Trang

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

CẢM XÚC THÁNG 5 !

        Tháng 5, hè về, hoa phượng  đỏ sân trường, lại nhớ tới những câu hát nói về tuổi học trò, kiểu như: "mỗi năm đến hè lòng man mác buồn"! Cũng chỉ còn là dư âm của ngày xưa ấy...! còn bây giờ thì đang phải thích ứng với các kiểu "biến đổi khi hậu toàn cầu" !
     Trời nắng, nóng, dân văn phòng  còn khó chịu huống gì những người hàng ngày phải làm việc  ngoài trời ? Nếu hiểu một cách lý thuyết thì xã hội phân công mỗi người một việc..., nhớ có lần đọc đâu đó có giải thích về "luật nhân quả" để lý giải cho việc tại sao người này đẹp, người kia xấu, người này giàu, người kia nghèo, người hạnh phúc, người khổ đau...Đọc xong lòng mình  tràn trề hy vọng là kiếp trước "ai đó" mà nay là mình ăn ở không đến nỗi nào để mình được hưởng "quả ngọt"!  Cũng có khi ngồi "tám" với nhau, bạn bè bảo nhau sống cho tốt để kiếp sau có người được hưởng, dù không biết người ấy là ai? hi hi, đúng là quẩn quanh! 
      Mấy hôm dịch sởi "hoành hành", lo lắng vì cháu ngoại chưa đến tuổi chích ngừa (dưới 9 tháng),dặn dò con gái chăm sóc con cho tốt, không cho bé đi đến những nơi công cộng dễ lây bệnh, bởi vậy nên mấy ngày nghỉ lễ  cháu ở nhà với bà ngoại cho "yên cô tâm"! Đó là em bé, còn người già thì không cách nào để ngừa vì khí hậu nắng , nóng, bô lão nhà mình 85 tuổi cứ ra viện nửa tháng lại nhập viện! Vẫn biết là các cụ "như chuối chín cây" nhưng cứ mong cụ sống cho khỏe đến lúc chết ! (lại nghĩ về luật nhân quả)! haizzz! dạo này mình lẩm cẩm mất rồi!
   Tháng 3 vừa đi công tác miền trung, nay đã có lịch cuối tháng 5 đi MT nữa ! Kết hợp dự được đám cưới cô cháu ở ĐL thì tốt quá còn gì?
Bao nhiêu điều muốn viết về cuộc sống, bao nhiêu điều muốn nói với Ba, nhưng cứ nghĩ đi rồi nghĩ lại và thôi, như một dấu chấm lửng, chỉ sợ một ngày cụ đi xa rồi chẳng biết hỏi ai? và tại sao như thế! muốn viết một cuốn sách về Ba như đã viết về mẹ nhưng cảm xúc nó cứ trôi tuột đi mất, và  nếu có viết thì hẳn không như những gì viết về mẹ! điều đó âu cũng là lẽ thường tình thôi !

                 Lâu rồi mình không đưa hình cháu ngoại lên đây:

                   Những khoảnh khắc thật đáng yêu của Sam:




              








 

hai cậu, cháu :









     

Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

NGÀY ĐẦU CON TRAI ĐI LÀM !

Hôm nay con trai đi làm ngày đầu tiên! Một bước ngoặt mới của cuộc đời! và cũng từ hôm nay con trai đã là "người nhà nước" ! 20 năm trước, con vào mẫu giáo,ngày đầu tiên đi học,mắt ngấn nước và dặn mẹ "chiều mẹ nhớ đón ku sớm, ku đi học ku buồn mẹ,buồn bà lắm" ( cậu í muốn nói là nhớ nhưng dùng sai từ)! Vậy mà bây giờ đã là một chàng thanh niên cao 1m72, nặng 70kg! đi chơi đâu cũng sợ mẹ ở nhà một mình buồn!
 Mấy năm trước con gái đi làm, mình cũng dặn dò đủ thứ, từ lời ăn tiếng nói đến cách cư xử với mọi người khi bước vào một môi trường mới! và bây giờ con trai cũng vậy, lo cho con trai nhiều hơn vì con hiền lành,nhút nhát, điều gì cũng có thể làm con lo lắng và băn khoăn mãi chỉ vì con không tự tin như chị! Lo là lo vậy thôi, nhưng mẹ cũng không thể nào theo con mà "nắm tay chỉ việc" được, hy vọng là các bạn bè, đồng nghiệp sẽ hướng dẫn tận tình cho con như mẹ đã từng chỉ bảo với những người mới như con! và dù có "bị ma cũ ăn hiếp ma mới" đi chăng nữa (hi! hi) thì âu đó cũng là những trải nghiệm mới thôi con trai ạ! không sao cả! chuyện nhỏ như con thỏ thôi mà! con sẽ vượt qua những thử thách để trưởng thành hơn trong cuộc sống và công việc! mẹ chúc con sẽ thành công nếu con cố gắng hết sức mình (bài học  rút ta từ chuyện chú voi con luôn là sự nhắc nhở của mẹ với con trai về sự tự tin (tuy nhiên không quá  tự tin- trong cuộc sống thì cái gì, điều gì cũng vừa phải không nên quá) chuyện kể rằng: có chú voi bị xích chân từ bé nên cứ tưởng mình không đủ sức giật đứt sợi dây xích, cho đến một ngày, chú voi đã tự tin, thử dùng hết sức mình để giật sợi dây xích thì chú đã không ngờ là quá dễ dàng)!
Nếu mẹ có lo lắng thì cũng không giải quyết được gì mà chỉ làm con thêm bối rối vì vậy mẹ chỉ ghi nhớ ngày hôm nay con trai mẹ đã trưởng thành!  nhưng "Con dù lớn vẫn là con của mẹ! Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con.." phải vậy không con trai?
Chúc con thành công và nhiều may mắn trong cuộc sống con trai của mẹ nhé!




Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

HÌNH ẢNH ĐI CHÙA YÊN TỬ ! (tháng 01/2014)



  Dạo này mình phần thì bị bệnh "già" hành, phần thì cuối tuần  cháu "ngại" về chơi nên lười không muốn viết lách gì cả! Có hôm mẹ bé còn gửi bé ở lại qua đêm với mình nên tóm lại là "bận như con mọn",không làm được việc gì cả nhất là thú vui tao nhã như "chơi blog" thì lại càng không thể. ahu!hu
Ở bài trước mình có "hứa hẹn" sẽ  kể chuyện đi Chùa, nhưng giờ mà ngồi gõ máy tính thì: eo ơi lười quá cơ! hôm nay mới úp hình ra máy tính để xem, thôi thì kể chuyện bằng hình vẫn hay sinh động và nhanh hơn (tuy không còn tính thời sự nữa vì đã gần 2 tháng rùi),thôi thì có vẫn hơn không, dù sao cũng lưu lại đây để vài năm nữa rảnh rỗi ngồi xem lại vậy:

Đây là cây mơ ở ngay đường vào Cáp treo : Cả đoàn (trong đó có mình) híc , ai cũng đứng tạo dáng dưới gốc mơ này để chụp mấy tấm hình.


                 

Còn đây là đường lên Chùa Hoa Yên: Mọi người đang hăng hái leo lên. ( mình đứng chụp mấy tấm hình này nên không có bóng dáng mình trong  này! hi hi)


     Toàn "ông già, bà lão cận...hưu trí" nên nhìn không còn hoạt bát:
  này thì thanh niên:

Và đây là Chùa Hoa Yên (với những cây hoa sứ nhiều trăm năm tuổi)





Đoàn chụp hình kỷ niệm tại Chùa Hoa Yên (chặng hai chỉ có 10 người  đi lên vì 2 người sức khỏe yếu và trên đường đi lên lại thêm một người không theo nổi phải ngồi giữa lưng chừng núi chờ mọi người cùng đi xuống vì không thể xuống một mình giữa núi, rừng vắng vẻ)


Còn  dưới đây là chặng 2, lẽ ra có cáp treo nhưng vì cáp đang bảo trì nên phải lên bằng đường bộ nên hơi bị vất vả, có lẽ đây cũng là một thử thách! hi hi (trong đoàn có hai cô bé con cô bạn đồng nghiệp rất dễ thương, mình cứ nhắm nhót một cô làm con râu mà hơi bị khó vì cô bé í đi du học từ bé và đây là chuyến về nghỉ để sang Vương quốc Anh học tiếp)




          Mệt quá nên đứng suy tư (hi!hi) 



 Còn đây là các kiểu đi lên phải gọi là bò mới chính xác (xem lại cảnh này mình vẫn thấy mắc cười quá cơ)


Cố lên! cố lên! hi hi


     Lại nghỉ thôi: (mẹ của hai cô bé)

Núi rừng huyền ảo:


Trong lúc đoàn tụi mình đang ì ạch leo lên Chùa Đồng thì gặp cha, con cô bé này từ trên Chùa Đồng đi xuống (ngưỡng mộ bé con nên mình xin chụp một tấm hình 2 cha, con làm kỷ niệm)



