ của mùa đông phương nam, khi mình ngồi cùng chàng Ro ngoài ban công, bên ly cà phê nhạt, nhìn sang chàng Ro mình chợt thấy như thời gian chậm lại, như có cuốn phim quay về quá khứ. Mình nhớ mẹ, nhớ tuổi thơ (dù mẹ và tuổi thơ của mình đã rời xa mình rất lâu rồi). Những ngày nắng, nỗi nhớ ấy nằm yên một góc, nhưng khi cuối năm, trời se lạnh, tết đến gần thì nỗi nhớ ấy bỗng sống dậy, cồn cào. Nhớ giọng mẹ lẩy Kiều, nhớ dáng mẹ tất tả trên con đường làng dẫn từ trạm y tế xã về nhà, trên tay là chiếc nón lá để ngửa, trong ấy là rau lang mẹ hái ngoài ruộng về làm món rau xào ...Nhớ mỗi trưa đi học về, có tô cơm được mẹ giữ ấm trong chăn, nhớ mùi nhựa mới của đôi dép hiệu Tiền Phong, nhớ màu áo mẹ mua cho dịp gần tết, nhớ tất cả những điều ngày xưa tưởng rất nhỏ bé nhưng bây giờ lại ước được ...trở về ngày có mẹ, có mùi bánh chưng, mùi khói bếp và những món ngon mẹ nấu dịp tết về (với trẻ con thời của mình, của 60 năm trước, thì tất cả những món do mẹ nấu đều ngon và chỉ tết mới được ăn ngon). 

Bây giờ, hàng năm tết vẫn đến đều đặn, cứ hết tháng chạp là ...tết, không thiếu tết nào. Đồ ăn thức uống thì không thiếu (chưa nói là dư dả), nhưng có vẻ như vẫn thiếu, là thiếu những người thân thương của ...ngày xưa.

*/ Mình đã đi qua nhiều mùa tết, cuộc sống cân bằng là có được, có mất, riêng ký ức thì dày thêm với những nỗi nhớ không tên. Có những chuyện tưởng đã quên cùng tháng năm, nhưng chỉ cần một sáng se lạnh, nhà vắng vẻ nghe rõ cả tiếng chăt lưỡi của thằn lằn là tất cả lại ùa về ...vẹn nguyên.

Mình học cách chấp nhận những ngày buồn vu vơ kiểu như thế, không cố nghe nhạc tìm vui, cũng không lục lọi tìm xem những bức hình hay đọc những trang nhật ký mình viết ngày xưa để buồn thêm mà mình cảm nhận "nó" như là một phần của cảm xúc dành cho những ký ức ngày xưa cũ. Không biết nên vui hay buồn khi già rồi mà tâm trí vẫn còn đong đầy những nhớ, thương ấy. Quên hẳn đi như chàng Ro có hay hơn không ?

*/ Phố xá Sài Gòn vẫn đông, vẫn vội, vẫn sôi động như vốn có, nhưng lòng mình nhiều khi kiểu: "đưa người ta không đưa qua sông/ mà sao có sóng ở trong lòng" (Tống biệt hành). Lòng dù có "sóng" nhưng đó là cảm xúc nhớ thương của một con người, dẫu biết những gì đã qua không bao giờ trở lại, nhưng "nó" không mất đi, "nó" nằm lại đâu đó trong tiềm thức và một sáng mai se lạnh "nó" thức dậy cùng mình. "Nó" chính là phần "người" của mình nhất. Dẫu biết rõ Mẹ không còn, tết xưa không quay lại nhưng cảm xúc thương, nhớ vẫn còn đây, nằm một góc trong tầng ký ức, để thỉnh thoảng mình còn có thứ để nhớ để thương, như vậy là lòng đủ ấm dù ngoài kia Sài Gòn mà có hôm lạnh 17 độ.


Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2026

CHUYỆN ... HẬU TRƯỜNG !

                        

   Là chuyện hậu trường của ngày ấy :

... Một ngày trước lễ cưới con zai diễn ra, mọi việc ở nhà mình tuy có tất bật hơn ngày thường nhưng mà vui. Không khí gia đình thật ấm áp, người thân, bạn bè của con quây quần, mỗi người một việc và vẻ mặt ai cũng "hân hoan" trong niềm vui chung ấy. Tiếng nói, tiếng cười đan xen, thấy các bạn của con trai trêu đùa nhau cũng làm cho mình vơi đi chút hồi hộp cho việc ngày mai mình đóng vai phụ ... chính. 

