Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

NIỀM VUI TRỌN VẸN!

* Mặc dù mình đã nghỉ hưu từ cuối năm ngoái, nhưng mình có đề nghị CQ chờ cô bạn mình về thì làm tiệc chia tay luôn cho vui! 
Thứ 2 tuần trước mình nhận được lời mời từ Chánh văn phòng cơ quan cũ mời chiều 11/5/2017 đến KS 4 sao ngay gần cơ quan dự buổi họp mặt toàn cơ quan để tiễn 5 cụ ...hưu trí (trong đó có mình) hi!hi !2 vị năm ngoái và  3 vị đầu năm nay là 5, làm luôn lần cho hoành tá tràng.
 Mình đã có một buổi họp mặt cùng các đồng nghiệp, các cháu TTV;TK và nhân viên các bộ phận rất vui và tình cảm! xin cảm ơn tất cả mọi người đã dành thời gian cho những người đã rời vị trí, dù họ là ai thì bây giờ đều là...phó thường dân! hi!hi!
Tạm úp vài tấm hình cô bạn nhỏ tuổi chụp bằng ĐT rồi gửi ngay cho mình, còn hình chụp đúng quy trình thì chưa có...hi!hi!















Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017

GỢI NHỚ !

* Sáng nay mình ra chợ (chợ chỗ mình cũng gần như chợ quê), mình thấy có bán trái lòng đỏ trứng gà (là trái lê-ki-ma đấy ạ). Tuổi thơ của mình gắn với trái này vì nhà mình mẹ có trồng mấy cây. Cây này tán rộng, vườn nhà lại chật nên rất choán đất, nhưng hồi ấy nhà mình cũng có thu nhập từ trái này (lòng đỏ trứng gà -quê mình gọi tên như vậy). Giờ thì ở quê chả thấy cây nào nữa vì trái cây giờ nhiều, chả mấy ai ăn trái nhà quê này. Mua về mấy trái, mình ăn và nói với OX là em đang ăn cả tuổi thơ...!




Hồi đó mẹ đã nghỉ hưu, làm ở trạm y tế xã nên không có lương hưu. Thu nhập chẳng có, kinh tế khó khăn, mẹ phải chạy chợ, mua chỗ này bán chỗ kia, đủ kiểu giật gấu vá vai, mẹ đã chạy xe đạp 50km, phía sau chở theo một thúng trái lòng đỏ trứng gà đến Bệnh viện tỉnh (nơi chị gái làm việc) bán trước cổng bệnh viện, rồi chị gái mua giúp mấy kg mắm tôm (mắm ruốc) vì chỗ chị gần biển, về quê mẹ chia ra bán cho những người hàng xóm là nông dân dùng để nấu canh (hồi đó làm gì có xương heo, bôt ngọt thì hiếm nên cái gì quý lại ví như bột ngọt - ngay cả mình vào những năm đầu thập kỷ 80 ở SG mà cũng phải dùng đường thay cho bột ngọt).
Nghe mẹ kể có hôm trăng sáng, nhà không có đồng hồ, tưởng trời sáng nên mẹ dậy lọ mọ đi chợ tỉnh, xe thì lọc cọc, cái gì cũng kêu, cái cần kêu là cái chuông thì tịt ngóp, vỏ xe thì phải chằng buộc vì nó đã quá cũ...trên quảng đường hàng chục km, mỗi một mình mẹ chạy xe ...(hồi ấy không đông đúc như bây giờ).
Từ nhỏ đến khi mình lớn lên chưa bao giờ nghe mẹ kể là sợ nọ sợ kia, còn mình í hả, sợ đủ thứ, nhiều khi sợ cả bóng mình trên tường...(kiểu thần hồn nhát thần tính). Nhà gần sông, mùa hè nhiều hôm nóng, đêm, mẹ ra sông bơi bì bỏm, mình thì sợ chết khiếp (vì hồi đó- là những năm của thập kỷ 70) đã làm gì có điện. Chỉ nghĩ có con ma dưới nước kéo chân khi xuống nước là mình đã chẳng bao giờ đủ can đảm tắm sông ban ngày một mình chứ nói gì ban đêm...
 Sông quê:







