Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2016

LINH TINH ! ( n)

* Hồi con gái nhà mình chưa "bỏ cuộc chơi", cũng có chút đam mê "bếp núc" (chỉ nấu nướng thôi, còn dọn dẹp thì...không! hi hi) ! Những khi có thời gian rãnh, "cô ấy" đi học làm bánh, cắm hoa... (túm gọn lại là đủ điều kiện để xuất...giá) !
Nhưng chồng , con rồi thì cô ấy chả còn thời gian đâu để mà cắm hoa với lại làm bánh vì phải học nâng cao chuyên môn với cả ti tỉ việc khác! vậy là chỉ áp dụng chút đỉnh việc học nữ công gia chánh vào việc nấu cơm cho chồng, con ăn (chồng thì không khen, nhưng con trai cô ấy thì hít hà: mẹ nấu ngon quá à..!- ta nói, mèo khen mèo dài đuôi, mẹ hát con khen hay là vậy! hi hi).
hôm rồi "ngẫu  hứng qua cầu", cô ấy đi học làm bánh trở lại ( chỉ là đam mê, nhớ nghề tay trái thôi, chứ nhu cầu ăn bánh thì không có vì cô ấy sơ mập). Bố cô ấy là người  làm "chuột bạch", khen ngon ! (lại con hát cha khen hay!). Cô ấy có ý định làm bánh bán qua mạng, nhưng mình "ai can you" !  làm gì thì một thứ thôi vì "một nghề thì sống, đống nghề thì ..nhiều tiền" xài hổng hết...phí! hí hí
Thành quả của buổi học đây ạ:



  Mẹ làm con hít hà khen : "nhon quá à":



 *Mấy hôm rày trời mưa liên miên, mưa ngày, mưa đêm gọi là mưa như trút nước (mấy vụ này báo chí nói nhiều rồi) mình chỉ minh họa chút cho có "phong trào":



* Trời mưa, ai lãng mạn thì dắt tay người êu đi trong mưa (về bệnh ráng chịu), mình thì tên (khai sinh) cho đến mạng (kim, mộc, thủy hỏa, thổ đấy ạ) không thích hợp với ...nước, nên tìm cái gì trên cả lãng mạn để làm, đó là nấu bò kho ăn với bánh mì (món này cũng làm nhanh, chỉ nấu trên bếp hơi lâu), nó đây: