Trang

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2019

LINH TINH! (9/2019)

*Dạo này chẳng biết viết gì lên đây, chuyện hoa,lá,chuyện trong nhà, ngoài ngõ gì cũng viết rồi. Người già thì không đi đâu nhiều để có nhiều đề tài,chỉ quẩn quanh thể dục, chợ búa cơm nước, chẳng có gì mới!
*Gần đây mình lại tiếp tục đi bộ buổi tối với chị bạn xóm bên, hai chị em cứ 18 giờ 30 là đi 3 vòng cư xá, vừa đi vừa tám chỉ 40 phút là xong!(để xem siêng được bao lâu). Thể dục buổi sáng thì duy trì đều đặn!
* Con mèo đang tuổi vị thành niên mà đã dính bầu, cách đây 2 tháng mình tưởng nó còn bé, thấy đã bỏ nhà đi chơi qua đêm nên đi chích ngừa đẻ, ai dè nó đã có bầu trước đó rồi, hôm 25/9 đẻ được 1 con, nhà cửa ta nói toàn nghe mùi nước đái mèo, ăn nhiều, ị nhiều , đái nhiều, phá cũng nhiều, hở ra là mấy cuộn giấy vệ sinh nó lôi nó xé bằng hết thì thôi! Đang yên đang lành lôi mèo về để dọn, vừa dọn vừa càm ràm, chẳng ai bắt phải thế! Gọi cô bán vé số tìm ai thích mèo thì cho họ nuôi, vậy là trong 3 nốt nhạc, mèo lên đường với cô ấy! Giờ còn chó Lu cũng thuộc dạng vô tổ chức, đái, ị khắp nơi! Mình thì thích nhà cửa sạch sẽ, thơm tho mà chó thì nuôi cả đàn mười mấy năm nay, giờ còn mỗi mình Lu thả dưới nhà nên hễ có khách là phải đi theo tìm dấu vết của Lu để dọn!haizzza! chán rồi!

* Anh em nhà Sam- Kem thì cuối tuần mới về ngoại 1 ngày, sam lớn rồi chỉ thích ra ngoài chơi không thích ở trong nhà nên nhiều khi than thở về bà ngoại chán với cả nhà bà không đẹp bằng nhà Sam...! Em Kem còn nhỏ nên vẫn thích bà vì được bế đi xem sông, xem chim, cá...Kem đang tập nói, mỏ chu ra để kêu mèo, biết gọi ba ơi, hỏi các bộ phận trên cơ thể là biết chỉ, người lớn nói gì cũng hiểu, bà nói đi chơi là ra vui vẻ chào ông, rồi đi tìm dép...Kem con gái nhưng nghịch hơn anh Sam hồi bé! Có thau nước là Kem cho một nắm kẹo vào rửa, cho thú bông vào tắm xong thì bê lên uống! Không kịp thời cản Kem thì không biết Kem phá đến đâu!Con gái mà thích leo trèo, chọc phá anh, nhiều khi anh đang chơi, Kem buồn buồn là lại đánh anh một cái, ồn ào mà vui! Hôm rồi anh Sam bị sốt siêu vi phải nghĩ học gần một tuần, chẳng ăn uống gì được người ốm nhom. Nay thì Sam khỏe và đi học lại rồi!
  
Anh em nhà Sam- Kem:





Nhóm tập thể dục buổi sáng:

Bánh xèo chay ngày mưa!

Bún Chả giò tôm và thịt bò xào: 


Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2019

MÙA MƯA 2019 !


1/Mấy hôm nay SG trời mưa suốt, bầu trời lúc nào cũng xậm xịt! Nếu là cách đây vài năm (là hồi còn đi làm) thì hẳn mình ngán ngẩm bởi mưa thì kèm theo kẹt xe, ghét cái kiểu đi xe mà 2 chân cứ chống để đẩy xe nhích từng cm! Đi từ nhà tới cơ quan có vài km mà mất khá nhiều thời gian! qua rồi cảnh ấy!


Ảnh mưa đẹp
Nghỉ ở nhà thoải mái về thời gian, tưởng là mưa không tới mặt, nắng không tới đầu, ấy vậy mà năm ngoái mình đau cái đầu vì vụ mỗi lần mưa là trong nhà chỗ nào cũng nước, có những lúc mình chán nản đến mức chỉ ước được ở trong một căn nhà cấp 4 với mái tôn nước chảy tuồn tuột xuống cống chứ không kiểu nghẹt cống mà không biết nghẹt đoạn nào! Lúc đó cứ mỗi lần trời xậm xịt muốn mưa là lòng mình ngổn 
ngang với nước! Là phụ nữ, chẳng ai muốn là trụ cột trong gia đình để mà lo nghĩ đủ thứ kiểu như thế! Có mùa mưa trước nữa, mỗi lần mưa to mà nghe chuông điện thoại là giật hết cả mình, chả là căn hộ chung cư cũ của mình trên phố ở lầu trên cùng, nhà đã 100 năm có lẻ nên mưa là thấm từ trên xuống dưới, vậy là bà cô không chồng nhà dưới cứ đè mình ra hỏi tại sao mưa là nhà cô ấy có nước!Mình nói chị cứ kêu thợ sửa làm sao cho nhà chị hết dột còn tiền thợ để em trả, cô ấy không chịu cứ quay quắt bắt mình phải lên giải quyết, haizzzz!Ta nói ăn không ngon, ngủ không yên với bà cô ấy (giọng thì the thé nghe đau hết cả tym), những lúc như thế mình chỉ muốn trốn! Giờ thì cô ấy bán nhà đi chỗ khác rồi, chủ mới họ sửa cống từ trên xuống dưới nên hết thấm và nếu không ổn thì cùng tìm giải pháp khắc phục chứ chẳng ai mưa thì cứ gọi nhà trên để hỏi (dù mình đi khỏi căn nhà ấy đã hơn chục năm).
   Nhà cũ ở phố cổ!(hihi):