Sau gần 2 giờ leo núi thì mọi người cũng đã lên tới Chùa Đồng, nơi được coi là linh thiêng nhất:





Vì là ngày thường nên Chùa vắng , không phải chen chân như hôm tết mình xem trên ti vi. Sau khi thực hiện các nghi lễ  tại chùa,  mọi người lại tiếp tục hành trình đi xuống, cũng vất vả không kém khi lên vì lúc này ai cũng đã thấm mệt mà bậc đá đi xuống thì cao hơn bước đi:




Cô bé mệt quá, không bước  xuống được nữa mà trượt xuống! hi hi (hẳn đây là một chuyến đi nhiều kỷ niệm với mọi người)


Xuống đến Chùa Vân Tiêu giữa lưng chừng núi, gặp lại cô bạn bị rớt lại dọc đường (với 2 tiếng đồng hồ ngồi một mình ở Chùa Bảo Sái)

Trên đường về lại Hà Nội, đoàn ghé ăn tối với các mòn đặc sản của Quảng Ninh, kết thúc một chuyến đi nhiều kỷ niệm mà có lẽ sau này khó ai trong đoàn quên được :


 

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

CUỐI NĂM ĐI CHƠI !

Trong mấy con như : chuột, rắn, gián, giun, thằn lằn... thì mình sợ nhất là con rắn! vậy mà trong 12 con giáp thì mình lại hợp với con rắn nhất, thế mới...tài! hi hi! hồi bé ở quê, sơ rắn hơn sợ ma! mỗi lần đi công tác thấy bạn bè xơi rắn nhiều món, mà mình cứ sởn da gà! có chị bạn còn cầm tay cả cái đầu rắn mà gặm ngon lành khi vớt từ nồi lẩu ra (eo ôi, chết mất)! 
Năm rắn hợp với mình nhưng lại gặp sao Thái Bạch (theo các cụ xưa là sạch cửa nhà) vì vậy theo lời của anh bạn biết về tướng số khuyên thì nên đi chơi, đi công tác , đi về quê ...để tiền ra một cách có ích nhất (chứ không lại tiếc như lần bị cướp giật chẳng hạn)
Vì vậy, khi có điều kiện tham gia các chuyến đi là mình ok luôn:
Tháng 11 âm lịch, công đoàn tổ chức cho các "bô lão" đi Côn Đảo. Tháng 12 âm lịch đi Hà Nội dự tổng kết, mấy anh em ra trước ngày họp đi về quê của anh bạn đồng nghiệp (lại vừa là sui gia của mình) ăn tất niên cùng gia đình anh ấy và sau đó là đi tham quan Đền Hùng. Về lại HN họp xong mình về quê nội của các con, thăm mộ các Cụ, thắp nhang ở nhà thờ họ cuối năm! sau đó lại cùng với các đồng nghiệp đi Yên Tử. Viếng được nhiều chùa, do cáp treo đang bảo trì một chặng nên mình và mọi người leo núi lên tận Chùa Đồng ( đoàn đi 12 người thì rơi rớt lại dọc đường 3 người vì không đủ sức leo núi). Chuyện leo núi Yên Tử thì thật là vui. Vì chưa đi Yên Tử bao giờ nên khi thấy mọi người chuẩn bị giày thể thao, mình vẫn "bình chân như vại' vì nghĩ là đi đôi giày da dê rất mềm (đế cao 5cm) thì không có gì đáng ngại. Khi thực tế leo núi thì có trở ngại chút đỉnh, nhưng điều quan trọng là mình vẫn "đi tới nơi, về tới chốn" và đôi giày yêu quý thì chỉ "há mỏm" tí xíu !phù! đúng là Phật độ cho mình leo núi khỏe hơn mọi người (chỉ leo thua cô bé 16 tuổi nhỏ nhất đoàn và anh ... sui với đôi dày" Tây" ấy!  hi hi!)
sau đây là phần hình ảnh: (úp trước lô hình về làng quê còn hình ảnh đi chùa sẽ úp sau)

                       Thịt heo rừng "nuôi" nướng than (ăn tất niên ờ nhà anh bạn đồng nghiệp):
 Ao làng (hi hi): (Đầm Vạc ở Vĩnh Yên)
           Hoa làng: ( Trà hoa nữ)
                          

              
Bưởi Diễn: (ở sân nhà họ hàng người bạn)

 Hàng cau kiểng:  (ở khách sạn):
          
Cây bưởi này trong vườn em họ của OX nhà mình:
                           


 Chú em chồng mua một cây (trái) và hái mang về Hà Nội:


Đường ra thăm mộ các Cụ:





            Quê hương là chùm khế ngọt: