Thứ Sáu, 22 tháng 12, 2017

NHỚ MỘT NGƯỜI !

       
  ... Tết năm đó mình “trốn chạy” Hắn (nhân vật trong bài: Nụ hôn đầu)! Với suy nghĩ là phải bằng mọi cách thoát khỏi SG không thì sẽ buồn vì “seven love” mà chết mất (mình lại cường điệu vì…yêu) !!! Và khi cánh cửa này đóng lại thì cánh cửa khác mở ra, mình đã gặp anh, đó như là điều tất yếu...!  
   Khó khăn lắm mới nhờ được người mua vé tàu lửa về quê vào ngày 27 tết, những năm đầu thập niên 80 của thế kỷ trước, tàu lửa phải chạy mấy ngày, mấy đêm mới xuyên Việt nên dự kiến chiều 30 tết mình mới về tới nhà!

  …Lên tàu, ổn định chỗ ngồi xong thì mình có cảm giác như có ai đó đang nhìn, quay ra mình thấy… Anh! (mình viết vậy cho giống…tiểu thuyết ngôn tình! hi!hi).Anh ngồi dãy phía bên kia nhưng đối diện với hàng ghế của mình.
   Cũng phải nói thêm tí là mặt mình bạn bè bảo nếu chưa quen nhìn lạnh lùng, khó gần! Mình vốn dĩ đã không đẹp mà còn khó gần nữa thì chuyện có một người khác giới nhìn thì mình cảm thấy lạ, vậy thôi!
Mình làm như vô tình nhìn sang dãy ghế có ánh mắt của người ấy thì thấy dãy ghế đó có ba chàng trai và chàng ngồi ngoài cùng đẹp trai nhất.(theo mẫu đo của mình) hi hi! Sau này có chị bạn vẫn hay ghẹo là mình mê zai đẹp. (Wou! zai đẹp gai nao chả mê !)
 Mình đi một mình nên ngồi lặng lẽ không giao tiếp với xung quanh. Tàu lửa ngày ấy đỗ ở nhiều ga, sân ga thì bán nhiều thứ (trong đó có mía cây, còn cả vỏ). Mình không ăn mía, nhưng có dao, còn mấy chàng kia có mía mà dao thì …không  ! (hi!hi, vậy mới có chuyện để kể).
Sau đó  màn mượn dao, mấy chàng ấy kia chắc cũng hỏi vu vơ vậy thôi, chứ ai dè mình có mang theo dao thiệt! Anh chàng ngồi ngoài cùng (người đã nhìn lén mình) là người sang hỏi mình mượn dao.(mình nghĩ là Chúa đã mang anh ấy đến với mình thì mới đúng). Sau mượn dao thì sẽ có giao lưu trò chuyện giữa những người cùng độ tuổi (tàu hồi ấy chạy chậm, đó cũng là một cách giết thời gian hiệu quả), cũng chỉ là hỏi nhau xuống ga nào và nơi làm việc của nhau ở SG, mình chỉ biết các chàng ấy về phép, nhưng không  hiểu sao (có thể ngại và cũng có thể do lịch sự) mình không hỏi tên mấy anh chàng ấy và dĩ nhiên họ cũng không giới thiệu.
  Chuyện chỉ vậy thôi! Khi giúp mình xách hành lý xuống ga (vì mình xuống trước mấy chàng ấy) thì anh chàng đã nhìn lén mình hỏi địa chỉ của mình ở SG.
  …Mình về với mẹ vào đúng chiều 30 tết, niềm vui gặp mẹ, gặp bạn bè hồi học phổ thông (năm đó mình gặp lại cậu bạn mà mình thích hồi cấp 3) nên mình quên hết mọi thứ khác trên đời.