2/ Nghỉ ở nhà là mình không còn phải chúi đầu vào hồ sơ để đọc để viết,không phải suy nghĩ với công việc đầu óc! Thời gian qua mình chơi nhiều hơn làm, công việc thời vụ, lu bu vào một thời điểm rồi thư thả khi ổn định, chờ hết hạn hơp đồng lại quay vòng tiếp, nhiều khi cứ chay lông nhông ngoài đường dù nắng dù mưa,vất vả tí mà chả phải suy nghĩ gì nhiều, rảnh thì nghe nhạc, xem phim, nghe phật pháp...Cuộc sống cứ thế trôi trong yên bình! Mình thích thời gian này (chưa quá già, nhưng cũng không còn trẻ để phải lăn lộn với cơm áo, gạo tiền, con cái và sự nghiệp).
3/Ai thì cũng cầu mong cuộc sống khi về già có sức khỏe , có một khoản tiển dưỡng già để trong ngân hàng, có những người bạn tốt, có một không gian riêng và luôn có sự bình an trong tâm! Nhìn lại thì mình chỉ mong vấn đề sức khỏe luôn duy trì ở mức ổn định còn mấy thứ kia thì hình như mình đã có rồi! Người già cần sự bình an trong tâm, đó là điều cần thiết và như vậy thì sức khỏe cũng tốt theo.
4/Mùa mưa, mấy cây hoa trước nhà và trên lầu đều nở đẹp, nhiều lúc đứng ngắm hoa với tiết trời se lạnh, mình cảm thấy hạnh phúc, không mong gì hơn cuộc sống như hiện nay! Cảm ơn đất trời, cảm ơn phước đức của ông, bà, cha mẹ để lại cho mình sự bình an!









Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2019

VƯỢT DÒNG SINH TỬ !


   (Theo Thích Nguyên Hùng- trong Hoa sen Đất Việt)

Nếu ai đã từng đứng trước một dòng thác lũ sẽ tưởng tượng ra được sự hung hãn của nó, cuồn cuộn cuốn phăng đi và nhận chìm tất cả. Sự sống chết của con người nói riêng, của muôn loài chúng sinh trong lục đạo nói chung, cũng được ví như dòng thác lũ ấy....
Lần nọ, khi đức Phật đang ở trong tu viện Jetavana, một vị Thiên từ cõi trời bay xuống và hỏi: “Làm thế nào để vượt thoát bộc lưu?” (Bộc lưu, dòng thác lũ, từ đó được dùng để chỉ cho dòng hữu vi, dòng tham ái, dòng vô minh, chấp thủ hay dòng sinh tử luân hồi).
                        
Sinh tử như một dòng thác lũ cuồn cuộn cuốn phăng đi bao kiếp sống của chúng sinh, trong Phật giáo, đó là nỗi khổ đau lớn nhất trong những khổ đau của kiếp người. Lẽ hẳn nhiên trong dòng chảy của cuộc đời vẫn có những khúc sông bình lặng, hiền hoà. Song nếu bình tâm nhận diện thật khách quan thì ai cũng nhận ra rằng có quá nhiều sóng gió bão bùng trong dòng chảy của kiếp người, mà bi thương nhất là phải chảy qua cửa tử sinh. Vậy có cách nào để vượt qua dòng thác ấy? Đức Phật trả lời vị Thiên: “Không đứng lại, không bước tới, Ta vượt khỏi bộc lưu”.
Hình như vẫn chưa hiểu ý đức Thế Tôn, vị Thiên lại hỏi: “Thưa tôn giả, làm sao không đứng lại, không bước tới, Ngài vượt khỏi bộc lưu” ? “Này hiền giả, khi đứng lại, thời Ta chìm xuống; khi bước tới, thời Ta trôi giạt; do vậy, không đứng lại, không bước tới, Ta vượt khỏi bộc lưu”.
Trong dòng thác sinh tử luân hồi, đứng lại có nghĩa là chấp ngã, là bám víu vào cái ta, cái của ta; còn bước tới là chạy theo ngoại cảnh, chạy theo những thứ sắc dục, tiền tài, danh vọng, quyền lực... Tất cả đều là nguyên nhân của khổ đau sinh tử luân hồi. Thực ra, bản chất của cuộc đời vốn bất sinh, bất diệt, vốn không có khổ đau.