* Nhớ về mẹ thì không thể thiếu phụ kiện thần thánh này của mẹ, đau đầu, đau bụng, nóng, lạnh...đủ các kiểu đều sử dụng món này, trong túi mẹ luôn luôn có nó và người mẹ luôn thơm mùi nó và nó là ; dầu cù là - cao sao vàng! ahi!hi (ảnh lấy trên mạng) :







Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017

CHUYỆN VỀ MẸ ! (7)

(P/s: Khi viết đến phân đoạn này, tôi mong là anh, chị tôi ( con của ông C với mẹ tôi) cho phép tôi, thông cảm và thấu hiểu cho tôi vì những gì tôi viết về mẹ có liên quan đến ông C- cha của anh, chị, nội dung của phần này có thể là cảm nhận của riêng tôi (người ngoài cuộc) qua lời kể của mẹ ! Những gì tôi viết về ông C có thể làm phật (buồn) lòng anh , chị ! Tôi thành thật xin lỗi anh, chị!)

...Ông C, tôi xin mạn phép vong linh ông mà gọi ông như thế- ông C đã mất năm 2008, hưởng thọ 87 tuổi- (ông sinh năm Tân Dậu- 1921). Vì lúc ông còn sống mỗi dịp gặp ông thì tôi cũng gọi thân mật là ông cho các con tôi. Chồng mẹ tôi (nhưng không phải cha tôi) là một người đàn ông cao lớn, da ngăm đen (là khi tôi gặp ông- còn hồi trẻ thì chắc chắn ông là một người đàn ông phong độ), ông làm Thầy ký ở ga xe lửa Tam Kỳ (tôi viết thế vì tôi nghe mẹ tôi kể thế, chứ thực chất thì tôi không hiểu là ông ấy làm gì ở ga xe lửa, tôi cũng không hỏi người lớn về việc này). Như trên tôi đã viết, mẹ tôi cùng chị con bác đi buôn bán gạo bằng tàu lửa, gặp nạn đói năm ất dậu 1945, là thời kỳ: gạo quế, củi châu! Mẹ tôi bị kẹt tàu một tuần ở Tam Kỳ vì không mua được phiếu gửi hàng, phần thì không quen biết ai để nhờ cửa sau, phần khác thì gái đẹp nên kiêu, không muốn nhờ vả ai vì lại phải mang ơn, mà gái đẹp mang ơn người khác giới thì mệt lắm ( là tôi nghĩ thế). Vì vậy ngày nào mẹ tôi cũng ra ga xếp hàng chờ mua phiếu gửi hàng, nhưng phiếu cứ hết vèo trước khi đến lượt mẹ tôi! (Hiện tượng một cô gái trẻ, đẹp, ăn mặc sang trọng ngày nào cũng xách bóp đầm ra xếp hàng ở một ga nhỏ- thật sự làm nhiều người chú ý- trong đó có Thầy ký ga tên C). Ông ấy mạnh dạn làm quen người đẹp (dù gì thì ông cũng đang là nhân viên hỏa xa), rồi ông giúp đỡ mẹ tôi nhanh chóng mua được phiếu gửi hàng và hình như sau đó thì 2 người có hợp tác làm ăn (mua bán gạo) tôi nói hình như vì tôi không nghe mẹ tôi kể là có việc làm ăn chung với ông C, nhưng có lần tôi gặp ông nhân dịp giỗ mẹ tôi ở quê ngoại, ông nói với tôi: Nếu hồi đó chiến tranh không nổ ra (Nhật - và phe đồng minh) thì ông và mẹ con tha hồ mà giàu..". (Còn tôi thì lại nghĩ: Nếu vậy làm gì có tôi trên đời này...).
Mẹ tôi không nói ra, (vì sau này những câu chuyện bà kể về ông C là những câu chuyện buồn, bực, giận, đủ các cung bậc cao thấp) nhưng tôi nghĩ là thời gian gặp nhau ở Tam Kỳ năm 1945, mẹ tôi hẳn là có cảm tình với ông C (tôi nói cảm tình chứ chưa đi đến chuyện yêu thương nhau). Nhưng thời cuộc có nhiều thay đổi, cuộc chiến Nhật -Pháp tại Đông Dương xảy ra ( mẹ tôi gọi là cuộc chiến Nhật hất cẳng Pháp). may mắn là mẹ tôi đã đưa được chuyến hàng cuối từ Đà Nẳng về Vinh mà không bị kẹt lại ( bà có kể về chuyện chở gạo ra nhằm dịp đói lịch sử, đã bị người dân vây lấy chuyến hàng và dùng cây nứa vót nhọn xóc lấy gạo ...). Sau chuyến hàng này, mẹ tôi không còn đi buôn bán xa nữa mà theo bà ngoại tôi buôn bán vải ở các chợ quê. Chuyện mẹ tôi và ông C coi như không còn quan hệ gì nữa vì giao thông gián đoạn. Lẽ ra thì với khoảng cách địa lý xa nhau như vậy (Đà Nẵng và Đức Thọ là một huyện của tỉnh Hà Tĩnh- xa đường lộ lớn) thì việc mẹ tôi trở thành vợ của ông C là một điều khó trở thành hiện thực. Vậy mà điều đó đã xảy ra, âu cũng là nhân duyên đưa đẩy! ( ở độ tuổi trên 50 như hiện nay thì tôi hiểu thêm về chữ DUYÊN) .
Mẹ tôi kể rằng, vào một buổi chiều khi đang chuẩn bị dọn hàng về thì bỗng có một người đàn ông quần áo xộc xệch, lấm lem bụi đường đến tìm mẹ tôi, nhìn kỹ mẹ tôi mới nhận ra ông C! Hỏi ông đi đâu ra đây, ông bảo đi tìm mẹ tôi ! Ông kể là phải đi bộ ròng rã nhiều  ngày trời mới tìm ra mẹ tôi! ( tôi thật sự không hiểu vì sao ông phải vất vả như vậy để đi tìm một người con gái khi 2 bên chưa hề có một lời hẹn ước nào cả).
Mẹ tôi kể là sau giây phút bỡ ngỡ vì lý do ông C đưa ra, mẹ tôi không biết phải giải quyết thế nào, khi nơi xứ lạ này ông C không có người thân, quen. Không thể đưa ông về nhà vì mẹ tôi là con gái chưa chồng (mà kể ra thì có chồng rồi lại càng không thể). Rồi mẹ tôi nhắn hai cậu tìm cách giải quyết tạm thời nơi ăn, nghỉ cho ông C vì hồi trước các cậu tôi đã từng vào nhà ông C chơi theo lời mời của ông khi các cậu vào Đà Nẵng!
Đêm đó, mẹ tôi không ngủ được, bà trằn trọc vì cuộc viếng thăm quá bất ngờ của ông C , năm đó bà mới 21 tuổi! ....

 * Ông C tại tang lễ  của mẹ tôi năm 1995 ( thứ 2 từ phải qua):


... và tại mộ mẹ tôi vào ngày giỗ đầu  năm 1996 (ngoài cùng bên trái)




P/s: Mẹ tôi không giữ (hay không có) bất kỳ một tấm hình nào của ông C thời gian hai người là vợ chồng (1946 - 1951)  và  cả thời gian sau ngày 30/4/1975!



Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2017

THĂM SẾP CŨ ! (2)

  * Thiên hạ nghỉ lễ 4 ngày nên rầm rộ đi chơi chỗ này, chỗ kia. Mình giờ thì ngày nào cũng lễ, không giàu tiền, giàu bạc mà giàu về thời gian (người ta : thì giờ là vàng ngọc, mình thì : làm gì đó để giết thời gian) haizzza! thật là tréo ngoe !
* Mọi năm, lễ mình thường đi thăm các cụ lão thành  (Ba, má, dì, chú và sếp cũ). Giờ nghỉ hưu rồi, rảnh là đi không cứ gì phải lễ! Hôm nay 30-4,  ngày này cách đây 42 năm với mình là một điều gì đó khó diễn tả thành lời ( tâm trạng này mình đã có viết bài vào ngày này năm ngoái).
Sáng nay, "xách xe lên và đi", trong hành trình đi đó mình ghé thăm Sếp cũ ( mình cũng đã có bài viết : Sếp cũ - trong loạt bài có nhãn là : Riêng)
...Một vài năm trước thì một năm ít nhất mình ghé thăm chú ( sếp) 1- đến 2 lần vào dịp tết hoặc lễ (30-4 hoặc 2-9). Năm rồi trước khi nghỉ hưu có ghé thăm chú dịp 2-9, chú vẫn khỏe (kiểu khỏe của người già là đi tới đi lui được) ,tuy không còn nhớ nhiều nhưng vẫn nhớ tên mình khi mình hỏi: Chú có nhớ cháu không? Ngay sau đó thì chú lại hỏi là mình đã lập gia đình chưa? có con thì con mấy đứa và được mấy tuổi rồi...(kiểu nhớ, quên lẫn lộn như vậy).
Hôm nay mình lại ghé thăm chú, thấy cửa nhà không khép, mình ghé gọi: Chú ơi, chú à, cháu đến thăm chú đây ạ! (mọi lần là chú ra ngay). Hôm nay, không thấy chú đâu cả, mà nghe phía sau lưng mình có tiếng hỏi: Cô tìm ai ? (mình nghĩ ngay là hàng xóm vì chú ở một mình với người giúp việc), quay lại thì mình thấy chú ngồi trên xe lăn, được chị giúp việc to như hộ pháp đẩy, chắc đi dạo vừa về tới! cầm tay chú mình lại hỏi: chú có nhớ cháu không?ánh mắt chú nhìn mình đầy dò hỏi (kiểu vậy là chú quên hẳn mình rồi), phụ đẩy chú vào nhà, chú nhìn mình và cầm tay mình, khi mình xưng tên thì chẳng có dấu hiệu nào là chú nhớ tới mình nữa, tuy nhiên chú lại hỏi, cháu đã có gia đình chưa, có con thì con mấy đứa và mấy tuổi rồi...!  khi mình nói con mình trên 30 tuổi (làm cùng ngành với chú, cháu mình) và nói thêm là mình đã về hưu thì chú lại rơi vào im lặng! Chắc là chú đang lục lọi lại ký ức để tìm xem mình đang ở  ngăn nào trong bộ nhớ lộn xộn của chú ! Nhưng chú chẳng thể nhớ nữa rồi! (chú bị té mấy tháng nay và phải thay khớp gối (háng) gì đó vì hình như bị bị té gãy rồi còn bị hoại tử- nghe chị giúp việc nói lõm bỏm như thế).
Đến giờ ăn sáng của chú, chị giúp việc bắt ăn, chú phản đối: Tôi không ăn! (giọng vẫn cương quyết như ngày nào), mình nói thôi chị để lát chú đói thì chị cho chú ăn cũng được! nhưng chị ấy nói là chú phản đối vậy thôi nhưng sẽ ăn hết chén cháo! đúng vậy thật, khi chị ấy đưa muỗng cháo gần miệng thì chú tự nguyện ăn và ăn rất ngon lành, khi cháo nóng thì chú kêu nóng quá! nóng quá! rồi lại không chịu ăn ! mình sờ chén  cháo thì nóng rẫy tay luôn! Mình chỉ biết vỗ nhẹ vào tay chú và nói phải chi chú có cô con gái chú nhỉ! Chị giúp việc lại động viên chú: ăn đi không cô khách (là mình) cô ấy cười, hoặc dọa: không ăn là méc bác Đ (con trai chú)...!
 Tự dưng nước mắt mình tuôn trào không thể kìm nén (thật sự là hơi vô duyên)! rồi mình nghĩ đến tương lai xa (gần) của mình khi nhỡ chẳng may sau này mình cũng sẽ như thế thì sẽ như thế nào? rồi cứ thế chuyện nọ xọ chuyện kia và mình ra về trong tâm trạng không vui vẻ! Mình để lại số điện thoại của mình cho cô cháu gái (chắc cũng là giúp việc) với lời dặn nếu chú có chuyện gì thì cho mình xin một dòng tin nhắn! Cô bé nhiệt tình nhận lời vì thấy mình vừa nói mà nước mắt cứ rơi, cứ rơi...!
Vẫn biết quy luật của đời người là sinh- lão- bệnh- tử , mà sao lòng mình cứ nặng trĩu, bởi lẽ chú (sếp) của mình ngày xưa là một người có trí nhớ rất tuyệt vời. Phòng GĐKT của TATP thời gian đầu thành lập chỉ có một Trưởng phòng là chú và một thư ký là mình. (Sau có thêm anh Phó phòng và một anh cán bộ nữa, còn mình vẫn là thư ký cho đến tháng 3/1990), Mình làm việc với chú từ tháng 10/1981 đến giữa năm 1985 thì mình đi học nâng cao nghiệp vụ, đi học về 2 năm thì mình vẫn làm ở phòng cũ, thời gian ngắn sau thì mình chuyển sang bộ phận khác và chú thì sau đó về hưu (1988). Nói là về hưu nhưng chú vẫn tham gia hoạt động lĩnh vực liên quan đến công việc đã làm, chú mới nghỉ vài năm gần đây. Hồi đó, ai trong trong ngành muốn hỏi chú về nghiệp vụ thì khỏi phải lo sai (hỏi đến đâu chú nói vanh vách đến đó, nhiều khi còn nói rõ ở trang nào, năm nào...sách, tài liệu của chú đầy những ghi chú và đánh dấu, hồi đó  là những năm đầu  thập kỷ 80 của thế kỷ 20 chưa có Google) việc tập huấn chuyên môn cho 18 TA quận huyện chỉ một mình chú phụ trách, còn mình chỉ là phụ tá đi phát tài liệu! chú như một cuốn bách khoa toàn thư của ngành TA tại TP HCM! vậy mà bây giờ chú đã quên hết rồi chú ơi!

