Thứ Ba, 1 tháng 11, 2011

CÂY ĐA CŨ ..!

Tết năm đó mình “trốn chạy” hắn! Với suy nghĩ là phải thoát khỏi SG cái tết í vì nỗi buồn “seven love” !!! và mình đã gặp ANH !
   Nhờ người quen, mình mua được một vé tàu ngồi cứng về quê vào ngày 27 tết, những năm ấy, tàu lửa còn phải đi (í quên chạy) mấy ngày, mấy đêm mới xuyên Việt được. Dự kiến trưa 30 tết mình về tới nhà! (phải mở ngoặc tí là hồi  ấy mua được vé tàu, xe là một kỳ tích đấy pà con ạ, lại là vé tàu cuối năm thì khỏi phải nói là người mình quen giỏi ngoại giao đến mức nào!)
  Lên tàu, ổn định chỗ ngồi xong thì mình có cảm giác như có ai đó đang nhìn, ngẩng đầu lên mình thấy anh! he he!
   Anh ngồi xéo với mình và cách một hàng ghế!
   Mặt mình thiên hạ bảo chưa quen nhìn khó ưa (nói theo kiểu con gái mình là đã xấu còn đóng vai ác, he he ! chuẩn không cần chỉnh).
Mình thấy (nhìn lén) dãy ghế đằng í có ba anh chàng và chàng ngồi ngoài cùng đẹp như một hoàng tử (not lãng tử), mình lại lộ cái tật mê zai đẹp của mình ra zồi!
 Mình đi một mình nên không giao tiếp, (phải thế chứ).Tàu lửa ngày í đỗ ở nhiều ga, và sân ga thì bán nhiều thứ (trong đó có mía chặt khúc, còn cả vỏ), Mình không ăn mía, nhưng có dao, còn mấy chàng kia có mía mà dao thì chẳng có, he he (thế mới có chuyện mà kể ...)
  Và màn mượn dao bắt buộc phải bắt đầu… chẳng biết mấy chàng có oẳn tù tì hay không (cho mình tưởng tượng tí nha pà con) nhưng chàng ngồi ngoài cùng phải sang mượn thui (phải nói là Chúa mang chàng đến cho mình mới đúng). Dĩ nhiên sau đấy là màn giao lưu trò chuyện, hỏi thăm ga xuống và nơi làm việc của nhau ở SG, mình chỉ biết các chàng là bộ đội về phép, mình không hỏi tên mấy chàng í, nhưng địa chỉ nhà mình thì các chàng được biết (cũng dễ nhớ vì nhà mình ở ngay gần chợ BT và tọa lạc trên một con đường lớn nhất nhì SG).
  Chỉ vậy thôi! Mình xuống trước mấy chàng í, đồ đạc được các chàng chuyển xuống sân ga cẩn thận.(lính mà em!)
  Mình về với mẹ vào chiều 30 tết, niềm vui gặp lại mẹ, rồi mấy ngày tết là gặp bạn bè hồi học phổ thông, thế là tất cả mọi thứ buồn trong đầu mình bay hết sạch, quên luôn cả chuyện quen mấy anh chàng bộ đội trên tàu (vì thực tế cũng không có gì để nhớ, đến tên của mấy chàng í mình còn chẳng hỏi nữa là).
 Vậy mà một chuyện tình mới bắt đầu từ đó và nó cũng ly kỳ không kém phần tiểu thuyết và mình kể ra nhiều người chẳng tin, lại bảo mình “sáng tác” cho coi…
  Mình trả phép sau tết và mình quên hắn ! ( hắn chứ không phải anh, bài "hắn" mình đã viết zồi)!
   Không lâu sau, vào một tối thứ 7 (chắc là đẹp giời rồi), có tiếng gõ cửa, (cộc, cộc, cộc, mình viết thế cho ly kì, giống chuyện trinh thám! he he) mình ra mở thì pà con ơi, chàng hoàng tử chứ còn ai, đi cùng làmột anh bạn cao lêu đêu như cây sào chọc thị, mình được giới thiệu anh chàng cao tên T (một cái tên rất chi là con gái ), còn hoàng tử thì không thấy ai trong hai người giới thiệu tên gì và vì lịch sự mình không tiện hỏi!
  Câu chuyện tối hôm í loanh quanh nhiều đề tài, mình biết hoàng tử (mình tạm đặt tên vậy đã) hiện đang đóng quân ở VT, ngày nghỉ về SG chơi với bạn (anh chàng cao  là kỹ sư làm ở một trung tâm nghiên cứu khoa học)...
... Cứ  như thế, hai tuần hay một tháng anh lại về SG và ghé thăm mình một lần, khi thì đi với bạn, khi thì đi một mình.
  Có thời gian anh bận không về thành phố được (lính mà) thì anh nhờ bạn anh đến thăm mình thay anh và mình cùng bạn anh đi xem phim, đi Nhà văn hóa thanh niên (mối quan hệ giữa mình và bạn anh cực kì trong sáng, pà con không phải lăn tăn gì nhé, kẻo lại đi xa đề).
 Mình coi bạn anh cũng là bạn mình và chúng mình có thể “tám” với nhau đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, anh ấy (là anh bạn) quen và để ý tới cô nào cũng có thể kể cho mình nghe…tuy vậy, sau thời gian khá dài ( khoảng vài tháng) mình mới thành thật kể với anh T là mình chưa biết tên bạn của mình (và cũng là bạn của anh ấy).
  Nói ( í quên viết) ra điều này thì nghe ( đọc) khó tin nhưng đó là sự thật vì trước đó không ai giới thiệu mình thì ngại không hỏi và cũng thấy kỳ khi quen nhau mà chưa biết tên anh ấy nên mình lỡ trớn không hỏi luôn, chờ các bạn anh gọi tên anh thì đón lõng, nhưng hình như các anh í biết nên trước mặt mình không gọi tên anh, mình đành phải  đến đâu hay đến đó (chứ bít làm xao bi giờ).
  Chuyện khó tin ( nhưng có thật) , trong những lần anh về thành phố, khi nói chuyện với anh mình cứ anh thế này với em thế nọ thui! dĩ nhiên là anh ấy có chọc ghẹo mình như: quen người ta mà không biết tên, lại còn chơi thân với bạn người ta nữa… mỗi lần anh ấy nói thế mình giở bài cùn ra bảo “ Kệ em”!
 Có thể do mình cùn và cũng có thể mình xấu lạ còn bản thân thì tốt nên chúng mình cùng tin tưởng lẫn nhau (hồi í thôi, giờ mà như thế thì phải kêu gọi con, cháu nêu cao tinh thần cảnh giác ngay).
 Thời gian í mình thích những bài thơ về người lính, mình có cuốn sổ tay toàn thơ về lính kiểu như:    
   “ Nếu em là vợ lính dẫu thời bình
   Hãy xem bài cho con sau mỗi lần tan học
   Con khó bảo đừng một mình ngồi khóc
   Đứng đợi anh xách nước, thổi cơm chiều..”
 ( mình không còn nhớ tên tác giả..nhưng kiểu mình yêu là như thế, cái kiểu yêu nhau yêu cả đường đi lối về, nghĩa là yêu lính thì yêu luôn cả thơ nói về lính, vậy đó!)
  Tuy chưa có một điều gì rõ ràng (chưa có giấy chứng nhận chúng ta iêu nhau) nhưng mình nghĩ anh ấy chính là một nửa của mình, anh ấy nói ít, mình nói nhiều, anh ấy đẹp, mình xấu, anh ấy là lính, mình là nhân viên Nhà nước (theo mình như thế là một đôi lý tưởng- chứ không phải cặp đôi hoàn hảo nha pà con).
 Cứ mỗi chiều thứ 7 mình lại mong anh ấy về thành phố vì ngày ấy chưa có điện thoại di động và khoảng cách ngắn ( VT-SG) nên cũng chẳng thư từ gì. Anh ấy về SG, lại chở mình đi lòng vòng ra bến Bạch Đằng, đưa mình đi xếp hàng xem phim…anh ấy không nói ra nhưng mình chủ quan nghĩ rằng những điều ấy, là minh chứng cho mối quan hệ "trên mức tình cảm bạn bè" của chúng mình  và đương nhiên hiểu đó chính là tình yêu.
 Mình tự hào vì mình có anh (một người lính- lại là lính đẹp zai). Cô bạn thân của mình không thấy phản đối gì như khi mình quen Hắn (theo cô bạn thì người như anh  í  là người đàng hoàng)
..Khi mình thú thật chưa biết tên người mình yêu thì người bạn chung của chúng mình, người mà có cái tên như con gái bảo:   anh cũng biết em chưa biết tên nó, nhưng nó dặn anh đừng nói để xem em làm sao, mình năn nỉ mãi , thương tình anh ấy cho mình biết tên anh!
 Khi biết  cả họ cả tên anh í rồi thì mình không kêu “anh” nữa mà cứ tên anh ấy mà kêu (mỗi tên không thôi- và xưng em).
 Tình cảm của chúng mình cứ như thế, mình chờ anh mỗi chiều thứ bảy, để được đi chơi cùng anh, để được ngồi sau xe (xe đạp) anh chở, được dựa đầu mình vào lưng anh  và miệng thì líu lo kể cho anh ấy nghe đủ thứ chuyện ( chắc khi sinh ra mình vốn đã là " tám" La Mã -VIII, he he!) với mình hạnh phúc là như thế... như thế!
... và cứ thế, mình chờ đợi ở anh câu hỏi mà các cô gái đang yêu đều mong đợi, đó là :" Em có muốn làm vợ anh không ?"
    Đó là mình tưởng tượng ra như thế, chứ kể cả OX nhà mình hồi hỏi cưới mình cũng không nói thế (hê hê!) mình đúng là lãng đãng!
 Trong khi mình chờ anh ấy nói những lời lãng mạn đó thì có một anh bạn khác của mình làm việc ngay tại SG,  công việc của anh ấy cũng là lính, nhưng là lính kiểu khác. Anh ấy đang muốn tiến tới  hôn nhân với mình một cách rõ ràng hơn (đây lại là một câu chuyện khác, để có dịp kể sau).
… Với tình hình như mình đã kể, anh thì ở xa, còn ngay ở SG có một người bạn khác của mình cũng cỡ tuổi như anh, có lẽ là đã chọn mình làm mẹ cho các con anh ấy (nhưng cũng không phải là OX nhà mình bi giờ nha pà con) nhưng mình thì hồn đang bay lơ lửng ở tận đẩu tận đâu, chính vì vậy mà mình thích hai câu thơ này của nhà thơ Phan thị Thanh Nhàn:
 “ Người tôi yêu đã đi xa
   Người yêu tôi lại ở nhà - chán ghê?”
 Rồi đến một thời điểm nhất định mình phải tìm cho ra “người chôn” mình chứ không chỉ đi ngang chỉ để “đắp áo” cho mình.
 Mình tâm sự với anh T, là bạn của anh và cũng là bạn của mình rằng mình yêu anh thật nhiều và mong anh về để ra mắt ba, mẹ mình vào một dịp thuận lợi nhất. Anh T nhìn mình, ánh mắt anh ấy lạ lắm, mình cảm nhận thấy điều ấy !
Giữa những mối quan hệ nhập nhằng chưa rõ ràng ấy, rồi vào một ngày tối trời (mình nghĩ thế), anh T nhìn mình và nói: anh nói với em điều mà V không thể nào nói với em được vì nó cũng yêu em! mình nghe anh T nói dùm bạn anh ấy nhiều lắm, nhưng mình chỉ nắm được ý chính nó thế này nè pà con ui: anh gặp mình quá trễ, khi anh ấy đã có người yêu ở quê rồi, cũng đắn đo suy nghĩ nhiều lắm khi gặp mình bởi mình là một “cô bé” ( hồi í thui nhé pà con) rất đáng yêu, thông minh.. vv và..vv..(dĩ nhiên là những lời tốt đẹp), nhưng  (lại chữ nhưng đáng ghét) là tình cảm của anh ấy với cô bạn (là cô giáo) ở quê thời gian kéo dài đã lâu, hai gia đình đều đã biết mối quan hệ của hai người vì thế mà anh ấy không biết phải nói với mình thế nào để mình không thấy hụt hẫng…anhT nói nhiều hơn thế nữa, nào là cô giáo bạn anh có mái tóc dài, có làn da trắng và hai người là bạn học với nhau từ bé… và mình thì im lặng, rồi sau đó mình ngước mắt lên nhìn anh T và ( theo pà con thì mình khóc hay không nhỉ…hi hi! Đoạn này mình để pà con tự điền vào chỗ trống nha, sáng tác kiểu gì cũng được), còn mình thì sẽ viết là mình không khóc mà cười, nụ cười méo xệch! (phải thế mới là mình pà con nhỉ). Mình có nói thêm với anh T nếu đã như thế thì anh nhắn với V (tên anh) đừng về thăm em nữa, còn anh (T) thì chúng mình vẫn là bạn của nhau nha anh!
  Nhưng sau đấy thì V còn ghé thăm mình, mình chỉ nhớ là mình đã đưa cho anh cuốn nhật ký mình ghi lại những nhớ với thương trong thời gian mình đợi chờ, chờ đợi anh ấy vào những ngày thứ 7 trong đó có cả những bài thơ về lính ! (có cả thơ mình ngẫu hứng làm khi nhớ anh)
…Sau đó thì mình quyết định nhận lời làm vợ của chồng mình bi giờ, vào một ngày nào đó, anh T vẫn là bạn của mình ghé nhà chơi, mình ngồi soạn trái cây ra đĩa, anh T ngồi cạnh phụ, và mình nước mắt lưng tròng nói với anh T rằng: anh nói với V là em đi lấy chồng  nhé! (giống kiểu con nít hù nhau nhỉ)! Anh T hứa là anh sẽ nói, còn anh thì anh nghĩ rằng con người như em nhất định sẽ hạnh phúc và đem lại hạnh phúc cho người khác!
  Và sau đấy thì như kiểu lịch sử sang trang mới, mình và anh không gặp nhau dù mình biết anh vẫn ở VT và anh thì càng biết  rõ mình vẫn ở đó, làm công việc đó. Lại vô tình cách đây vài năm, có anh bạn đồng nghiệp gặp và nói với mình là : "Có một người  ở VT biết rất rõ về em, theo anh thì người này có tình cảm với em". Mình hỏi lại sao anh nghĩ thế, anh í nói là vì thấy cách anh ấy hỏi thăm em và nhớ về em rất cụ thể .(anh bạn đồng nghiệp còn hỏi khuyến mãi mình thêm một câu là : sao người ta đẹp trai thế mà không chịu! he he! Bít nói xao bi giờ)