Khổ đau là do chấp ngã, do nhầm tưởng, do nhận thức sai lầm về bản chất của thế giới và con người. Bản chất của cuộc đời vốn Duyên sinh, Vô ngã mà chúng sinh cứ cho là thường hằng, hữu ngã (đứng lại), rồi khởi tâm tham đắm, chấp thủ, thành ra bị chìm đắm trong khổ đau, trong hận thù, trong chiến tranh. Vì lầm chấp thế giới là thường hằng, hữu ngã cho nên suốt một đời bon chen danh lợi, chạy theo ngoại cảnh, tiền tài, sắc dục (bước tới)... đến nỗi thân tàn ma dại mà mấy ai tỉnh ra!

Người có trí tuệ nhận ra sự thật của cuộc đời và không đành lòng để cho dòng thác sinh tử nhấn chìm hay cuốn trôi đi kiếp sống vốn thật hiếm hoi mới nhặt được này. Người có trí tuệ càng không thể bằng lòng để bị nhấn chìm hay bị cuốn trôi đi khi biết rằng dòng thác loạn sinh tử ấy do chính mình tạo ra.

Nhưng bi kịch của kiếp người là không ai tự nhận mình là kẻ ngu dốt. Đó là một hình thức đứng lại. Ôm ấp những tri kiến, những nhận thức nào đó rồi cho là chân lý là một cách đứng lại khác. Tất cả đều là gốc rễ của khổ đau, của những chướng ngại cho chân lý tràn về...
... Chân lý đang ở xung quanh ta, đã bao lần đến gõ cửa tìm ta, nhưng chúng ta không bao giờ mở cửa trái tim ra để đón nhận nó, vì chúng ta đã trót chất chứa trong đó quá nhiều tri thức mà ta cho là chân lý, như ly nước đã đầy. Đó là một hình thức đứng lại tệ hại nhất!
Một mặt khác, chúng ta thường nghĩ rằng hạnh phúc nằm ở tương lai, ở một ngày mai kia ta có nhiều tiền, có địa vị cao trong xã hội, được nhiều người kính nể… và vì vậy ta chạy theo những thứ ấy, tiền tài, danh vọng… Đó là bước tới. Là bước tới hay bị cuốn trôi. Trong khi đó, hạnh phúc có mặt ngay đây, trong giờ phút hiện tại này, khi ta biết buông bỏ. Buông bỏ là không chạy theo ngoại cảnh, là không bước tới. Ngay khi ấy chúng ta được giải thoát, vượt thoát bộc lưu.
Vấn đề chỉ có vậy, tưởng chừng như rất đơn giản, nhưng không phải ai cũng có thể thực hiện được, bởi vì chẳng ai nhận ra rằng mình đang bị nhận chìm hay bị cuốn trôi đi trong dòng thác sinh tử, như dòng nước cuốn trôi cành củi mục. Cho nên, vấn đề quan trọng chưa phải ở chỗ “làm thế nào để vượt thoát bộc lưu”, mà là có thấy rằng mình đang sống trong sự nguy hiểm của dòng thác lũ ấy hay không?
Nếu như quả thật không nhận ra rằng mình đang có nguy cơ bị nhấn chìm hoặc sẽ bị cuốn trôi thì làm gì có ước muốn vượt thoát...
Việc tự thân nhìn thấy sự nguy hiểm của cơn thác lũ hay được người khác chỉ cho thấy đều có giá trị như nhau là cùng đi đến hành động tìm đường vượt ra khỏi vòng hiểm nguy. Đối với dòng thác sinh tử, vốn do tự thân mỗi chúng sinh tạo ra, việc nhận chân ra được sự thật “đây là khổ” là điều kiện cần và đủ để vượt thoát bộc lưu.
Phương tiện để vượt sang đến bờ bên kia, trong đạo Phật thì nhiều, ở đây là chiếc thuyền đầy ắp từ bi và trí tuệ: “không đứng lại, không bước tới”. Không đứng lại, không bước tới là không trú trước vào ngã, ngã sở. Đó chính là “vô trú bát-nhã”. Và như thế, vượt thoát bộc lưu chính là nhờ sự hành trì và thể nhập “vô trú bát-nhã”.

 



Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2019

CHUYỆN NGƯỜI GIÀ !

                                                  

   ( Bài viết của Tuệ Tâm - theo SOH )

P/s: Bài viết này mình tình cờ đọc được trên mạng, thấy không chỉ dành cho người già 
mà cả cho người sắp..già nên xin đưa về đây cho bạn bè mình cùng đọc:

"Viện dưỡng lão – ngôi nhà cuối cùng của tôi…

Con người khi còn sống, nhu cầu thật sự không quá nhiều, không nên quá đặt nặng vật chất, bởi vì tất cả cuối cùng đều phải trả lại cho cái thế giới này! Chi bằng xem nhiều sách, ở bên cạnh người thân nhiều hơn, yêu mến bạn bè bên cạnh, để cho thế giới này vì có tấm lòng yêu thương của bạn mà trở nên càng tốt đẹp!