Chú sáng nay: (30-4-2017):


.. và chú, cháu của 33 năm về trước: (tháng 4/1984)







Thứ Năm, 27 tháng 4, 2017

SỐNG LÀ PHẢI LẠC QUAN - YÊU ĐỜI!

Mình có người dì họ (mẹ của dì là cô của mẹ mình), nói là dì nhưng chỉ hơn mình vài ba tuổi. Cuộc sống của dì không quá tệ, có khi lại hơn nhiều người (trong đó có mình) vì chồng dì là Giám đốc một Công ty nhà nước, dì là thủ kho mới nghỉ hưu, hai con dì đều thành đạt, một đang học và làm việc ở nước ngoài, một thì đi tu nghiệp ở nước ngoài về và đang làm việc trong nước! Nhà cửa thì khi hai con học ở SG đã mua rồi, cách đây hai năm vừa xây mới lại khang trang, đẹp đẽ và chỉ để một mình cô con gái ở vì dì phải theo chú ở nơi Công ty chú làm việc.... dì lớn tuổi hơn mình nhưng mẹ của dì thì mất sau mẹ mình mười mấy năm (mình mồ côi mẹ trước dì rất lâu). Túm váy lại (hi!hi) là cuộc sống của dì như vậy là đáng mơ ước so với nhiều người!
Vậy mà mỗi lần gọi điện thoại cho mình dì lại nước mắt ngắn, dài, mình hỏi có chuyện gì làm cho dì buồn, dì mới kể lể: Dì khổ lắm,dì buồn lắm...rồi nào là gia đình neo đơn, mẹ mất sớm, chỉ có 2 chị em gái, con cái dì thì phải xa gia đình (một đứa ở nước ngoài, một đứa ở SG- cách nhà chưa tới 200km), gọn lại là dì buồn, dì khổ! haizzz! ca này khó đây! Mình mới nói là so với cháu dì xem ai khổ hơn nhé: Cháu mồ côi mẹ trước dì (mất đi một chỗ dựa tinh thần cực kỳ lớn), đúng không? dì nói đúng! mình tiếp: thế dì có một chị gái nhưng là chị ruột chung cha, chung mẹ đúng không, dì xác định: đúng; mình tiếp: dì có 2 con 1 trai, 1 gái (giống cháu) nhưng con dì một đưa đang sắp định cư ở nước ngoài, đúng không? dì nói đúng (phần con cái thì 2 dì cháu xem xem nhau); Mình hỏi tiếp: chồng dì sức khỏe tốt, đang là Giám đốc một công ty to đùng của nhà nước và dì là vợ Giám đốc đúng không? dì nói: đúng. Còn cháu, chồng hưởng lương hưu đã lâu, sức khỏe yếu (nhớ nhớ, quên quên) đúng không, dì nói đúng. Mình nói tiếp: dì có chị gái ruột chung cha, chung mẹ, còn cháu có mỗi một mình chả có anh, chị, em nào chung cha, chung mẹ cả (chỉ có một là chung cha, hai là chung mẹ thôi)! Vậy dì so sánh đi, giữa dì với cháu ai đáng khóc hơn đây ? Nghe mình hỏi thế dì mình cười hì hì và bảo ừ nhỉ ! xong hết khóc, lần sau gọi chỉ có hỏi thăm nọ kia chứ không kể lể nữa vì thực sự mình đã làm dì...mất hứng!
Cuộc sống của mình có thể chưa bằng nhiều người, nhưng mình cũng tự thấy là mình sướng hơn rất rất nhiều người về mọi mặt! Bởi vậy từ hồi còn thiếu ăn, đến cận nghèo rồi vừa thoát nghèo , mình luôn có một cuộc sống tinh thần vui vẻ, lạc quan, rất ít khi ai đó xung quanh thấy mình buồn, hay ủ rủ. Ngồi với mình là chỉ có vui. Bạn bè thân thì nói chuyện tếu táo, chém gió đủ kiểu, thân ít thì nói chuyện nọ, chuyện kia xã giao. Nếu có chuyện không vừa ý trong cuộc sống hay chuyện gia đình thì mình sẽ chọn một người bạn thân và xả hết ( có thể òa khóc nức nở nếu đó là chuyện làm mình quá buồn - đã vài lần kiểu này). Nếu câu chuyện buồn còn trong tầm kiểm soát của mình thì mình sẽ lôi cuốn nhật  ký viết tay ra và thả bút viết hết vào đó, khi này thì chữ mình viết cực xấu vì nó theo đà cảm xúc mà phóng ra cho hả giận- buồn...(kiểu như thế). và sau đó thì hết, buồn nhiều thì câu chuyện đó sẽ quẩn quanh theo mình một đến hai ngày, nhưng dĩ nhiên chỉ một vài người biết chứ với những người khác mình vẫn tươi...như hoa!
Nhiều người quen hỏi là chắc cuộc sống của mình viên mãn, hạnh phúc, giàu có, đủ đầy nên thấy mình lúc nào cũng tươi như rau buổi sáng! xin thưa, nhiều khi trong héo ngoài tươi đấy ạ, nhưng vì bản tính mình luôn lạc quan và thấy rằng cuộc sống thật đáng yêu khi mình khỏe mạnh, còn mấy chuyện linh tinh, lang tang khác đều là chuyện có thể giải quyết được! Còn giải quyết thế nào thì tùy hoàn cảnh, công việc, câu chuyện đó đấy ạ!
Mình luôn yêu màu tím, dù màu tím nhìn nó không được vui lắm:





Buồn đây ạ:

Thứ Hai, 17 tháng 4, 2017

ĐAM MÊ VÀ ĐẲNG CẤP !!!

