Chủ Nhật, 23 tháng 12, 2012

TẢN MẠN !

Chiều thứ sáu, đi làm về thấy nhà bếp sạch sẽ một cách “đáng ngờ:”, biết ngay  là OX và mấy người bạn “nhậu”. Hoan nghênh ox  “nhậu tại gia”  vì dù sao thì vẫn an toàn hơn ở ngoài!!!
Nhưng chiều qua, mình đi thăm “ Lão thành cách mạng về”! ông xã báo tin rằng T (hôm qua nhậu ở nhà mình  và sáng qua còn uống café với ox mình) đã “ra đi” vì tai nạn. Sáng mai  đưa về ĐT: “an táng tại quê nhà” ! (choáng)

* Đọc báo thấy: Hai tuần trước người ta còn tay trong tay chào mời quan khách, và sau “hai tuần” người ta đã :  “anh đi đường anh, tôi đường tôi” ! (thất vọng )

* Nếu tính trung bình “sáu mươi năm cuộc đời”, và trong đoạn “đời” ngắn ngủi ấy:  sống - chết;  hợp- tan “nó” như làn chỉ mỏng manh , vậy sao mọi người không sống tốt với nhau khi bên nhau! Để đến khi chia ly mãi mãi mới “ngộ” ra điều gì đó khi mình sống chỉ vì mình mà không vì người bên cạnh, chứ không nói là “vì mọi người”” ??? (hụt hẫng)

* Ai cũng biết là  khi chết chẳng mang theo được một thứ gì (đến cái nút áo mà phong tục nhiều nơi còn phải cắt để lại), thì cớ làm sao, “người ta” vẫn cứ “hạ gục nhanh, tiêu diệt gọn” đối thủ “cạnh tranh”  bằng nhiều “con đường” chết ? (sợ)

* Không hiểu tại sao mấy câu thơ chị NC tặng hôm rồi (…), vẫn quanh đi quẩn lại trong đầu mình và nhiều khi mình lại : “tôi buồn chẳng hiểu vì sao tôi buồn ?”. (buồn)

* Ông bà ta nói: “ Liệu cơm gắp mắm !” ! ai cũng hiểu điều đó, vậy mà nhiều người, làm cứ làm, chẳng những không  “liệu” mà còn quá tay “gắp”! để rồi “người này ăn mặn, người khác lại khát nước” thế mới tài ! Hôm rồi mình phải uống “ca nước đầy” khi một đứa cháu “ăn mặn” ! (cứ nghĩ mãi không ra: nếu là mình ăn mặn, “nó” có uống giọt nước nào không? Lại ấm ức ! (chán ngán)!