....Không phải bất đắc dĩ, thì tôi cũng không muốn đi viện dưỡng lão đâu. Nhưng mà từ khi sinh hoạt hàng ngày không còn có thể tự xoay xở, mà con gái vừa làm việc bận rộn vừa phải chăm sóc cháu trai, không rảnh để quan tâm mình, đây dường như là sự lựa chọn duy nhất đối với tôi. Điều kiện sống ở viện dưỡng lão không tệ: Một mình một gian phòng sạch sẽ, được lắp các đồ điện đơn giản thực dụng, đầy đủ các loại phương tiện giải trí; đồ ăn cũng ngon miệng; phục vụ rất chu đáo, bày trí xung quanh cũng rất đẹp. 
Tuy nhiên giá cả đắt đỏ, tiền hưu của tôi nhất định không đủ trả. Nhưng tôi còn có nhà riêng của mình, đem bán nó đi, tiền cũng không còn là vấn đề nữa.
 Nhưng tài sản còn lại, trong tương lai tôi muốn để dành cho con cái. Con cái lại rất hiểu chuyện, chúng nói: “Tài sản của mẹ thì mẹ tùy ý sử dụng, không cần lo cho bọn con”. Số tiền còn lại đúng là tôi muốn chuẩn bị để vào viện dưỡng lão.
Sống trong nhà, kim chỉ cái gì cũng không thiếu, rương hòm, ngăn tủ, ngăn kéo đều đầy ắp các loại đồ dùng. Quần áo bốn mùa, đồ dùng bốn mùa, chồng chất như núi; tôi thích sưu tầm, tem sưu tầm đã thành từng chồng lớn, ấm tử sa cũng đã hơn mười cái. Còn có rất nhiều vật linh tinh cất giấu, nào là ngọc bích, hạt óc chó, vật trang sức. Đặc biệt là sách, cả một mặt tường là giá sách, chật kín đầy ắp; rượu ngon thì Mao Đài, Ngũ Lương, rượu Tây cũng phải mấy bình. Còn có nguyên bộ đồ điện gia dụng, dụng cụ nấu nướng, nồi niêu xoong chảo, củi gạo dầu muối, đủ loại đồ gia vị, nhét chật đầy phòng bếp; còn hơn chục cuốn album ảnh, nhìn một phòng tràn đầy đồ vật, tôi cũng thấy phát rầu! 
Viện dưỡng lão chỉ có một gian phòng, một cái tủ, một cái bàn, một giường, một ghế sô pha, một tủ lạnh, một máy giặt, một TV, một bếp điện từ, một lò vi ba,căn bản không có chỗ để lưu giữ của cải mà mình tích lũy. Trong chớp mắt, tôi đột nhiên cảm giác được, những của cải này đều là dư thừa, chúng cũng không thuộc về mình…
Tôi chẳng qua là nhìn một cái, chơi một chút, dùng một lát, chúng trên thực tế chỉ thuộc về thế giới này, những sinh mệnh lần lượt lướt qua ta, cũng chỉ là quần chúng. 
Cố Cung là của ai, hoàng đế cho rằng là của trẫm đấy, nhưng bây giờ nó là của nhân dân, của xã hội, chỉ có thể trở thành lịch sử. 
Tôi bỗng nhiên hiểu ra: Tại sao Bill Gates muốn đem cho toàn bộ tài sản của mình; tại sao Jack Ma tuyên bố muốn tặng toàn bộ đồ cất giữ cho viện bảo tàng? Đó là bởi vì bọn họ hiểu rồi: Tất cả vốn dĩ không phải của họ! Bọn họ chẳng qua là nhìn một cái, chơi một chút, dùng một lát, sinh không mang theo, chết không mang đi, chi bằng tích đức làm việc thiện lưu lại phúc cho con cháu. Đó mới thật là sáng suốt! 
Một phòng đồ đạc của tôi, thật muốn đem hiến tặng, nhưng lại không nỡ. Phải xử lý chúng trở thành một vấn đề khó khăn, con cháu lại chẳng dùng được bao nhiêu. 
Tôi có thể tưởng tượng, lúc cháu mình đối mặt với những bảo bối tôi khổ tâm tích lũy thì sẽ đối xử thế nào: Quần áo chăn đệm toàn bộ đều vứt đi; hơn chục cuốn album quý báu bị đốt bỏ; sách bị coi như phế phẩm bán đi; đồ cất giữ không có hứng thú sẽ bị dọn sạch; đồ gỗ lim trong nhà không dùng, cũng sẽ đem bán giá rẻ. Giống như phần cuối Hồng Lâu Mộng: “Chỉ còn lại trắng xóa một mảnh, thật sạch sẽ!” 
Tôi quay lại nhìn đống quần áo như núi, chỉ lấy vài bộ thích mặc; đồ dùng phòng bếp chỉ chừa lại một bộ nồi niêu chén bát. Sách chọn lấy vài cuốn đáng đọc; ấm tử sa chọn lại một cái để uống trà. Mang theo chứng minh thư, giấy chứng nhận người già, thẻ y tế, hộ khẩu, đương nhiên còn có thẻ ngân hàng, vậy là đủ rồi! Đây chính là toàn bộ gia sản của tôi! Tôi đi rồi, từ biệt hàng xóm, đem trả ngôi nhà này lại cho thế giới này!
Đúng vậy, đời người chỉ có thể ngủ một giường, ở một gian phòng, dù nhiều hơn nữa đều là để nhìn chơi. Nhân sinh trên đời, quả thật không cần quá nhiều, đừng quá coi trọng vật chất, bởi vì tất cả cuối cùng đều phải trả lại cho thế giới này! Chi bằng xem nhiều sách, ở bên cạnh người thân, yêu mến bạn bè bên cạnh, làm cho thế giới này bởi vì có tấm lòng yêu thương của bạn mà trở nên càng tốt đẹp. "