  1/ Cuối tháng 3/2017, quận 7 có các chương trình chào mừng 20 năm ngày thành lập quận ( tách từ huyện Nhà Bè ra năm 1997) hội thi văn nghệ, hội chợ sách, các thể loại hội mở ngay lô N nơi khu cư xá mình ở!
    Mình mê đọc sách từ nhỏ (thừa hưởng gen hay đọc, hay viết,thích xem phim từ mẹ- và mình cảm ơn mẹ đã truyền lại cho mình đam mê đọc, viết để bây giờ khi về hưu mình có nhiều thứ để chìm đắm vào đó ...ngoài đam mê tìm tiền vì đã thấy đủ đối với mình)!
 Hồi bé thích đọc mà nhà thì không có điều kiện để mua sách đọc thường xuyên, chỉ được mua một đến hai cuốn (là nhiều) vào một dịp nào đó như đạt học sinh giỏi...Bình thường, mẹ chỉ đủ tiền mua báo Thiếu niên tiền phong cho mình và báo phụ nữ cho mẹ! Còn nhớ hồi bé khoảng trên 9 đến 11 tuổi, mình có cậu bạn thân (hồi ở cùng xóm),hai đứa cùng thích đọc chuyện giống nhau, cậu bạn này hiền lắm, khi nhà mình chuyển nhà lên xóm trên, cậu ấy vẫn hay mang sách lên trao đổi với mình (đổi qua đổi lại để đọc). Năm 1972, cậu ấy 12 tuổi bị bệnh chết đột ngột, mình đã buồn mất một thời gian vì mất đi một người bạn, còn nhớ mẹ cậu ấy đã khóc ngất khi đưa cậu ấy ra nghĩa trang bên bờ sông! (mình lại lạc đề rồi).
Hồi đó, nhiều khi không có gì để đọc, mình đã lôi mấy cuốn sách y học chương trình sơ cấp của mẹ ra đọc cho đỡ ghiền! (hướng dẫn đỡ đẻ, phòng tránh thai, phòng dịch tả...nhà vệ sinh 2 ngăn..mình nhớ như thế- mẹ mình vốn là nữ hộ sinh).
 Thời gian sau đó, khi mình lớn hơn tí ( khoảng 13-14 tuổi) thì dì, chú ở thành phố hay gửi sách của mấy cậu em họ về cho mình đọc, mỗi lần nhận quà mình thích nhất là những cuốn sách chuyện và lời đề tặng rất dễ thương của chú (dượng) ghi : " Dũng- Trung_Hiếu -Nghĩa tặng ả Lâm" (chú T mới mất chưa được 1 năm- về mặt tinh thần, từ bé mình đã coi chú như cha)...

...Giờ thì đủ thứ, đủ kênh để đọc, xem, cũng muốn truyền lại đam mê viết lách cho con, cháu mà hình như chưa có hậu duệ, ra hội sách chỉ nhăm nhe những món của trẻ con, tính mau về đọc cho Sam nghe và cho Sam học vẽ, nhìn mặt chữ, nhưng sách bà mua về chỉ để cho Sam nhìn lướt qua thôi, còn thì Sam không quan tâm, bà đành cất vào một xó, chờ ngày cái gen trội của bà mọc vào người Sam:

Đây là sách của Sam:



 Còn đây là sách của bà: (mua về để đó, đi chơi về còn dư âm đủ thứ nên cũng chưa đọc):