…Hết phép, mình vào SG tiếp tục công việc, một thời gian sau (chẳng nhớ bao lâu), vào một tối thứ 7(chắc là đẹp giời rồi), mình có khách lạ mà quen: đó là mấy anh bạn đã từng đồng hành mấy ngày trên tàu lửa hôm nào! Điều đặc biệt là cái anh mà mình để ý mặc quân phục, trong 3 người thì mình được giới thiệu tên hai người, người còn lại (là anh ấy) không ai trong 3 người giới thiệu tên cho mình biết và vì lịch sự mình cũng không hỏi!
  Câu chuyện của chúng mình hôm í loanh quanh nhiều đề tài, mình biết anh ấy (mình tạm gọi như vậy) hiện đang đóng quân ở VT, ngày nghỉ về SG chơi với bạn (anh T là kỹ sư làm việc ở một trung tâm nghiên cứu khoa học tại TP, mình đặc biệt nhắc đến anh T vì sau khi mình và anh chàng ấy quen nhau, mình gặp anh T nhiều hơn gặp người mình yêu).

... Cứ  như thế, hai tuần hay một tháng anh ấy lại về SG thăm mình một lần, một vài lần đầu thì đi với bạn, sau đó thì dĩ nhiên là đi một mình.hi!hi

  Có thời gian anh bận không về thành phố được (lính mà) thì anh nhờ các bạn anh đến thăm mình và mình cùng các bạn anh đi xem phim, đi Nhà văn hóa thanh niên!(mối quan hệ giữa mình và các bạn của anh cực kì trong sáng, bà con không phải lăn tăn gì nhé, kẻo lại đi xa đề).
 Mình coi bạn anh cũng là bạn mình và chúng mình có thể “tám” với nhau đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, anh T (là anhkỹ sư) quen và để ý tới cô bạn gái nào cũng có thể kể cho mình nghe để xin tư vấn tình cảm…
   Sau một thời gian quen nhau mình vẫn chưa biết tên anh bạn ấy. (là cái anh mình..thích). Viết ra điều này thì nghe có vẻ vô lý và khó tin nhưng đó là sự thật vì trước đó không ai giới thiệu với mình tên anh ấy, còn mình thì ngại không hỏi và cũng thấy kỳ khi quen nhau mà chưa biết tên anh ấy nên mình lỡ trớn không hỏi luôn, chờ các bạn anh gọi tên anh khi nói chuyện, nhưng hình như các anh í biết nên trước mặt mình không ai gọi tên anh ấy cả. ahu!hu!
  Tuy chuyện khó tin (nhưng có thật), trong những lần anh về thành phố, khi nói chuyện với anh mình cứ gọi anh khơi khơi vậy thôi! dĩ nhiên là anh ấy cũng có chọc ghẹo mình kiểu như: quen người ta mà không biết tên, lại còn chơi thân với bạn người ta nữa…rồi anh ấy cười rất chi là …dễ ghét! Sau đấy thì dĩ nhiên mình cũng biết tên anh ấy thôi (theo cách của mình), anh ấy tên V !(không đẹp bằng tên của OX nhà mình, mình thề là mình nói thật, OX mình có thể không đẹp nhưng tên thì đẹp và hình như mình chưa thấy ai có cái tên như OX nhà mình! Hi!hi)
  …Thời gian quen với anh ấy mình thích những bài thơ về người lính, mình có cuốn sổ tay sưu tầm thơ về lính kiểu như:    
   “… Nếu em là vợ lính dẫu thời bình
   Hãy xem bài cho con sau mỗi lần tan học
   Con khó bảo đừng một mình ngồi khóc
   Đứng đợi anh xách nước, thổi cơm chiều..”

… Chuyện cứ trôi đi như thế, mỗi chiều thứ 7 mình lại mong anh ấy về thành phố vì ngày ấy chưa có điện thoại di động và khoảng cách ngắn giữa VT-SG nên anh ấy cũng chẳng viết thư (là mình nghĩ thế). Mỗi lần anh ấy về SG lại chở mình đi lòng vòng ra bến Bạch Đằng, đưa mình đi xếp hàng xem phim…anh ấy không nói ra nhưng mình chủ quan nghĩ rằng những điều ấy, là minh chứng cho mối quan hệ "trên mức tình cảm bạn bè" của chúng mình  và đương nhiên mình tự hiểu đó chính là tình yêu. Mình tự hào (với cô bạn thân) là mình có anh! (một người lính- lại là lính đẹp zai).
 Tình cảm của chúng mình cứ ầu ơ ví dầu như thế... và mình chờ đợi ở anh một sự rõ ràng, cụ thể hơn vì thời gian này mẹ mình viết  thư là sắp vào SG, mình muốn giới thiệu anh với mẹ mình!
     Mình tâm sự với anh T (bạn của anh) là mình yêu anh V và mong anh về SG để ra mắt mẹ mình. Anh T nhìn mình, ánh mắt anh ấy lạ lắm, mình cảm nhận thấy điều ấy!
Trong khi mình chờ ở V một sự rõ ràng trong quan hệ của chúng mình thì mình có một anh bạn khác làm việc ngay tại SG, công việc của anh ấy rất hợp với công việc của mình. Anh ấy đang muốn tiến tới hôn nhân với mình một cách cụ thể! (chuyện về anh bạn này mình đã viết trong: Chuyện chưa kể).

Giữa những mối quan hệ nhập nhằng chưa rõ ràng ấy, mình chưa biết phải tính sao thì vào một ngày (chắc là xấu trời) anh T (là anh kỹ sư) gặp mình và nói: anh nói với em điều mà V không thể nào nói với em được vì nó cũng yêu em! mình nghe anh T nói nhiều lắm, nhưng mình chỉ nắm được ý chính thế này: V đã có người yêu vốn là bạn học đang làm cô giáo ở quê, khi gặp mình thấy mình có những điểm thế này, thế nọ, thế kia…nên cũng đắn đo, suy nghĩ nhiều lắm nhưng (lại chữ nhưng đáng ghét) là tình cảm của anh ấy với cô bạn ở quê thời gian kéo dài đã lâu, hai gia đình đều đã biết mối quan hệ này vì thế mà anh ấy không biết phải nói với mình thế nào để mình không thấy hụt hẫng…(uầy, vậy té ra mình là người thứ 3 mà không biết), anh T nói nhiều hơn thế nữa, nào là cô giáo bạn của V có mái tóc dài, có làn da trắng và hai người là bạn học với nhau từ bé… còn mình thì im lặng, rồi sau đó mình ngước mắt lên nhìn anh T và mình … cười, chắc là nụ cười méo xệch nên thành ra như khóc .(hi hi!lâm ly, bi đát quá).
..Sau đấy thì V còn ghé thăm mình, mình chẳng nhớ là mình đã nói chuyện như thế nào với V sau khi biết chuyện V đã có người yêu, chỉ nhớ là mình có đưa cho anh cuốn nhật ký mình ghi lại những nhớ với thương của những ngày thứ 7 vắng anh! Vậy là kết thúc một chuyện tình gần như là tình đơn phương! Đối với V, mình yêu trong chờ đợi, cái nhớ đó nó khắc khoải vô cùng!
 …Sau đó thì mình quyết định nhận lời làm vợ của chồng mình bây giờ vì chuyện với anh bạn đã ra mắt mẹ mình cũng không thành…

 ..Vô tình cách đây vài năm, có anh bạn đồng nghiệp gặp và nói với mình là anh là hàng xóm của anh T (kỹ sư) và : "Có một anh  ở VT biết rất rõ về em, theo anh thì người này có tình cảm với em!anh ấy đẹp trai và hiền lành, sao hồi ấy em lại không chịu?". Mình hỏi lại sao anh lại nghĩ thế, anh ấy nói là :vì anh thấy cách anh V hỏi thăm em và nhớ về em mọi thứ dù thời gian đã lâu mà rất cụ thể…! (Vậy sao?)

Haizzz! Biết nói sao cho anh bạn hiểu bây giờ, hổng lẽ lại bảo là hồi đó em là người thứ 3! (ahu!hu)