Nhìn chung không khí gia đình có sự lo toan, còn mình thì có chút bối rối nhưng trên tất cả vẫn là những nụ cười kèm theo ánh mắt rạng rỡ của mọi người. Ai cũng cảm nhận thấy ngày vui của con, cháu, em, bạn mình thật sự đã đến ...thật gần. 

 Và những tấm hình chụp lại những khoảnh khắc đó thay cho lời kể dài dòng :

     (ngày này vui theo một kiểu rất khác: là ai cũng tất bật nhưng tâm trạng thì háo hức)    

                                            



Khâu hậu cần (ba bếp cùng hoạt động):

Thành quả:


                                                

Phút thảnh thơi :


Sau cả tuần, hoa vẫn đẹp 
(vì tấm lòng người cắm hoa vẫn như còn ở đó) :

+ Ba tuần sau các "chú lùn" (thiếu Bạch Tuyết) lại tụ tập theo một kiểu khác:
                                        

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2026

NHỮNG NGÀY NGHỈ CỦA NÀNG JU !

1/Tin ...thời tiết : Mấy ngày nay, Sài Gòn không còn se lạnh mà là lạnh thật sự, ra đường mà ngỡ như đang ở trong phòng máy lạnh. Lãng đãng hơn chút thì tưởng đang ở xứ sương mù Đà Lạt, một cảm giác thật là yomost .

   Gần 7 giờ sáng mà 18 độ C thì không cần viết nhiều, mình mê theo kiểu chữ ê kéo dài, nhưng vậy thôi là đủ, xuống thêm vài độ nữa thì lạnh quá lại hết thích:

                                                              

2/ Những ngày nghỉ :

 Người già không có "khái niệm" nghỉ lễ vì ngày nào thì cũng là ngày...nghỉ (không đi làm nữa), chỉ ở trong nhà và sinh hoạt lặp đi lặp lại y chang . Khác chăng, những ngày nghỉ của người già thì nhà cửa rộn ràng hơn  vì có con, cháu về chơi. Bởi vậy, khác với người trẻ (ngày nghỉ hay rời nhà đi chơi), còn với  người già thì cứ có con cháu về chơi là ngày ...nghỉ khác với ngày thường vì những ngày ấy bận rộn hơn: Là đi chợ mua nhiều thứ hơn để nấu những món ăn hợp khẩu vị với cả nhà. Còn nếu lười thì mua về ăn hoặc ra quán gần nhà ...kéo ghế cho nhanh .

 Ngày lễ với người già không phải là không khí rộn ràng ngoài phố mà là nhà có thêm tiếng nói, cười rộn rã hơn ngày thường. Khi hết ngày nghỉ lễ ,con cháu rời đi thì dư âm đó vẫn  đủ để "hâm nóng" cho những ngày còn lại. (hi!hi)

+ Quà đầu năm con gái tặng mẹ:

            (kiểu để mẹ ngâm... kíu cho hết thời gian rảnh. )


                                      +  Mình làm món sở trường là cuốn chả giò tôm thịt:

                                                (khâu chuẩn bị rất mất thời gian)

                 + Cuốn xong cho "lướt sóng" (chiên sơ), khi nào ăn chỉ việc chiên vàng lại là ok:

Con gái bổ sung thêm món bò kho:
                                  


                                    Khi lười thì gọi món gà nướng, bánh bao chiên về cả nhà cùng ăn:
               


 Khi lại ra quán bánh xèo gần nhà :

              + Lẩu cá (quán đầu ngõ)- chỉ lo không xiền chứ món ngon ngoài phố ...đầy :

Quán kem sát bên nhà:

Sam - Kem ngủ lại với ông, bà ngoại mấy đêm và tối thì... hột vịt lộn:

Người già tự thưởng bánh bông lan chà bông- hột vịt muối

   
   + Con gái mua sắm linh tinh và một ngày nọ kêu em đến mang về cho mẹ mở ..."túi mù" (là không biết món gì ở trong đó- mở ra nhiều món đồ không hiểu con gái mua để làm gì luôn) :     

                                      
             Hôm khác thì mang về các thể loại bình đựng nước mua mà không sử dụng :
                         (Mẹ lại kiểu : "Của người phúc ta")
                                                  

Tin KLQ: Một sáng đầu năm, mình leo lên sân thượng thử cảm giác làm "nóc nhà":
(là do nước ở vòi hết bất chợt, đành phải leo lên xem bồn nước có vấn đề gì để gọi thợ sửa) 


Và mấy ngày nghỉ đầu năm 2026 kết thúc như mọi năm là ...việc ai người đó tiếp tục làm ! (hihi)