2/* Ở SG  gần 40 năm ( chính xác là 37 năm), nhưng mình nhớ không lầm thì chưa đi xem ca nhạc ở sân khấu lớn bao giờ, phần thì hồi đó ăn chưa đủ lấy đâu tiền xem ca nhạc, còn giờ có thể mua được vé hạng bình dân (vài ba trăm ngàn đến dưới 1 triệu bạc), nhưng già cả không thích chỗ đông người, với suy nghĩ rất chi là nông dân là tiền đó để mua gì ăn, còn xem ca nhạc thì xem ti vi hay xem trên Youtube (nhạc, phim gì cũng có) nên mình thui chột dần sự đam mê theo đẳng cấp. (nói về hai từ đẳng cấp: hồi đọc báo thấy nhà kia mua du thuyền chỉ để năm đi 1 đến 2 lần, mà du thuyền thì cả triệu đô, mình mới nói với các con: sao họ lại phí tiền như thế để làm gì? con mình mới giải thích: như thế để thể hiện đẳng cấp! à thì ra vậy..!
Chủ nhật tuần rồi, có cặp vé mời đích danh tên mình đi xem ca nhạc ở nhà hát Hòa Bình (ca sĩ cũng thuộc hàng sao nhé: Tuấn Ngọc, Tóc Tiên, Bằng Kiều , Quang Dũng, Lê Quyên, Minh Tuyết, Thanh Hà và MC Kỳ Duyên). Ông xã mình từ chối đi ngay từ đầu nên mình rủ cô bạn đi cùng. Tới nơi thì vé của mình hạng sắp bét, ngồi tầng 2 mà gần cuối, nhìn xuống mặt ca sĩ chỉ bằng hạt đậu (nói quá lên tí! hi hi). Vì đẳng cấp của mình còn lâu mới được ngồi dưới lầu và gần sân khấu- giải thích về khoản này tí: Đây là vé mời của Công ty mua bán nhà đất- họ mời khách ngồi theo số tiền khách đã bỏ ra mua sản phẩm của họ, nói ngắn gọn là bỏ tiền ra mua nhiều căn hộ thì ngồi gần và bỏ ra ít tiền thì...ngồi xa, đơn giản vậy thôi- nên mình cụt hứng cái cảm giác được ...lên đẳng cấp! hi!hi). Chắc trình độ thẩm âm của mình kém nên vào là ngáp ngắn ngáp dài rồi thì vừa xem...vừa ngủ! (nói ra ca sĩ nghe được họ buồn chết). Sau đấy thì chưa xem đến Quang Dũng, Lệ Quyên là mình và cô bạn đã zong về mất! haizzzza! Bởi vậy, đâu phải cứ muốn là sang ngay được hay muốn thành một...đẳng cấp khác mà được...còn lâu nhé! hề! hề!


Nói có sách, mách có chứng:




* Mấy cái hình ca sĩ dưới đây thì mình lấy trên FB của cô cháu gái, cô ấy đi xem cùng một tối với mình nhưng cô ấy chụp được thế này thì phải là khách đại VIP: 


a

Thứ Sáu, 14 tháng 4, 2017

NGẮM HOA ANH ĐÀO Ở...HÀN QUỐC!

1/Bố mẹ đi Nhật ngắm hoa anh đào, còn con trai thì ngắm hoa anh đào ở... Hàn Quốc! Thật là tao nhã ! (viết ra nghe sang chảnh vậy thôi, chứ thật ra con trai mình đang du học ở Hàn Quốc- còn vợ chồng mình đi chơi về cũng...nóng zuột lắm- vì tiếc xiền đấy ạ! hi!hi), Vào dịp tháng 3 mùa xuân về thì trăm hoa đua nở chứ không chỉ hoa anh đào :


Con trai tuần 2 tối làm thêm ở quán ăn của người Hàn, chắc thiếu ngủ nên đi ngắm hoa mà còn ngáp rõ to: hi! hi (dìm hàng cậu ấy):












2/* Mình đi mấy ngày, ở nhà chim, gà, chó, rau cỏ gì cũng xanh tốt vì có vợ chồng con gái trông nhà hộ, hôm qua ông xã ra cho chim ăn, bay mất một con chim cu gáy! haizzza, tiếc, chim cu nó gáy nghe buồn mà vui vì giữa phố nghe cu gáy như đang ở đâu trong...rừng:

Rau dền Nhật và lá lốt (sau khi chụp thì đã hái lá lốt cuốn thịt để chiên, còn rau dền thì nấu canh cua đồng ăn với cà pháo)



 Cây cải xanh to bằng...cây đa:


Hoa , trái nhà trồng:










Chim,chó, gà  nhà nuôi:







  Chịm cu gáy sổng chuồng bay mất, giờ còn chuồng không: