Thứ Bảy, 2 tháng 12, 2017

CHUYỆN VỀ MẸ ! (14- kỳ cuối)

 (P/s: Hôm nay ngày 15/10 AL là lần giỗ thứ 22 của mẹ tôi, tôi cùng OX đang ở quê ngoại. Tôi đăng kỳ cuối chuyện dài về mẹ vào đúng ngày hôm nay như một nén tâm nhang tôi kính dâng hương hồn mẹ…)

…Tối ngày 09/11/1995, chúng tôi tiễn mẹ về quê , đưa bà ra ga Sài Gòn có thêm gia dinh dì tôi. Lòng dạ tôi rối bời vì biết rằng chuyến về quê này của mẹ tôi sẽ không có ngày quay lại, các con tôi thấy bà đi thì khóc lóc đòi theo, trước khi taù chạy, mẹ tôi đọc cho tôi nghe 2 câu thơ: “Qua sông, qua suối, qua đò/ mẹ kêu mặc mẹ, theo chồng con vẫn phải theo”!
Tôi cùng 2 con trở về, nhà trống trải, thiếu vắng hơi ấm của mẹ, của bà…đầu óc tôi trống rỗng ! Những năm của thập nien 90, thế kỷ 20, tàu đi từ SG ra Vinh phải mấy ngày, đêm, khi tàu dừng ở ĐN, mẹ tôi viết thư gửi cho con gái tôi (năm đó 9 tuổi), bà căn dặn cháu nhiều thứ với lời lẽ đầy nhớ thương, …hai mẹ con tôi đọc thư mà khóc ròng!
Về lại quê nhà, mẹ tôi muốn được căn dặn con, cháu qua băng ghi âm, còn lại chút sức nào mẹ tôi đọc để ghi âm lại những ân tình của những người bà đã mang ơn lúc khó khăn, gian khổ, bà tự đọc điếu văn cho chính mình.. (trước đó mẹ tôi cũng đã mua sẵn lư hương, đèn cầy, nhang điện, bà bày lên bàn thờ tấm hình của chính mình và đứng để chụp hình) :



Rồi mẹ tôi viết ra giấy để căn dặn những điều cần làm trong đám ma của mẹ (ai sẽ là người khiêng quan tài, ai là người chịu trách nhiệm tắm rửa, trang điểm cho bà, ai là người nấu ăn và những món ăn cần nấu cũng như thức ăn mua ở chỗ nào thì ngon…để mời người đi đưa đám vì phong tục ở quê thời điểm lúc bấy giờ đi đưa đám ma về gia chủ có mời cơm ).
Biết là mẹ đang ngày càng yếu dần, đầu tháng 12/1995, tôi cùng con trai lên tàu về quê, lúc này mẹ tôi còn tỉnh táo nhưng người đã rất yếu, khả năng ra đi chỉ tính từng ngày rồi từng giờ…Đúng như dự đoán, ngày 16/10 âm lich (tức ngày 07/12/1995) mẹ tôi trút hơi thở cuối cùng lúc gần 5 giờ sáng, bên cạnh mẹ có đủ các con, có dì tôi từ SG ra và chồng cũ của mẹ (Ba của anh chị tôi), nhưng không có Ba tôi…!(tôi đã khóc mẹ cả vì điều đó).
Gia đình, họ hàng và bà con làng xóm đã tiễn đưa mẹ tôi về nơi an nghỉ cuối cùng ở nghĩa trang cạnh dòng sông! Lời tiên đoán của ông Thầy đồ nho bạn của ông ngoại tôi đã ứng nghiệm rằng mẹ tôi có 2 đời chồng nhưng khi chết (trên danh nghĩa) không có chồng nào!




Vậy là tôi mất mẹ, các con tôi không còn bà, trở về nhà mình ở SG tôi thấy trống trải, thiếu vắng, dẫu biết cuộc sống không là mãi mãi, ai rồi cũng phải trở về với cát bụi nhưng tôi vẫn thấy hụt hẫng! các con tôi vẫn thường nhắc tới bà ngoại và tôi vẫn như thấy bóng hình mẹ quanh quẩn ở đâu đây…tôi không tin là mình không còn mẹ !!!

                                                         


                                                                          (Tôi viet vao Lễ vu lan 1997 )