Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2017

CHUYỆN VỀ MẸ ! (13)


…Năm 1979, mẹ tôi nghỉ hưu! Nói là nghỉ hưu nhưng vì mấy chục năm mẹ tôi làm việc tại xã (nữ hộ sinh và cán bộ hội phụ nữ), nên không có biên chế nhà nước và dĩ nhiên là cũng không có lương…hưu! Trước năm 1975 tôi có phụ cấp của con cán bộ đi B, số tiền nay cùng với thu nhập của mẹ tôi khi đó còn làm việc thì đủ để trang trải các chi phí sinh hoạt trong gia đình và việc học tập của tôi! Sau năm 1975, phụ cấp của tôi không còn và nay mẹ tôi nghỉ hưu thì đồng nghĩa với việc gia đình tôi gap khó khăn ve kinh te, cũng may là còn có sổ gạo! Những năm ấy gia đình nào cũng khó khăn, vất vả, so với các bạn trong làng thì tôi thuộc thành phần phi nông nghiệp (có sổ gạo do NN cấp ), các bạn tôi hết giờ học là phải lăn xả cùng gia đình làm ruộng…!
Mẹ tôi vốn là con gia đình buôn bán, nên mẹ tôi chạy chợ, mua đầu này chợ bán đầu kia chợ…Mẹ tôi đã rat vất vả ở thời điểm này. Anh tôi lấy vợ năm 1976, chị dâu tôi là bộ đội phục viên, không thoát ly mà về quê chồng tham gia hợp tác xã nông nghiệp, thời gian rảnh tôi cũng có phụ chị ra đồng làm những công việc đơn giản như làm cỏ lúa, nhổ mạ..!
Tôi tốt nghiệp cấp 3 năm 1979 và vào Sài Gòn đi học với sự giúp đỡ của một người chú họ của mẹ tôi!Tôi mang ơn gia đình ông vì đã  giúp tôi cả về vật chất lẫn tinh thần!
Sau khi bà ngoại tôi qua đời (tháng 5/1983), mẹ tôi vào Sài Gòn trước là thăm gia đình dì, chú T-L, sau là xem cuoc song của tôi thế nào và có lẽ  (theo tôi) mục đích chính là để gặp lại Ba tôi sau hơn 20 năm xa cách…!
...Tôi không chứng kiến cuộc  đoàn tụ của Ba- Mẹ tôi, nhưng tôi biết đó chỉ là cuộc gặp lại giữa hai người bạn cũ! Ba tôi rồi mẹ tôi đã viết cho tôi những dòng tâm sự, nhưng tôi hiểu là hai nguoi đang nói chuyện với nhau qua tôi...







…Năm 1985, tôi đi học thêm về nghiệp vụ 2 năm nên mẹ tôi vào SG để giúp tôi có thời gian chuyên tâm vào việc học tập. Đầu năm 1986, tôi lập gia đình  rồi có con, mẹ tôi lại giúp tôi giữ cháu. Con gái, rồi con trai tôi được bà ngoại chăm sóc, đưa đón đi học…bà hay kể chuyện, đọc thơ cho các cháu nghe nên các con tôi thương bà nhiều lắm!
Mẹ tôi sống với gia đình nhỏ của tôi được gần 10 năm, như tôi đã viết là mẹ tôi có cá tính rất khác, bà có cái riêng của bà nhưng có điểm chung của những người mẹ, người bà là thương con, thương cháu. Tôi yên tâm khi có mẹ bên cạnh vì mẹ tôi đã từng làm ngành y nên những lúc con tôi nóng, sốt…tôi không bối rối như những bà mẹ trẻ khác. Các con tôi lớn dần, thông minh, ngoan ngoãn vì có bàn tay chăm sóc của mẹ tôi! Dĩ nhiên, trong cuộc sống cũng có lúc mẹ tôi không vừa ý với tôi  tôi nghĩ đó là mẹ ruột của mình và luôn nghĩ mẹ đang còn khỏe, chưa khi nào tôi có ý nghĩ một ngày nào đó mẹ tôi lại xa con, cháu mãi mãi! Để bây giờ nhiều khi tôi cứ nghĩ: giá như, ước gì mẹ còn sống...! (tôi mong và hy vọng những người con nói chung nếu còn mẹ thì đừng bao giờ làm mẹ buồn lòng vì đã không lắng nghe và thấu hiểu…)
 Tết năm 1994 sang 1995, mẹ tôi 70 tuổi, tôi muốn làm một lễ nhỏ mừng tuổi mẹ nhưng mẹ tôi không đồng ý vì cho rằng không cần thiết. Me tôi thích chụp hình  bà đã có những tấm hình vừa ý :





