Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

GIAI XINH- GÁI ĐẸP !

CHỊ ! 
Ngày mình sinh “cô chị”, đau quằn quại đúng từ đầu hôm đến 4 giờ sáng, phòng sanh không cho người thân vào cùng thế là mình cứ “đè” tên anh thực tập sinh ra mà kêu, mình còn nhớ anh ấy tên Tùng, và mình cứ thế kêu: “anh Tùng ơi, xong chưa?”, giờ nghĩ lại vẫn thấy mắc cười và cả mắc cỡ nữa!
Cô chị ra đời, khuôn mặt “món” nào cũng đặc sắc: Trán rộng, mắt to, mũi to (hình như giống lão í hơi bị nhiều). Và sau đấy thì mình vật lộn với cô í rất vất vả, nào là khóc dạ đề đúng 3 tháng 10 ngày, cô í cứ ngày ngủ, đêm thức và khóc. Chả biết lý do vì sao. Nhà ở chung cư nên hàng xóm cũng mệt mỏi vì cô í.
    Lớn tí, đi học mẫu giáo thì cả xóm biết vì tiếng la hét của cô í (không phải khóc) nào là không đi học đâu, ở nhà thôi…và tuyệt chiêu của cô í là cố tình  ói hết thức ăn  mà bà ngoại vừa khó nhọc cho cô í ăn…thời gian đầu cả nhà còn xúm lại động viên cô í là đi học vui, có cô, có nhiều bạn, có đồ chơi này nọ. nhưng cô í ứ chịu, thích ở nhà với bà thôi. Sau đấy thì cứ đến giờ thì bố cô í xốc nách cô  í và alêhấp lên đường! cô í đâu có vừa, giãy, đạp để  tuột xuống và hậu quả thế nào thì mọi người hình dung ra rùi chứ, khỏi tả kẻo lại bảo “nhà em” bạo hành. Đến được lớp học là cả một kỳ công và cứ như thế trong suốt những năm mẫu giáo, hình như chưa bao giờ cô í tự nguyện, vui vẻ đi học hay sao ấy. Vào lớp thì cô í “bạo hành” cô giáo, khóc lóc có, ỉ ôi có và để tránh tình trạng khóc lây lan cả lớp, cô giáo đành phải cho cố í ra ngồi ở cái cầu tuột ngoài sân, cô í khóc chán muốn học thì vào lớp…túm lại giai đoạn này không biết ai đã bạo hành ai ? Khiếp! khiếp!
          Lớn hơn, cô í tính tình rất phóng khoáng, khi biết xài tiền lẻ để mua quà vặt (cấp 1), được phụ huynh cho tí tiền lẻ mua mấy thứ linh tinh của trẻ con, cô í lận lưng quần và nhảy dây rơi mất, chưa bao giờ cô í buồn (hình như vì thế mà lớn cô í học giỏi Triết : vật chất chưa bao giờ mất đi, chỉ chuyển từ dạng này qua dạng khác, từ người này qua người khác, nên mắc mớ gì phải buồn. điều này thì phải nói cô í có lý. Hay!
          Chưa 10 tuổi, cô í được mẹ dẫn theo mỗi lần mẹ đi chợ, cô í biết mẹ mua hàng ở đâu và mua gì, nhà gần chợ BT nên mỗi khi nhà có khách muốn đi dạo chợ thì cô í là hướng dẫn viên, khách đi với cố í về là khen với phụ huynh là cô í sao mà lanh thế, cái gì ở chợ cũng biết! Còn phải bảo ! giỏi!
          Cô í lớn hơn tí, Mẹ thường đi công tác xa nhà lâu ngày, mẹ cứ yên tâm đi nhé, ở nhà cô í biết nấu ăn, biết cùng bố làm gì khi “mẹ vắng nhà”, tuy nhiên khi về mẹ cũng ca cẩm mỏi mồm thế này, thế nọ, nhưng ai có thể làm vừa lòng mẹ hết cơ chứ. Kệ, thế là tốt lắm rồi. Cô í đảm đang !
          Nhưng có điều này làm cả nhà và cô í cùng lo là cô í từ bé đã rất chi là “phì nhiêu”, đi đâu thấy ai nhìn là cô í bảo: “mập nhưng không đần đâu đấy”, nghe mà sợ cô í luôn! Mẹ cô í cũng đưa cô í đến BS, cũng bằng mọi cách cho cô í ăn kiêng.. nhưng chẳng ăn thua gì, thấy phụ huynh lo lắng, cô giáo của cô í bảo: chị yên tâm, đến tuổi biết thế nào là đẹp nó sẽ tự điều chỉnh.Mình đã chờ, chờ mãi đến khi cô í vào đại học, năm nhất cũng chả thấy biến chuyển gì, nhưng sau đấy thì … cô ấy nhận thấy rằng mình cần phải đẹp để tự tin trước mắt “bọn khác phái” và cô í  khép mình vào một chế độ ăn uống theo í cổ, chẳng khoa học, sách báo gì và kết quả là bi giờ cô í “xinh dần” trong mắt mọi người vì cô í giảm được 20kg tính theo mốc vào đại học. Không phải “con hát mẹ khen hay”, nhưng mình cũng phải phục nghị lực vươn tới cái đẹp của cô í.
 Với cô í thì sơ sơ mấy nét cơ bản vậy đã, chứ chuyện của cô í thì kể cả ngày chưa hết. Ngày nào đẹp trời hơn sẽ kể tiếp, hôm nay ngoài trời đang có bão!

    EM !
Có bầu cô chị thì mình bị hành ói suốt 3 tháng đầu, nghe mùi ai xào nấu gì, ăn món gì cũng ói, ói mà trớt cả cổ họng nên chảy máu khi ói, sợ mất hồn! cậu em không thế, nhẹ nhàng hơn nhiều.
Đến ngày dự sinh “cậu em”, mình vẫn chưa có dấu hiệu gì,đi khám BS kêu phải nhập viện vì vì thai quá ngày, có cô BS quen bảo chủ nhật cô í trực thì vào đẻ. Bố cậu í cứ chọc bảo, “đẻ theo chỉ đạo”, vì đẻ khi cậu í chưa muốn ra. Tưởng đơn giản, vào từ 8 giờ sáng, nằm trên bàn đẻ mà chẳng đau tẹo nào dù BS đã chích thuốc giục, rồi làm những cái gì gì nữa theo chuyên môn mà vẫn chẳng thấy gì. Mình nằm nhìn những người bên cạnh đẻ mà ham, chờ mãi, chờ mãi, 16 giờ chiều, tim thai yếu do nước ối đã được “tháo” từ trưa. Thế là mình phải mổ, lãng nhách! 17 giờ cậu í ra đời bằng con đường không giống chị cậu í.
Khuôn mặt cậu í thanh tú, cái gì cũng xinh, mắt to vừa phải, mũi cao, trán cao (nhưng không rộng), ngón tay, ngón chân dài, mình nhìn cứ thấy quen quen, cứ thầm nghĩ không biết gặp cậu í ở đâu rồi, sau mới ngẫm ra là cậu í giống mẹ cậu í! he!he!
 Cậu í không hay khóc, nếu tè ướt, cậu í cũng chỉ ọ ẹ báo hiệu thôi. Lớn tí, cậu í hay cười, chọc đến là cười nắc nẻ, không như cô chị khó đăm đăm, kiếm được nụ cười của cô í khó lắm. Cậu í ngoan, hay ăn, chóng lớn, bụ bẫm và xinh giai  đi đâu mẹ cậu í cũng mát cả zuột khi người ta khen cậu í . Hai tuổi cậu í chưa biết nói (cô chị 13 tháng đã biết gọi tên mọi người trong nhà), bà cậu í tưởng cậu í câm, nên bà mới tặng cậu í mấy câu này: Hai tuổi không nói tưởng cu câm, ba tuổi cu nói ầm ầm, đi vào mẫu giáo cu càng nói to.
 Đến tuổi đi học mẫu giáo, cậu í cũng muốn ở nhà với bà, nhưng cậu í không khóc lóc, la hét như chị để mà bị bạo hành có lẽ vì cậu í hiểu làm thế cũng chẳng có kết quả gì? (cậu í khôn thật). Vậy mà mẹ và bà đã nhiều lần muốn cho cậu í nghỉ học ở nhà chơi vì mỗi sáng bế cậu í đi học là cậu í vuốt vào ngực mẹ và nghẹn ngào nói: “Mẹ ơi, mẹ cho Cu ở nhà đi, Cu mà đi học là Cu buồn mẹ, buồn bà, buồn bố, buồn chi hai lắm” (nhớ mà cậu í nói là buồn vì chưa hiểu hết ý của hai từ này). Khi nghe mẹ và bà giải thích đi học để biết hát, để có nhiều bạn thì cậu í dặn: “chiều nhớ đón Cu sớm”. Nghe cậu í dặn kèm với khuôn mặt buồn của cậu í, mẹ đã mềm lòng, muốn khóc và chỉ muốn cho cậu í ở nhà . (tên ở nhà của cậu í là do bà ngoại cậu í thấy cậu í xinh giai, sợ “người khuất mặt” để ý nên đặt tên thế cho xấu để “người cõi âm” đừng quan tâm đến cậu í, năm cậu í khoảng 7-8 tuổi cậu í cứ bảo là cả nghìn nghìn tên không đặt đi đặt tên xấu xí cho cậu í, có khi cậu í còn khóc ăn vạ về cái tên này vì bạn cậu í chọc, mẹ phải gọi từng cậu bạn hàng xóm dặn dò là cậu í lớn rồi không gọi cu nữa nhé mà gọi tên VP, mấy đứa bạn dạ ran, nhưng chiều về cậu í khóc còn to hơn, hỏi sao thế, cậu í bảo mấy đứa bạn hàng xóm không gọi cu nữa mà tụi nó gọi là Chim ơi chim! he!he, mấy đứa bé hàng xóm thế mà thông minh thật, ừ thì không gọi cu thì gọi chim vậy. ha!haaaaa).
Có điều đặc biệt là từ khi biết ăn cơm đến 4 tuổi, cậu í không chịu ăn thịt, canh mà có váng mỡ là cậu í không ăn,  bà ngoại đành phải chan nước trà (bông hoa hoè mà bà hay uống) làm canh cho cậu í ăn. Cậu í thiếu chất nên ốm tong teo dù đã được bồi dưỡng bằng nhiều thứ khác.
Cũng như cô chị, đến tuổi được cho tiền lẻ xài vặt thì cậu í giữ chặt, bố chở, cậu í ngồi trước, tay nắm chặt tờ tiền, cũng có khi cậu í sơ ý, đánh rơi, phát hiện rơi mất tiền là cậu í bắt bố quay xe lại tìm, nói cho tờ khác cậu í cũng không chịu, chỉ khi tìm không thấy thì thôi.Sau này lớn, cậu í xài tiền rất chi là đúng mục đích, mẹ cậu an tâm khi cậu í xin tiền làm gì đó, nhiều khi cho thêm cậu í trả lại vì không dung làm gì cả. Mẹ cho học AV thêm, cậu í chọn chỗ nào ít tiền học phí thì học, cô chị bảo: “tiền nào của đó”.
Cậu í là con trai yêu dấu, là cục vàng, cục ngọc, là quả táo đầu cành…và đủ các thứ cục khác của mẹ nên cậu í không như chị phải đi chợ, nấu ăn. Cậu í đến năm 18 tuổi vẫn chưa phân biệt được các loại rau, chỉ biết cắm nồi cơm khi mẹ và chị  đi vắng.. .gà mái cậu í gọi là gà cái, cậu í không phân biệt được con vật thì giới tính gọi thế nào cho đúng…nên mẹ gọi cậu í là gà công  nghiệp.
Lúc bé, Mẹ đi công tác, cậu í chạy theo chỉ để dặn mẹ là “mẹ nhớ gọi điện thoại cho cu ngày 3 lần nha” và cậu ấy miệng méo xệch muốn khóc rùi, làm khổ mẹ những ngày ấy chưa có ĐTDĐ nên cứ ngày 3 lần lọ mọ ra bưu điện gần nơi ở gọi ĐT cho cậu í, nhiều hôm lạnh run.
Năm cậu í học cấp 2, cậu í về than thở là xếp hàng ở lớp, cậu í thấp hơn mấy cô bạn gái, thế là mẹ tức tốc tìm thức uống tăng chiều cao cho cậu í. Sau đấy thì suốt ngày thấy hai chị em cứ đứa đứng dưa lưng vào tường, đứa kia lấy bút gạch làm dấu rối đo xem mỗi ngày em có cao lên được tí nào không. Giờ cậu í 20 tuổi, cao 1m72, cũng chưa cao lắm, nhưng cậu í là niềm mơ ước của bố cậu í rùi.
Cái việc học ôn thi tốt nghiệp phổ thông TH và thi ĐH hai chị em cũng khác nhau, chị thì nằm học rồi úp sách lên mặt ngủ lúc nào không hay, còn cậu í ngồi cặm cụi học suốt, chả là : “Cần cù bù thông minh” mà. Kết quả thì cũng như nhau cả. Giờ thì cậu ấy học đàn ghi ta, tập tạ, đánh bóng bàn, chơi đá banh, chụp ảnh và cậu ấy không thể uống thức uống có cồn vì bị dị ứng. Nhìn cậu í cưc kỳ manly! (ai không tin, hỏi mấy cô bạn gái ở trường cậu í thì biết). Điều này thì nói nhỏ kéo cô chị nghe được thì lại bảo mẹ thiên vị: Cậu  í là niềm hãnh diện của mẹ về cả sắc lẫn tài đấy! he!he!