Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

HUÔNG ĐẬU ĐẠI HỌC

Thiên hạ bảo là “học tài thi phận”, chẳng biết đúng sai thế nào hay đó là câu an ủi những người siêng học mà thi hỏng đậu không biết nữa. Thôi thì việc học là của người thi, phụ huynh thì chỉ lo việc hậu cần và ủng hộ về mặt tinh thần thui. Như bài viết trước đã kể nhà mình ở trung tâm của mọi cái trung tâm nên họ hàng có con cháu đến tuổi thi đại học thường ghé nhà gửi, dù không được tiện nghi lắm nhưng vài bữa cũng chẳng sao.
   Năm 1994, có thằng em họ ở NT vào thi ĐH TCKT, chẳng biết nó học hành thế nào, chỉ biết bố, mẹ nó là thầy, cô giáo. Vào SG, nó bỏ túi xách xuống là theo bạn bè đi chơi, chả thấy ôn vật gì cả. Mẹ mình nhắc nó học, nó cười bảo : Giờ mà còn học gì nữa dì ơi.(Mình nghĩ thầm trong bụng: thằng này rớt là cái chắc). Mấy ngày đi thi, nhà có mỗi chiếc xe máy nên ưu tiên để lão í chở đi, về thì nó tự về. Vây rồi nó đậu ĐH điểm cao. Mình nói với cả nhà thằng này hên, xui.
    Năm 1999, một thằng cháu con bà chị họ từ ĐL xuống thi, thằng ku này trông mặt mày sáng sủa, thế mà mẹ nó báo cáo thành tích là thi tốt nghiệp PTTH nó đậu vớt, nên cho đi thi ĐH cho vui với người ta thui. Thôi thì còn nước còn tát chứ tốt nghiệp suýt rớt lấy đâu ra hơi mà thi với chả đậu. (mà những năm đó thi đại học còn khó lắm, không như bi giờ, trường ĐH nhiều như nấm sau mưa, nhiều trường thiếu sv). Lão í nhà mình lại được giao trọng trách chở    tử đi thi, trước khi đi lão í dặn, thằng này đuối hơi, nấu cơm đừng nấu canh bí mà mua đậu phụ về nhồi thịt cho nó ăn. Mình làm theo cho có phép chứ chẳng tin tưởng gì ba trò linh tinh, đậu là đậu, rớt là rớt chứ tại gì bí với chả bầu. Mẹ nó gọi ĐT xuống nói thách hắn mà đậu ĐH tao cho hắn cái xe máy (sv mà có xe máy lúc í là thuộc loại nhà có điều kiện rồi), chắc mẹ nó nói thế cho vui chứ cũng nghĩ làm gì mà nó đậu nổi. Ngày báo đăng danh sách trúng tuyển, có tên nó trong đó mà nó và cả nhà nó không tin đó là sự thật.Cứ nghĩ tên trùng tên, chờ có giấy báo trúng tuyển của trường rồi mới vui. Nó đậu thật và giờ đi làm gần chục năm rồi còn gì, hôm rồi nghe nó gọi ĐT báo dì ơi con đi thi cao học. (Mình lại nghĩ thầm trong bụng: ĐH còn đậu nữa là cao học, nằm nhò gì).
      Đến năm 2001, lại một cô cháu họ từ BL xuống thi, con gái, trắng trẻo, xinh xắn, hiền lành, nhưng nhỏ này thuộc vùng sâu vùng xa, học ở đó có giỏi thật nhưng ra thi thố với người ta không biết sao? (mình không tin tưởng 100%). Việc chở cháu đi thi lần này không ai khác ngoài lão vì sau hai đứa kia thấy lão có vẻ “mát tay”, lại cũng bài không ăn bí chỉ ăn thức ăn có chữ đậu, chữ đỗ. Ok, chuyện nhỏ. Chẳng biết do nó học giỏi hay lão í mát tay, hay tại không ăn bí mà ăn đậu hay tại học tài thi phận mà nhỏ này đậu ĐH điểm cao.
Năm 2004, đến lượt con gái mình vượt vũ môn, không nói gì nhiều, nó yêu cầu bố chở đi thi, mặc dù ngày thường nó vẫn chê bố chở đi xe máy mà chóng mặt vì bố đi chậm mà cứ cà giật cà giật. Ừ thì Bố chở, mẹ đắt lo ế mừng. Nói không phải khoe, mình cũng có lo nhưng không lo lắm và con gái mình đậu ĐH thật. Cả nhà cùng vui! Nói chắc tại bố chở ai đi cũng đậu nên có cái huông.
    Sau đó 5 năm, đến lượt ku con thi ĐH, lúc này nhà không ở trung tâm TP nữa, mà đã ra vùng ven, chưa ai thi ĐH ở nhà mới cả, liệu có mất cái huông nhà cũ không đây, nhưng nghĩ còn có bố chở đi, biết đâu đấy? Mình thì không trông mong gì, vì có hôm thầy giáo mời phụ huynh thầy phán, coi chừng rớt tốt nghiệp. Mình về chuẩn bị phương án 2 cho học trường ngoài nước. Nhưng vẫn cho đăng ký thi 2 khối, dĩ nhiên chở đi thi không ai khác là bố. Còn mẹ lo hậu cần hết mọi khả năng mẹ có. Sáng ăn gì, trưa ăn gì…(thực đơn chắc chắn là không bí, không trứng). Thi xong khối A, ku con cũng chẳng có ý kiến ý cò gì ( mình nghĩ thầm làm gì có cửa cho ku). Nghỉ mấy ngày để thi khối C, con chị phán nếu đậu thì đã đậu khối A, thôi đừng bắt nó thi nữa mà căng thẳng, không đậu thì cứ phương án 2 mà thực hiện. Đúng ngày thi khối C, hai chị em nó quảy giỏ đi du lịch Sing – Mã. Cả nhà chuẩn bị tinh thần là ai hỏi bảo em học RMIT, không thi ĐH ( nói thế nếu rớt cho đỡ quê- sĩ diện mà). Nhưng mà ngày có điểm, em đậu thế mới ngựa hay nước cuối chứ lị. Cả nhà vỡ oà niềm vui, mẹ ku lại được dịp nở mũi: Ku giống mẹ mà.
     Sau vụ ku con thi đậu ĐH (công lập hẳn hoi nha), thì xác định là bố “mát tay”. Mùa thi năm nay có thằng cháu họ xa bên nội cũng ở BL thuộc vùng sâu, vùng xa. Bố con nhà nó xuống ở mấy ngày, lão í vẫn làm cái công việc chở đi thi, mình lại lo hậu cần và động viên cháu ráng lên, bác trai chở đứa nào đi thi là đứa đó đậu đấy, bố nó hy vọng lắm vì dòng họ nhà bố nó mấy đời chưa có ai học đại học.Thi xong ĐH, về hai tuần, nó lại khăn gói xuống thi Cao đẳng (cho chắc nă, lỡ rớt ĐH thì còn Cao đẳng). Hôm rồi các trường có điểm chuẩn, nó đậu cả ĐH, cả CĐ. Bố nó gọi điện xuống nói cả họ nhà em mừng 2 bác ạ. ha!haaaaaaa