Trang

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

ĐI KHÁM BỆNH !


Hôm nay chủ nhật, mình nghĩ là đường vắng nên đi lên Bệnh viện Pasteur để xét nghiệm máu tổng quát!
Trước đây, hàng năm mình vẫn thường  làm xét nghiệm máu để biết các chỉ số như: huyết đồ; đường huyết; Cholesterol TP, HDL,LDL; Triglyceride; Uree; SGOT, SGTP; sán chó (vì nhà mình nuôi chó); Kiểm tra tầm soát dấu ấn ung thư  Mình vẫn tập thể dục đều đặn, ăn uống ngon miệng (không chê món gì) hi!hi, ngủ đủ giấc và sâu, không như trước đây khó ngủ (sau khi uống thực phẩm chức năng tảo xoắn vàng của Nhật thì thấy sức khỏe tốt hơn):



Nhưng thời gian gần đây mình thấy hay bị chảy máu chân răng, mà qua tìm hiểu thì ngoài việc bị viêm nướu, lợi, nha chu…thì việc chảy máu chân răng còn tiềm ẩn nhiểu bệnh nguy hiểm khác như tiểu đường và…ung thư máu. Người Việt Nam mình thì hay để “nước đến chân mới nhảy”, tức là có bệnh mới đi khám chứ ít khi đi khám tổng quát để kiểm tra sức khỏe, có gì còn phát hiện bệnh sớm, dễ chữa. Bởi do hệ thống bệnh viện quá tải nên chật chội, đông đúc khiến cho người đang khỏe không muốn đi kiểm tra (nhụt chí từ vòng gửi xe).
Mình đăng ký bảo hiểm ở bệnh viện Thống Nhất, rất xa nơi mình ở,  sở dĩ đăng ký ở đó vì mình có tiêu chuẩn khám ở khu A1! Nhưng vì xa nên cũng ít khi mình đến khám, lâu lâu đi thăm người nhà bệnh nằm điều trị ở đấy thì mình kết hợp khám luôn! Vậy nên mình đi xét nghiệm ở Bệnh viện Pasteur là phù hợp với nhu cầu của mình!
Nhưng vừa vào vòng gửi xe mình đã dội ngược, tự động viên là đến nơi rồi thì vào chờ đợi như mọi người thôi, nhưng vào lấy số để Bác sỹ khám mới cho xét nghiệm thì quá đông (hồi trước muốn xét nghiệm gì thì theo bảng 
điền vào). Thấy việc chờ đợi quá lâu sẽ làm cho mình mệt mỏi hơn nên mình quyết định…đi về dù rất ham sống, sợ…chết !hi!hi
 Gần nhà có Bệnh Viện Tân Hưng, mình ghé vào luôn vì đang nhịn ăn sáng, nếu được thì làm luôn thể, đến nơi thì BV này nghỉ chủ nhật. Thế là một buổi sáng chạy lòng vòng ngoài phố mà không được việc gì (sáng nay ra đường gặp gái và một con chó…đen thui, hèn gì không được việc) chán như …con gián ! hi hi 

 Khắp nơi trong dãy phòng khám của BV là xe và xe, mình phải chạy vào tuốt phía trong mới có chỗ đậu... (xe máy! Hi hi)




 Cùng với xe là trẻ con, người lớn ngồi khắp nơi:




Và mình đã ra về khi ngồi chờ ở đây 15 phút:

Thứ Bảy, 9 tháng 9, 2017

NHÀ ĐỂ ... DÀNH!

 Người ta có của để dành còn mình thì có căn hộ ...để dành. Đó là một căn hộ chung cư cũ vì nó ...cổ (hi!hi) ở ngay trung tâm Sài Gòn. Người thuê cũ vừa trả vì công ty của họ sở hữu tầng trệt và vừa mua luôn tầng 1 (ngay phía dưới nhà mình) nên không còn nhu cầu thuê nhà mình nữa mà muốn mua luôn, nhưng mình lại chưa muốn bán, vì đây là nơi mình an cư đầu tiên tại SG và cũng là nơi có rất nhiều kỷ niệm của gia đình. Rồi cũng sẽ bán nhưng chỉ là chưa biết khi nào thôi.
Tuần rồi mình vừa dọn dẹp (cơ bản) là sạch và mặt bằng đã trống, giờ mình cần cho thuê ! Mình chưa sửa lại nhà vì để người thuê sau sửa theo nhu cầu họ sẽ sử dụng (chi phí sửa chữa 2 bên sẽ bàn cụ thể sau) ! Nhà nói là chung cư nhưng rộng, phù hợp cho ai đang buôn bán ngoài chợ Bến Thành hoặc khu mua bán Sài Gòn square (góc đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa với Lê Lợi) dùng làm kho để hàng thì rất thuận tiện vì rộng rãi và gần! hoặc các bạn trẻ dùng nơi bán hàng thời trang online cũng rất ok (bên cạnh  cũng có 2 căn bán hàng quần áo thời trang nam- nữ qua mạng)
Hôm nay mình vào đây làm một bài quảng cáo, rao vặt tìm người thuê căn hộ này (vu vơ nhưng biết đâu lại tìm được khách sộp! hi hi! Đùa cho vui chứ ai thuê thì giá mềm vì như kiểu giữ nhà hộ mình thôi! Điều đặc biệt là chủ nhà vui vẻ, hài hước và cực kỳ dễ tính ! 
Bởi vậy nên sau đó nhà đã có người thuê ngay và luôn rồi! cảm ơn mọi người!







Thứ Năm, 7 tháng 9, 2017

SỐ VẤT VẢ !


 Mình tuổi con trâu nên lúc nào cũng cặm cụi làm việc nọ việc kia không ngơi tay, túm.. váy lại là số mình vất vả như ...trâu !
 Hồi trước nhà còn ở trung tâm SG, ở chung cư tuốt trên lầu 2, cái cầu thang xuống phố vừa cao vừa hẹp, mỗi lần đi công tác, hồi đó còn đi 2 tuần liền nên phải  xách cái va li to. Chưa đến giờ xe đón thì OX mình còn loanh quanh trong nhà, thấy mình chưa đi nên OX xuống đường đi đâu đó, OX mình vừa đi thì xe đến đón mình, vậy là mình phải khệ nệ tự vác vali xuống đường! không cố ý nhưng kiểu như vậy !
Hôm rồi mình có kể là con trai ở nhà thì bóng đèn không hư, con đi thì nó hư…cái màn hình máy tính cũng vậy, con trai ở nhà 3 tuần nó vẫn bình thường, khi cậu ấy vừa đi thì màn hình máy tính bật lên đen thui ! Người ta đi chơi, còn mình ngày 2/9 phải ra cửa hàng điện máy rước về một em  màn hình. Con trai động viên qua tin nhắn là thay dễ lắm, chỉ cắm các đầu dây như cái cũ là ok! Mình cũng nghĩ thế vì những việc như vậy với mình cũng đơn giản, vậy mà về cắm được 3 đầu dây, còn một đầu không thích hợp với ổ cắm của máy tính, 2 mẹ con phải trực tuyến hướng dẫn lấy dây khác thay cũng mất vài tiếng đồng hồ ! haizaaaa!
 Rồi hôm qua máy tính lại vào Google chrome không được, mình lấy ipad vào Google để tìm hướng dẫn sửa, mày mò hết mấy tiếng đồng hồ mà không cách nào sửa được dù các hướng dẫn rất cụ thể! Con gái phải nhờ bạn đến, chỉ trong 3 nốt nhạc là xong!

Có căn nhà chung cư cổ (cũ) trên 100 năm ở trung tâm SG cho thuê trên 10 năm nay, giờ người ta trả, hôm con trai ở nhà họ dọn chưa xong, cậu ấy đi hôm trước thì hôm sau nhận lại nhà, vậy là một mình mình lui cui lên dọn dẹp một đống các thể loai rác từ trên mái nhà cho tới các góc nhà.

Lá cây trên mái nhà :


Đẩy xuống sàn nước:(cho vào được 4 bao tải to)

Ở đâu trong nhà cũng có rác:




Mình phải thuê thợ hốt rác chính hiệu đến phụ chứ một mình làm không xuể:

Làm mệt nhưng vui vì có thêm thu nhập:


Hàng xóm sang nhìn thôi cũng đã ngao ngán:


Sau đó thì mình lau dọn tạm thời thế này đã, ai thuê thì tính tiếp:








Từ trên nhà nhìn ra:


…và như chưa hề có cuộc chia ly…11 năm !

(11 năm trước mình dọn đi còn để quên lại):



Còn vài món “đặc biệt” nữa để hôm sau lên chụp hình úp tiếp !

(P/s: tiền thuê đổ rác tương đương với 2 tháng lương tối thiểu chung của năm 2017- vì phải đem từ trên lầu cao xuống đất, phố Lê Lợi thì đã ngăn lại để làm ga metro, xe lớn không vào được:




 Còn mình thì mất mấy buổi làm việc tay chân cật lực, nói như OX mình nói là: tối về ngủ … không vẫy tai)

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017

CHÚ (SẾP) " VỀ" VỚI CÔ RỒI !

* Những năm trước, lễ 2/9 mình thường đi thăm những người lớn tuổi mà mình vẫn gọi đùa là các cụ bô lão: như ba mình, dì, chú (dượng) mình và cô, chú (sếp cũ) của mình!

 Phòng GĐKT của ngày ấy mà chú là trưởng phòng:
(hôm qua viếng chú có mình và anh C, còn anh B thì đang về quê không vào kịp)


               Còn đây là một tấm hình kỷ niệm khác có chú :


Chú dự đám cưới của mình 31 năm trước: (chú đứng thứ 2 từ trái qua):

... Lễ 2/9 năm nay, mình cũng chạy xe máy đi từ sớm nhưng mà để đi tiễn đưa chú (sếp cũ) về nơi an nghỉ cuối cùng, tiễn chú về với cô (vợ chú) đã mất vài năm trước... !
 (cô đứng phía trước, thứ 3 từ phải qua) hình chụp cùng cơ quan năm 1984
...Hôm lễ 30/4, mình ghé thăm chú, sức khỏe chú xuống và phải ngồi xe lăn, cảm xúc của mình lúc đó cũng "cao trào" nên thương chú, khóc trước mặt chú, rồi về viết bài về chú, kèm theo cái hình chú ngồi xe lăn! biết chú cũng yếu nhiều nên mình gửi lại số điện thoại để cô cháu gái (đang trông chú ) nếu chú có chuyện gì đặc biệt thì nhắn dùm mình cái tin...
Chú hôm 30/4 năm nay:


...Mình dự định 27/7 ghé thăm chú, nhưng lại lu bu công việc và tự hẹn là 2/9 sẽ thăm chú nhân dịp lễ lớn để chú vui ! Nhưng hôm 20/8 có chị bạn làm LS gọi điện báo tin chú nằm BV Thống Nhất  đã một tuần, chị bảo mình ghé thăm chú liền chứ 2 chân chú sưng to rồi (dân gian truyền miệng người bệnh chân phù là sắp "đi"). Chú nằm phòng hồi sức chống độc, giờ giấc vào thăm hạn hẹp (không cho người nhà nuôi- giao hoàn toàn cho bệnh viện), chỉ cho vào thăm từ 16 giờ  đến 18 giờ)! Nhận tin lúc 17 giờ 15 phút ngày chủ nhật mà từ nhà mình lên BV Thống Nhất khá xa, khó kịp giờ theo quy định, mình kêu con trai cố gắng chạy nhanh hơn bình thường, lên đến nơi đã 18 giờ, tìm lòng vòng mãi ở mấy cái phòng hồi sức khác, vào tới đúng nơi thì hết giờ từ trước đó, mình ngơ ngẩn và nghĩ không lẽ về mà không gặp chú, có cô kia cũng người nhà bệnh nhân, thấy mình hớt hơ hớt hải nên bảo, cứ vào rồi xin mấy cô y tá trực linh động cho (còn chỉ cho mình cách nêu ra nhiều lý do vì sao đến muộn giờ thăm nữa chứ)! Mình liều vào theo hướng dẫn thì đúng là xin được,cả hai dãy phòng bệnh lặng im như tờ, chỉ có mấy cô y tá, hộ lý ngồi làm việc viết lách gì đó ở hành lang, mỗi phòng 2 bệnh nhân toàn thở máy, mình vào phòng thăm chú và kẽ gọi chú rồi xưng tên mình đến thăm chú, phải một lúc, chú mới từ từ mở mắt, khi nhận ra mình chú khóc nấc, cái cây cắm vào miệng chú không thể nói gì, hai hàng nước mắt chú chảy và mình cũng thế. Chỉ được đứng nắm tay chú một lúc là phải về vì hết giờ thăm lâu rồi, cô y tá vào nhắc mình phải ra vì chỉ còn mỗi mình còn ở lại.

 Biết là ai rồi cũng sẽ có ngày già, bệnh rồi chết nhưng sao thấy thương chú quá ! hơn 30 năm trước, mình chập chững bước vào nghề và chú là người nâng đỡ mình về tinh thần... để mình có được những gì về (sự nghiệp) mà mình đã có... 
(mình đã có 2 bài viết về chú rồi- ít ai là người ngoài gia đình mà đem lại cho mình cảm xúc để viết nhiều bài trong blog như chú).
Được tin cháu của chú báo tin chú mất lúc 22 giờ 15 phút ngày 30/8 (tức 9/7 âm lịch) thọ 97 tuổi! Hôm qua, mình cùng các đồng nghiệp, đến nhà tang lễ viếng chú và sáng nay, đưa tiễn chú về nơi an nghỉ cuối cùng (hỏa táng tại Bình Hưng Hòa), sau 49 ngày các con chú sẽ đưa cốt của chú về nằm cạnh cô ở TG !
Ở nhà tang lễ thành phố:




Ở Bình Hưng Hòa: (đang làm lễ để đưa chú về cõi vĩnh hằng) :

 Cầu mong chú (sếp cũ) sớm gặp cô (vợ chú) dưới suối vàng !

*/Cũng trong sáng nay tại nhà tang lễ, mình gặp lại cô Hồng Ân là đồng nghiệp của chú và mình. Cô Hồng Ân, năm nay 83 tuổi, cô nói cô trốn viện ra dự lễ truy điệu chú xong thì vào viện luôn ! Tình cảm của những người bạn, đồng nghiệp thật đáng quý, những người như cô chú giờ không còn nhiều nữa...ai cũng sẽ già và chết thôi cháu ạ, đó là lời của cô nói với mình lúc chia tay !
Kính chúc cô thật nhiều sức khỏe!


(Hình chụp cùng cơ quan phía trên, cô HA đứng hàng đầu, thứ nhất từ phải qua)

 Kính chúc cô H.A sức khỏe và minh mẫn với tuổi già để cùng chú (chồng cô) bước sang độ tuổi gần 100 như chú HTT !

Thứ Ba, 29 tháng 8, 2017

HẾT HÈ !

1/* Vậy là 3 tuần nghỉ hè của con trai mình trôi qua nhanh chóng, hôm nay cậu ấy lại "xách ba lô lên và đi"!Chặng "nước rút" đang chờ cậu ấy phía trước ...!
Con trai về thì Bố là người vui nhất, không như trước đó cứ suốt ngày hỏi: khi nào VP về? thứ mấy VP về? Hôm qua VP chưa đi nhưng bố cứ tưởng tối đi nên cứ đi qua đi lại ở bếp và hỏi sao VP đi mà không thấy mẹ làm gì có thịt cho VP ăn..  Hôm nay cậu ấy đi thì bố sẽ là người buồn nhất, tuy không nói ra là nhớ, nhưng Bố lại sẽ hỏi liên tục là VP sang đến nơi chưa, có nhớ nhà không?... (Hồi  ở trong bệnh viện, Bố bị mất trí nhớ tạm thời, VP vào thăm bố rồi về, bố quay sang nhắc mẹ, sao không về với con kẻo nó bị lạc. Trong mắt Bố lúc đó có lẽ VP chỉ mới 4 tuổi và đang đi học mẫu giáo, chứ không phải đã 24 tuổi) vậy đó !
Còn mẹ thì lu bu đủ thứ việc của một bà nội trợ chính hiệu! suốt ngày chợ búa, cơm nước với lại dọn rửa, việc không biết ở đâu ra mà làm không hết, nên cái nhớ con trai của mẹ nó lặn sâu tận đẩu tận đâu, cho đến khi dọn đến phòng con thì mẹ sẽ nhớ là mọi hôm giờ này VP đang nằm đọc sách ở giường, hay đang ngủ nướng, hoặc khi mua món gì đó mà VP thích thì mẹ sẽ nhắc là món này VP thích ăn, hay thỉnh thoảng lại quay ra hỏi Sam là Sam ơi cậu đi học ở đâu...? (kiểu như thế).
Hành trang lên đường lần này của con trai cũng như lần trước, chủ yếu là mì gói, phở gói, cà phê gói, nay có thêm chà bông heo, gà sấy lá chanh chị Hai mới mua qua bổ sung để khi nhớ nhà (chủ yếu là nhớ thức ăn) để VP gặm nhắm cho đỡ buồn :



Trước khi con trai lên đàng tiếp tục việc học, mình làm bữa ăn tươi để con trai và bạn bè hồi sinh viên tụ tập cho vui, hồi trước thì đông hơn, giờ thì có bạn đã lấy chồng, có bạn về quê làm việc, có bạn thì đi mưu sinh nơi khác..nên vơi dần, nhưng không vì thế mà kém vui :





Sam thấy nhà có các cậu đông vui nên thích lắm cứ chạy ra, chạy vào:

Mẹ chúc con trai thượng lộ bình an và trong thời gian tới có kết quả học tập tốt con trai nhé! Bố mẹ lúc nào cũng nhớ con! (nhớ mỗi người mỗi kiểu! hi hi)

2/* Ba (03) tháng hè của Sam cũng đã trôi qua như một giấc mơ ! ( hi hi), vì hè thì Sam được chơi theo ý thích muốn ăn lúc nào ăn, muốn ngủ lúc nào thì ngủ và nhất là không phải đi học! Mùa hè này hoàn toàn là của Sam, không ai chở mùa hè của Sam đi đâu cả.
 Chuẩn bị cho năm học mới, Sam được ông nội cho đi Vũng Tàu cùng gia đình! Sam mạng thủy nhưng lại sợ nước nên chưa thích bơi hồ cũng như biển, nhưng đi chơi để mở mang trí tuệ chứ ở nhà với bà thì biết ngày nào khôn. Vào năm học mới bà hy vọng là Sam sẽ ngoan hơn năm ngoái vì Sam đã lớn rồi, hoàng tử bé của bà nhé !