                           



Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2019

TRỞ VỀ... NGÀY XƯA!

Sau một thời gian chuẩn bị cả tinh thần và vật chất thì 2 ngày trở về quá khứ của mình (16 và 17/8/2019) và các bạn học cùng lớp thời cấp 3 đã diễn ra thành công tốt đẹp.(mình đã tưởng không vui, nhưng thực ra là vui không tưởng! hi!hi)
 Không kể hết những cái ôm, cái nắm tay và những nụ cười rạng rỡ, đâu đó hẳn là cũng có những giọt nước mắt chưa kịp rơi xuống bờ mi thì miệng đã mỉm cười vì niềm vui gặp lại nhau sau 40 năm kể từ ngày ra trường (1979-2019) là quá lớn. Chao ôi! 40 năm là quá nửa một đời người mà sao cứ ngỡ như mới chia tay nhau hôm qua! Những khuôn mặt ấy, những nụ cười ấy sao mà thân thương quá, các bạn của tôi ơi, tôi đã được trở về ...ngày xưa 2 ngày thật hạnh phúc! tôi quên hết mọi lo toan đời thường của người phụ nữ U60 với nhiều vai diễn (vợ, mẹ, bà...). Tôi trở lại với ngày xưa trong trắng, vô tư, những cô, cậu bé của 40 năm trước giờ đã xấp xỉ 60 gọi nhau mày, tao, cậu, tớ, ông, bà nghe sao mà gần gũi thân thương!
..."Ôi cái nhớ sao mà kỳ diệu
   Ôi cái thương sao khéo đậm đà
   Có phải lúc xa nhau ta mới hiểu
   Nỗi lòng những lúc chia xa!" 
                         (Nhớ -TG Hoàng Thị Minh Khanh)

Về gặp lại Thầy lại bạn của thời học trò ngây thơ, khờ dại, nơi mái trường ngói đỏ nằm cạnh dòng La giang với nhiều kỷ niệm của một thời áo trắng:
"...Ơi dòng sông La
    Đã đi vào huyền thoại
    Đã đi vào tình em mãi mãi
    Làm đẹp những trang thơ  
   Dù ngày nay đã khác xưa
   chỉ tình em ở lại" 
                                        ( TG Hoàng Thị Minh Khanh)

Những câu chuyện, những niềm vui, hạnh phúc của ngày gặp lại, ồn ào nhưng lắng đọng, hẳn đó một kỷ niệm tuyệt vời trong ký ức tuổi già sau này của mỗi chúng tôi:

Những gương mặt thân quen:
32 học trò (14 nữ; 18 nam) và 2 Thầy chủ nhiệm cùng BGH Trường hiện nay, (vắng mặt 18 bạn)


Những cậu bạn năm xưa giờ đã lên chức Ông khá nhiều: 





                                                   (6 bạn nữ cùng một xã)

                                  Bộ 3 "đáng ghét" của lớp:

             

giao lưu với các bạn 10A trước khi mình ra sân bay về lại SG:



Mình và bạn KL học chung từ mẫu giáo lên cấp 3:


Mình và TP (đúng 40 năm sau mới gặp lại):


Nụ cười "được mùa" :


nhập tiệc thôi:




P/s: Trước ngày họp , lớp có tổ chức đi thăm gia đình 2 bạn liệt sĩ:

                            Mẹ MT:
                 



Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2019

QUẢ TÁO ĐẦU CÀNH 6 TUỔI !

 * Hôm nay 24/8 là sinh nhật của Sam, vậy là Sam của ngoại đã tròn 6 tuổi, đến tuổi vào lớp 1 rồi! Bà còn nhớ bài hát Tạm biệt búp bê (TG Hoàng Thông) viết cho các bạn mẫu giáo lớn, nghe thật tha thiết, vừa vui vì các bạn đủ lớn để đi học chữ,  nhưng cũng có chút buồn lâng lâng trong đó:

"Tạm biệt búp bê thân yêu 
 Tạm biệt gấu misa nhé 

 Tạm biệt thỏ trắng xinh xinh 

 Mai tôi vào lớp 1 rồi 

 Nhớ lắm quên sao được 

Trường mầm non thân yêu."