Tôi biết mẹ tôi thích mặc áo dài vì thời thanh xuân mẹ tôi đã có nhiều áo dài nay mấy chục năm sau bà mới có điều kiện mặc lại! Rồi sau đó mẹ tôi ra tiệm chụp nhiều tấm hình chân dung, việc mẹ tôi đi chụp hình chân dung như là một điềm báo không hay! (là tôi nghĩ thế). Hình đẹp nên mẹ tôi in ra nhiều tấm và gửi tặng bạn bè, con cháu gần xa :



...Hè năm 1995, tôi đưa chồng con về quê ngoại sau nhiều năm xa cách…Mẹ tôi rất vui khi nghe con, cháu kể chuyện về quê.
 ...Thế rồi điều gì đến cũng phải đến, tháng 9/1995, mẹ tôi sụt cân, muốn ăn mà ăn không được nhưng nhất định không chịu đi khám bệnh. Mẹ tôi chấp bút viết di chúc (những điều cần căn dặn con, cháu). Tôi vẫn chưa cảm nhận được là cái chết đang đến dần với mẹ...! Tôi và anh, chị tôi nhờ những người họ hàng, bạn bè thân quen và có uy tín với mẹ tôi khuyên bà đi khám bệnh, nhưng mẹ tôi kiên quyết không đi vì lúc này bà đã sờ thấy một khối u cứng ở bụng, với kinh nghiệm của một người làm ngành y có lẽ mẹ tôi biết điều gì đang tới với bà! Mẹ tôi đã khó tính nay bệnh tật lại càng khó tính hơn, tôi đã rơi không biết bao nhiêu nước mắt khi ngồi với bạn bè cùng cơ quan khi thấy mẹ tôi bị bệnh mà không có cách nào thuyết phục được bà đến bệnh viện! Không khí gia đình tôi bao trùm sự lo âu, khắc khoải, anh tôi từ quê vào để xem có giải quyết được gì hơn không nhưng không thể, mẹ tôi ngày càng nóng nảy, cáu gắt (giờ thì tôi hiểu là do bệnh tật và tâm lý của người mang bệnh nan y).
 Chỉ trong hơn 1 tháng mẹ tôi sụt 8 kg, năm 1995 có 2 tháng 8 nhuận (trước đó mẹ tôi đi chơi nhà người bạn,  ông thầy bói nói vu vơ là mẹ tôi không thể sống qua tháng 8 thứ 2). Mẹ tôi muốn tôi và anh trai tổ chức cho mẹ một bữa tiệc nhỏ (vào ngày rằm trung thu thứ nhất) để mời họ hàng ở SG tới chơi, chia tay vì mẹ tôi tin có thể ông thầy bói nói đúng :




 …Cuối tháng 10/1995, mẹ tôi muốn được về quê! Trong thời gian mẹ tôi đau bệnh, bà mua thuốc về tự chích. Anh em chúng tôi cũng đã từng bàn là cho mẹ tôi uống thuốc an thần (bỏ vào chai cocacola là thức uống mẹ tôi hay uống) để đưa bà vào bệnh viện ! Nhưng một người cậu họ khuyên nên để bà tự quyết định, nếu cho bà uống thuốc an thần vào bệnh viện bà tỉnh, bà sẽ có những hành vi cực đoan, không hợp tác voi BS thì cũng khó nên chúng tôi chờ cho vận may đến với mẹ! Nhưng điều đó là không thể…
...Chồng tôi đưa mẹ tôi về quê bằng tàu lửa, mẹ tôi không cho tôi đưa mẹ về vi sợ trên đường đi lỡ có chuyện gì thì tôi sẽ không bình tĩnh mà xử lý …

 (còn tiếp kỳ cuối) !