Chủ Nhật, 15 tháng 10, 2017

NỤ HÔN…ĐẦU!

          (P/S: Tháng 10, mình tự cho là tháng của …riêng mình nên mình chỉ viết tào lao bí đao chuyện của mình, mà toàn chuyện đã viết, đã đăng, để nhắc cho mình nhớ mình đã từng có những kỷ niệm vui, buồn…và cũng là một cách để xác định rằng mình đã già nên được quyền  ngồi nhớ chuyện …ngày xưa! Vậy thôi!) 

                                       HẮN !


       Mình với hắn bằng tuổi nhau, hắn không phải là bạn học hay
 đồng nghiệp của mình! Hắn từ trên trời rớt xuống!
     Sau khi mình ra trường và đi làm được một thời gian,đã nguôi ngoai với nỗi buồn xa mối tình đầu thì mình gặp hắn. Cả nhà hắn  từ HN chuyển vào SG, thời gian đầu phải ở nhờ nhà người ông họ của mình, người này là bạn của bố hắn. Mình hay ghé nhà người bà con này chơi nên hai đứa gặp nhau. Hai đứa hai hoàn cảnh khác nhau, ngành hắn học chả liên quan gì đến công việc của mình, nói túm lại hai đứa chỉ chung nhau tuổi trẻ và khác nhau về giới tính!
    Chả hiểu thế nào mà mình yêu hắn và hắn cũng yêu mình, nụ hôn đầu của mình là dành cho hắn chứ ai ( khi hoc ở trường Luật, yêu mối tình đầu,  mình còn chưa một lần nắm tay người ấy).
    Mình yêu hắn là vì hắn làm cho trái tim mình loạn nhịp , chả có lí do nào cụ thể, thích thì yêu, không nghĩ gì nhiều. (tuổi trẻ bây giờ tụi nó còn so đo chán chê). Hắn cao ráo, đẹp trai một cách lãng tử (rõ là mình mê zai đẹp). Còn mình cũng không tìm hiểu là tại sao hắn yêu mình, một cô gái nhà quê chính hiệu, quê từ lời nói đến dáng đi…xét kỹ hơn thì mình cũng chả có gì để hắn lợi dụng, cá tính của mình thì mạnh mẽ, mặt khác, thật tình thì tuổi trẻ ngày ấy hình như không ma mãnh như bi giờ…
   Xa hắn một ngày là mình đã thấy nhớ hắn cồn cào, chỉ mong được gặp hắn… tóm lại là mình yêu hắn bằng cả trái tim của tuổi trẻ!
  Thế rồi một ngày xấu trời, một cách vô tình, mình có trong tay bức thư của người yêu hắn từ HN gửi vào cho hắn với lời lẽ đầy yêu thương, nhung nhớ, chen lẫn cả giận hờn...
    Mình rớt từ trên cao xuống vực sâu và tưởng đã có thể chết vì ghen tuông vô lí (đúng là tuổi trẻ, bây giờ nghĩ lại thấy mình thật ngô nghê). Và bằng tất cả nghị lực mình tự buộc mình phải rời xa hắn vì lí do hắn đã lừa dối mình, thêm vào đó cô bạn thân cũng không cho mình gặp hắn!(lý do cô ấy nói là nhìn mặt hắn không tin tưởng được- tính cách của cô bạn này ảnh hưởng tới mình nhiều trong khoảng thời gian hai đứa làm việc chung).
  Mình đã nhớ hắn muốn... điên (yêu thì được quyền nói quá lên tí, chứ điên vì tình là cái điên lãng nhách)! Có hôm hắn đến tìm mình ở nhà cô bạn, bạn mình ra cổng tiếp hắn và khóa cửa lại để mình đừng  mềm lòng mà ra gặp hắn! ngồi trong nhà mà mình như ngồi trên ổ kiến lửa, đi ra, đi vào.(hình như là hai tay vặn vào nhau! hi!hi) kiểu như thếMột lúc sau cô bạn vào nói tỉnh bơ: “Tao nói không có mày ở đây, nên hắn về rồi”. (haizzz! sao lại có thể như thế được hả trời ???)
  ... Những ngày cận tết của năm đó, ở đâu mình cũng thấy bóng hình của hắn và đi đâu ngoài phố mình cũng chỉ mong được gặp hắn, chỉ mong vậy thôi chứ không có ý định quay lại yêu hắn...vì mình ghét bị lừa dối, bắt cá hai tay.(kiểu tự ái rất chi là trẻ con, nếu có kinh nghiệm yêu hơn tí thì mình thích là mình nhích thôi, ai yêu hắn cũng mặc kệ).
  ... Hắn không hiểu lý do gì mà mình giận hắn, hắn không biết hắn có lỗi gì nhưng hắn vẫn đến nhà tìm mình và nói lời xin lỗi ! (chắc hắn đoán mình ghen vớ ghen vẩn gì đó, bệnh của con gái mà chứ không biết là mình có chứng cứ trong tay, vì cái người đưa thư cho mình đọc lúc đó là cậu họ của mình, nhưng mới 18 tuổi, tò mò đọc thư rồi tuồn cho mình đọc chơi mà không biết mình với hắn đang có tình cảm với nhau, đưa thư cho mình xong kèm theo câu dặn: xem xong vứt đi và đừng có nói lại cho hắn biết (dù nhỏ tuổi hơn mình nhưng theo vai vế thi cậu ấy lớn ) nên mình nghe lời, chẳng nói gì đến việc có bức thư của bồ hắn gửi cho hắn). Mình đã không chấp nhận lời xin lỗi của hắn, nhưng khi hắn về rồi con tim mình quặn thắt vì yêu và vì…tiếc đã nói không! hi!hi. Những ngày sau đó mình làm việc mà đầu óc chỉ nghĩ về hắn, viết cho hắn, nói với hắn trên từng trang giấy rằng mình đã yêu hắn biết nhường nào…
     Để quên hắn, mình đã bằng mọi cách chạy trốn (nỗi buồnkhỏi SG tết năm đó...(nói bằng mọi cách là vì mua vé tàu lửa những ngày giáp tết của những năm 80 của thế kỷ trước phải nói là khó bằng…lên trời)...rồi theo thời gian ...mình cũng quên được hắn, dù đã nhiều lúc buồn ơi là buồn! 
      ... Hắn vẫn ở SG, mấy chục năm qua một đôi lần vô tình hai đứa gặp nhau cũng chỉ hỏi thăm xã giao. (chỉ xả dao chứ không dám xả búa )!hihi
...Cho đến bây giờ, mình không day dứt hay tiếc nuối vì đã không có hắn trong cuộc đời mình như đã từng trăn trở, day dứt đối với mối tình đầuSau này mình có gặp một người làm chung với hắn, cũng vô tình thôi, qua câu chuyện mình biết trong “tứ đổ tường”, hắn có 2 !
    Phải nói là ngày ấy đã mình yêu hắn thật nhiều...Tình yêu và tuổi trẻ - với hắn là một kỷ niệm đáng nhớ !(nụ hôn đầu bao giờ cũng ngọt ngào nhất !hi hi)! Mình vẫn giữ lá thư của bồ hắn gửi cho hắn...mình định chụp úp lên đây mà sợbị kiện ! ahu!hu