 Mới ngày nào Sam vào mẫu giáo bé, giờ Sam đủ tuổi vào lớp 1, bà vui vì Sam của bà đã lớn, nhưng cũng có chút buồn  (nhẹ) vì bà của Sam đã già đi!  hihi
                                   


* Sam 6 tuổi là bước vào một chặng đường mới với bao điều lạ ở phía trước: Trường lớp, thầy, cô bạn bè mới và cả chuyện học hành nữa, lên lớp 1 sẽ không còn những giờ chơi vô tư, ngủ trưa thoải mái, và ít đi những lời động viên ngọt ngào, cũng như việc chăm lo từng li, từng tí của cô giáo như khi ở mẫu giáo.
Vào lớp 1, đồng nghĩa với việc Sam phải học toán, học viết chữ và phải chịu trách nhiệm cao hơn nếu làm sai bài vở so với yêu cầu của cô giáo. Không còn chỉ là những lời động viên, vỗ về như trước nữa Sam ạ, có cả những lời  trách, phạt!
Vào lớp 1, Sam phải thi đua với bạn bè, cố gắng đạt được những điểm số cao để cô giáo và ba, mẹ vui lòng (nhiều khi là tự hào để khoe với phụ huynh khác...).Nghĩ đến đây bà lại nhớ là cậu VP của con đã rất bỡ ngỡ khi bước chân vào lớp 1, chỉ vì bà nghĩ vào lớp 1 mới bắt đầu học chữ nèn không cho cậu học trước, vì vậy mà cậu của con đã có những đêm ngủ mà nằm mơ vẫn học bài! hazzzzza!
Với Sam thì bà tin là con sẽ học tốt (ít ra là hơn cậu ngày xưa) vì mẹ con đã có được kinh nghiệm của bà. Nhưng nếu vào lớp 1 mà con chưa biết chữ cũng chẳng sao cả, điều quan trọng là con sẽ biết để cố gắng học tốt hơn thôi, chứ đừng về nhà khóc lóc nằm vạ nhé! hi hi!
Chỉ còn khoảng 10 ngày nữa thôi là quả táo đầu cành  của bà chính thức trở thành học trò lớp một ! Đó là những bước chân chập chững đầu tiên để con bước vào đời và bà ngoại muốn con tin rằng nơi nào con bước chân tới đều là nơi tốt nhất vì đó là điều mọi người đều mong muốn và hẳn là Ba, mẹ con cũng sẽ làm bất cứ điều gì để  con đủ tự tin, đủ vững vàng để bước vào một chặng đường mới mẻ. Bà ngoại cũng mong con cố gắng hợp tác với thầy, cô, bạn bè và ba, mẹ để có những thành quả tốt. Lên lớp một là lớn rồi, con hứa sẽ không khóc và ăn vạ vô cớ nữa nhé, chàng trai bé nhỏ của bà! Bà chúc con thêm tuổi mới thật vui và luôn biết vâng lời người lớn! bà yêu con thật nhiều Sam nhé!

 Sam kết thúc giai đoạn mẫu giáo:


Trông  Sam như một chàng thanh niên rồi:



Bắt đầu một chặng đường mới:



Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2019

EM CÓ VỀ HỘI KHÓA CÙNG ANH !

...Loay hoay vậy mà sắp đến ngày họp lớp (cấp 3 ở quê ngoại- khóa 1976-1979)! Đường xá xa xôi, hoàn cảnh của mình thì giờ đi đâu vài ngày cũng khó vì ông xã không được khỏe, dự tính không về họp lớp cùng các bạn, tuy về tinh thần vẫn luôn đồng hành! 
Vậy mà tuần trước lang thang trên mạng gặp bài thơ của bạn Đinh Quang Hà cựu học sinh Trường cấp 3 Lê Hữu Trác- Hương Sơn- Hà Tĩnh viết cho ngày hội khóa (76-79) lòng mình chùng xuống và quyết định ngay chỉ trong vòng một nốt nhạc là lấy vé về họp lớp!
 Mình xin phép bạn Đinh Quang Hà một cách gián tiếp vì bài thơ cũng được chia sẻ về trang cá nhân của một người bạn khác. Nếu vô tình đọc được bài viết này của mình hẳn tác giả bài thơ cũng vui vì bài thơ là một động lực thúc đẩy mình quyết định: Xách ba lô lên và đi!
                

Phần 1: Em có về hội khóa cùng anh ?
Em có về hội khóa với anh không
Anh cứ hỏi làm em thêm bối rối
Những lần trước em là người có lỗi
Không được về cũng nhớ lắm chơ anh.

Nhớ mái trường, nhớ hai lối cây xanh
Thủa áo trắng, trái tim hồng gửi gắm
Cái tuổi trẻ mộng mơ mà đằm thắm
Nghĩa thầy trò, bè bạn- Nỏ quên mô.

Dừ không về thì biết đến khi mô
Tuổi lục tuần-Thời gian không đứng đợi
Cứ nghĩ đến là lòng em khấp khởi
Muốn được về nhưng cứ mãi băn khoăn.

Em mà về thì biết tính ra răng
Ba đứa cháu, hai ông bà trông giữ
Đứa dâu út cũng đến ngày ở cữ
Còn mẹ già bỏ đó ai chăm?

Khác bạn bè em vất vả quanh năm.
Việc nhà nông nỏ có khi mô rảnh
Rồi cháu con, em cứ lo canh cánh
Xa hơi bà, cháu khóc biết làm sao?

Em muốn về mà cứ thấy xốn xang
lại phải lo thêm tấm quần, manh áo
chẳng đi mô xa, suốt ngày tần tảo
Nên áo quần em cứ mặc qua loa.

Nỏ có áo dài, nỏ có áo hoa
Cấy điện thoại cũng chỉ nghe với gọi
Phây búc, za lô cũng là nghe nói
có khi mô dám chụp ảnh seo pì.

Em thẫn thờ, ông xã bảo cứ đi
Nỏ mấy khi được gặp bè gặp bạn
Cứ chần chừ sợ sức mình có hạn
Mà ở nhà, bà cũng có yên mô.

Bà cứ ra đàng bắt cấy ô tô
Vui với bạn, bà đừng lo chi cả
Mọi việc trong nhà tui lo thong thả
Một vài ngày vất vả có chi đâu.

40 năm rồi em chờ đợi thật lâu...
         


Phần 2 : Em sẽ về hội khóa cùng anh



 Bốn mươi năm em chờ đợi thật lâu
Hội khóa lần ni, nỏ về răng được
Cái thủa ấy- vẫn nhớ lời hẹn ước
Chia tay anh -bè bạn Núi Nầm

Những ngày qua, bao nỗi nhớ âm thầm
Thao thức trong em- chập chờn giấc ngủ
bao kỷ niệm tưởng đã từng xưa cũ
Hóa giấc mơ - Đêm em gọi thành lời.

Rồi từng ngày từng ký ức chơi vơi
Em nhớ lắm cái thời còn đi học
Dẫu có khó khăn gian nan, cực nhọc
Vẫn miệt mài xe đạp vượt đường xa.

Rồi một ngày hai đứa ch
Anh nhập ngũ, hậu phương em ở lại
Và từ đó em phải xa anh mãi
Tê hai đứa mình lưu lại- khăn thêu.

Nhớ lắm những lần lũ bạn đùa trêu
Lao động trồng cây _ Núi đồi Sơn Thủy
Đám bạn bè em, nghịch hơn lũ quỷ
Kéo tay anh trượt dốc- Ngã vào nhau.

Gần trọn cuộc đời vẫn gọi " mi- tau"
Cứ hồn nhiên, mà sao thân thương quá
dừ gặp lại chắc quen quen, lạ lạ
chỉ mong sao, anh đừng nhận nhầm người.

Em mơ màng - khao khát tuổi đôi mươi
Để được sống lại thời son trẻ
Để được cùng anh "cưa sừng làm nghé"
Vui bên nhau, cùng lũ bạn thủa nào.

Tháng tư về trong cái nắng hanh hao
Đếm ngược thời gian, em chờ hội khóa
khẽ hát thầm câu dân ca "nắng tỏa..."
Ông xã cười, bà như hóa tuổi teen.

Đã lâu rồi em mới được ông khen
Lại lo lắng dặn dò em đủ thứ
Lấy áo, lấy quần cho em mặc thử.
Em ngại ngùng- Đôi má ửng hồng lên!

Có những điều đơn giản chẳng thành tên
Nhưng với riêng em- đó là tất cả
cái chân quê- Nỏ cần chi hoa lá
Đã níu tình em- giữ trọn một đời.

Em sẽ về tìm lại chút thảnh thơi !!!
                    (TG QH)

Cảm ơn tác giả đã có nhưng vần thơ hay thay lời muốn nói cho các bạn U60- K 1976-1979 như mình!






Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2019

BẠN TÔI !

Cách đây 32 năm (16/9/1987) chồng của bạn mình (cả hai vợ chồng đều là bạn chung trường cấp 3 với mình nhưng họ học trên một khóa, vì cùng xã nên biết nhau, đặc biệt mình và cô ấy thì có nhiều kỷ niệm chung và mình đã có  bài viết về cô ấy rồi), cùng đồng đội đi trên một máy bay quân sự bay từ HN vào ĐN rồi vào SG đã gặp tai nạn tại vùng rừng núi Bảo Lộc. Đến bây giờ báo chí mới đăng tin chính thức là trên chuyến bay này có 62 nạn nhân (trong đó có 56 quân nhân). Điều đặc biệt là, ngay thời điểm chiếc máy bay bị tai nạn thì do việc tìm kiếm không có kết quả nên chỉ có thể xác định máy bay bị mất tích. Bạn tôi lúc đó mới sinh con đầu lòng được vài tháng nhưng phải sống những ngày khó khăn cả vật chất lẫn tinh thần, tâm trạng nặng nề vì không biết thực sự chồng và đồng đội đang ở đâu ? Bởi vì lúc đó có dư luận cho rằng tổ lái đã cùng mọi người trên chuyến bay vượt biên ra nước ngoài... Mãi đến năm 1988 thì người dân ở Bảo Lộc đi rừng mới phát hiện ra dấu vết tai nạn và theo lời bạn mình kể thì lúc bấy giờ có tìm được CMND của chồng cô ấy, còn lại thì không thể xác định được...
Sau biến cố này bạn mình đã cùng con gái gắng gượng vượt qua nhiều khó khăn, vất vả. Mình vẫn nhớ là vào những ngày cô ấy gần sinh thì KĐS (tên chồng cô ấy) đã đi bộ cùng vợ từ đường Nguyễn Cư Trinh đến nhà mình ở Lê Lợi (Q1-SG), cũng phải hơn 3km, với mục đích cho vợ dễ sinh. Rồi ngày vợ sinh ở BV Hùng Vương, KĐS đã chạy chiếc xe honda 67 đến nhà mình với đôi mắt ngập tràn niềm vui báo tin cho mình và mẹ mình là vợ đã sinh con gái, sau đó S nhờ và chở mẹ mình đến BV để nhồi sữa cho cô ấy (một cách làm để sản phụ nhanh có sữa cho con bú). Mẹ mình từ BV về nói với mình, đại ý là: "không biết 2 đứa có ở với nhau được lâu không?" mình hỏi lại mẹ mình, tại sao lại nói vậy? Mẹ mình kể là 2 vợ chồng nó thương nhau quá, chồng thì đút cho vợ ăn, vợ thì âu yếm nhìn chồng như là chỉ sống với nhau có dăm bữa, nửa tháng. Mình thì nghĩ chắc các cụ xưa, thấy con cháu bộc lộ tình cảm với nhau thì nói vậy! ai dè đó như là một điềm báo, cô ấy vĩnh viễn mất chồng sau đó vài tháng! Ngày ấy, 2 mẹ con từ Hội An (nơi cô ấy công tác) vào SG để hỏi tin tức của chồng, có ghé vào nhà mình, cô ấy mặc cái áo bộ đội của chồng ôm theo con gái bé bỏng, mình đón con bé từ tay bạn mà hỏi vô tình, sao lại mặc áo chồng thế này? cô ấy trả lời mà mình thương 2 mẹ con quá đỗi: " để cho con có hơi ấm của Ba S"...
Sau 32 năm, ngày 26/7 năm nay đơn vị và đồng đội của KĐS đã đưa các nạn nhân của vụ tai nạn máy bay năm xưa về nghĩa trang Liệt sỹ TP Bảo Lộc. Cô ấy hẳn là vui buồn, lẫn lộn...xa cách mấy chục năm rồi, nay gặp lại chỉ còn là cát bụi ! 
An nghỉ bên đồng đội KĐS nhé, tất cả đã qua rồi, bạn sống khôn, chết thiêng hãy phù hộ cho gia đình, vợ con được an lành và mạnh khỏe.
 Mình đọc bài thơ cô ấy viết cho chồng cùng những hình ảnh ngày đưa 62 nạn nhân của tai nạn máy bay về quy tập chung về nghĩa trang mà ký ức năm xưa về vợ chồng bạn lại trở về! Chia sẻ cùng bạn nhé PN !

 Cô ây bây giờ:

Vợ chồng cô ấy và con gái năm 1987:


 Hai mẹ con (cô bé năm xưa nằm trong cái áo của Ba giờ đã 32 tuổi):


 Còn đây là chồng cô ấy và đồng đội : (mộ tập thể):




 Chồng cô ấy số TT 41:



Bài thơ cô ấy viết gửi chồng sau 32 năm, mình đọc mà rơi nước mắt, thương 2 bạn quá chừng luôn:
...
Thôi anh năm lại nơi này
Giữa núi rừng Bảo Lộc
32 năm em chưa hề hết khóc
Chờ một ngày bia mộ khắc tên anh.
Trong Nghĩa trang liệt sỹ, giữa rừng xanh...
32 năm rồi, phần thân thể của anh
Đã nằm lại nơi rừng thiêng nước độc !
Qua mấy lần thu gom, quy tập.
Bao bận xới đào, tìm kiếm giữa rừng sâu !
Đồng đội anh thương xót, đớn đau.
Nên không nỡ để anh nằm, nơi rừng sâu ấy!
Những tấm lòng vàng, vượt muôn vàn trở ngại.
 Gắng đưa các anh về dưới một mái nhà chung.
Để sau 32 năm đồng đội và người thân
Mới đưa được các anh về nơi nghĩa trang Bảo Lộc.
Kể từ hôm nay hãy yên lòng nhắm mắt,
yên nghỉ vĩnh hằng với đồng đội nhé anh,
bầu trời xanh, rừng núi xanh
Sẽ ôm anh vào lòng đất mẹ
Ngủ ngon anh nhé!!!
Sẽ không còn ai được động vào, dù chỉ một phần thân thể!
Ru nhé...an yên...anh về cõi vĩnh hằng..
sau 32 năm...
 ( Bảo Lộc 26/7/2019)