Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2017

MỐI TÌNH ĐẦU CỦA TÔI ! (1)

 (P/s: Đây là chuyện mình viết cách đây 7 năm để dự thi báo mạng về “Mối tình đầu của tôi” (lấy bút danh Hà Giang- tên ghép quê mình và quê anh). Đây là câu chuyện thực của mình, lúc viết dự thi thì phải trau chuốt câu chữ và hạn chế số lượng chữ nên gò bó, mình thích kiểu viết như đang trò chuyện thấy hay hơn, nay mình biên tập, chia 2 phần rồi đăng lại).


Tôi không còn trẻ nữa, khi tôi viết những dòng này  thì “Mối tình đầu của tôi” đã qua 30 năm. 
...Ngày ấy, năm cuối thập niên 70 của thế kỷ trước, tôi tốt nghiệp cấp 3, như bao bạn trẻ khác, để thỏa mãn ước mơ của mình, tôi thi rồi vào học tại Trường cán bộ Tư pháp ở Bình Triệu, Thủ Đức và tôi đã gặp anh, khi đó anh 20 tuổi còn tôi 19.
Sau 30 năm tôi gặp lại anh, kỷ niệm xưa tràn về và tim tôi thổn thức, bao cảm xúc đan xen làm cho tôi ngỡ 30 năm mà như mới hôm qua!

  …Ngày ấy, anh học trên tôi một khóa, nhưng cả hai cùng ở tầng 3 của ký túc xá, chỉ khác hai bên đối diện nhau, ở giữa là một khoảng trống sân trường.

Những ngày ít bài học, mấy đứa con gái cùng phòng chúng tôi (chúng tôi gọi là nhóm tứ quái) lại ngồi chọc ghẹo nhau với đủ thứ chuyện trên trời, dưới biển và không thể thiếu chuyện ghép đôi một đứa bên này với một anh ở phòng đối diện rồi chúng tôi lại rú lên cười đắc ý vì tìm được những điểm phù hợp mà 2 người được ghép với nhau. ( ví dụ như chi L ghép với anh T thì cả hai người đều cao nghều và ốm nhom như cây tre miễu; V ghép với anh Q thì cả 2 đều có vẻ giống nhau...). NT thì đã có bạn trai, còn tôi thì dĩ nhiên cũng “vinh dự” nằm trong diện ghép đôi ấy, bên kia còn mỗi anh chàng chiều chiều hay đứng lan can nhìn sang bên này nên là nạn nhân của…tôi! hi!hi
 Chuyện của các bạn gái cùng phòng với các anh được “ghép đôi”  bên kia thì từ nhìn nhau cười rồi họ rủ nhau ra quán chè trước cổng trường, rồi thư qua từ lại (bằng cách đưa qua lan can có bức vách ngăn giữa dãy phòng nam và nữ, tôi nhiều khi là người đưa thư của hai bên). Còn tôi và anh thì vẫn dè dặt, thăm dò qua ánh mắt cách một hành lang với khoảng sân trường ở giữa.

...Tôi vẫn thường lén nhìn sang bên kia để xem anh đang làm gì, khi thì thấy anh cầm sách học bài nhưng không ngồi ở bàn mà ra hành lang đứng, nhìn sách thì ít mà nhìn sang bên phòng tôi thì nhiều. Để tránh anh mắt của anh, tôi ngồi học nhưng xây lưng sang bên đó. Có những lúc tôi thấy anh hai tay chống vào lan can, đứng thật lâu nhìn vu vơ xuống sân trường.Những ngày nghỉ cuối tuần thấy vắng anh tôi lại tự thắc mắc không biết anh đi đâu? (sau tôi mới biết anh về thăm nhà). Có một tối các bạn cùng phòng rủ nhau đi chơi hết, tôi ngồi học một mình đang chăm chú đọc để ráng hiểu những bài học lạ lẫm với một học sinh phổ thông thì có cảm giác như có ai đang nhìn mình, ngẩng đầu lên tôi thấy anh đang đứng ở cửa phòng nhìn tôi. ( từ phòng anh muốn sang phòng tôi, chỉ cần nhảy một cái rồi quăng mình qua lan can, việc này chỉ có con trai mới dám vì nguy hiểm bởi  phía dưới là khoảng sân trống). Lúc này tim tôi loạn nhịp, chẳng biết nói gì (thật sự là rất lúng túng), tôi cũng chẳng nhớ là lúc đó chúng tôi bắt đầu câu chuyện như thế nào nhưng từ hôm đó chúng tôi cảm nhận được tình cảm dành cho nhau.

… Những năm tháng học ở trường, kỷ luật rất chặt chẽ, chủ yếu là học (những bài học rất trừu tượng đối với tôi) rồi thảo luận và đi lao động tập thể (nhà trường giao cho mỗi tổ một mảnh đất nho nhỏ, chúng tôi gieo hạt rau muống để có rau xanh cải thiện thêm cho bữa ăn sinh viên vốn thiếu cả rau, cả thịt. Buổi tối và sáng sớm có cô giáo chủ nhiệm đi kiểm tra việc học và tập thể dục buổi sáng, nhiều khi buồn ngủ quá tụi tôi chui xuống gầm giường trốn cô, ngủ tiếp! hi!hi).Tuy kỷ luật chặt chẽ nhưng tuổi trẻ chúng tôi vẫn vui vẻ sống và yêu.Chúng tôi yêu nhau bằng mắt và viết cho nhau qua những trang nhật ký vì chẳng dám gặp riêng nhau.

Cuốn nhật nhật ký chúng tôi viết chung, tôi viết vài trang rồi đưa anh viết, chúng tôi bí mật trao nhau (bạn bè trong phòng cũng không biết tôi có bảo bối này). Tôi và anh yêu nhau mà chưa  một lần cầm tay nhau, thỉnh thoảng gặp nhau ở cầu thang xuống hội trường thì cũng làm như “vô tình” rồi trao vội cuốn nhật ký ấy.Tất cả mọi nhớ thương, lo lắng, giận hờn của mối tình đầu được chúng tôi ghi vào quyển nhật ký chung đó.

Ba mươi năm rồi, tôi vẫn giữ được kỷ vật xưa, để đến hôm nay khi lật giở lại những dòng anh viết cho tôi ngày xưa ấy tim tôi còn thổn thức:




Tôi cũng không hiểu tại sao thế hệ của chúng tôi ngày ấy nghĩ, viết về tình yêu nhưng vẫn đặt tình yêu quê hương,tình cảm gia đình đan xen vào trong đó. Ngày ấy anh mới 20 mà những suy nghĩ về tình yêu, về lý tưởng sống với những câu văn thật hay, đầy xúc cảm và điều đặc biệt đối với tôi là chữ anh viết thật đẹp!


“Mối tình đầu của tôi” ngày ấy với tôi sao quá tuyệt vời. Tôi vẫn nhớ những câu thơ anh viết khi chúng tôi xa nhau vì anh ra trường trước tôi:


            LỜI GIÃ TỪ

  Mai anh đi rồi,

 Rời Bình Triệu và những người yêu mến.
 Nói gì đây khi xúc động dâng tràn,
Tiếng còi dài, tàu ngập ngừng xa bến,
Thủ Đức ơi! Xao xuyến buổi đông tàn.

Mai anh đi rồi,

Mang kỷ niệm với hành trang thương nhớ
Bước tiếp đoạn đường rực ánh sáng tương lai.
Còn trong tim nỗi niềm chưa kịp ngỏ,
Người thương ơi! xin hẹn lại ngày mai!

Mai anh lên đường,

Gửi lại nơi đây những tháng ngày sôi nổi.
Những buồn vui từng chia sẻ cho nhau.
Gửi cho em niềm tin và sức sống.
Vượt khó khăn, xóa sạch những thương đau!

Mai anh lên đường,

 Buồn chi em khi đời hai lối rẽ.
 Lòng dặn lòng bớt lưu luyến buổi chia ly.
 Ai không có lúc ngẩn ngơ bóng lẻ,
 Suốt cuộc đời em nhớ mãi khắc ghi.

Mai anh lại về,

Với quê hương đang tháng ngày ngóng đợi,
Trở lại chiến hào người dũng sỹ năm xưa
Mái trường yêu, nặng thêm niềm thương mới,
Để ngày về dầu dãi với phong sương.

 Mai anh lại về,
Từng bước nhẹ xa mái trường Tư pháp
Anh cúi đầu, những ánh mắt chợt long lanh.
Nhưng tình yêu vẫn đẹp trong ngăn cách
Dù ở nơi này hay nơi khác: Quê anh!



(còn tiếp)...