Thứ Tư, 10 tháng 8, 2011

KHÔNG PHẢI VẬY !

Hồi đầu những năm 90 của thế kỷ 20 (nói thế cho có vẻ xưa xưa tí), mình có quen cô bạn cùng ngành, nhưng làm khác chỗ, hai đứa cùng tuổi, nhưng cổ cứ gọi mình bằng chị, xưng em, mình cũng sướng trong người, nên kệ không đính chính, nhưng để đỡ ngại mình kêu lại cổ bằng tên, xưng chị . hi!hi
   Nhà mình ở trung tâm SG, nhà cổ cách nhà mình trên 10km, cô í không biết đi xe máy, nhưng còn độc thân nên hay xuống nhà mình chơi, khi thì bà chị chở, khi thì nhờ đứa em, có khi đi xích lô với má. Mỗi lần xuống đều có quà quê cho cả nhà mình, khi thì bánh ít, bánh giầy,và nhiều loại bánh khác mà mình chẳng biết tên, chỉ biết ăn thấy ngon! tết thì cổ mang xuống nào mứt mãng cầu, mứt me, mứt bí nhà tự làm… Cổ dân SG chánh hiệu con nai vàng nhưng giản dị như dân quê (vậy mới có kẻ lầm chết). Mình hồi ấy con cái còn nhỏ, ít đi đâu xa được,  nên hai đứa chơi với nhau cũng lâu mà chưa có dịp đến nhà cổ chơi lần nào.
    Có hôm cổ đến chơi, mình lôi mấy bộ đồ mặc chật ra nói cổ xem có cái nào dùng được thì lấy mặc chứ đồ cũng còn xài được, bỏ phí. Cổ vui vẻ chọn mấy cái, lần sau xuống chơi mặc bộ đồ í của mình rồi hỏi mình là “chị coi em mặc đồ của chị đẹp không?”, rồi với thái độ rất chân thành hỏi tiếp, “chị còn bộ nào bỏ thì đưa em mặc nha”, nghe cổ nói mình cứ nao cả lòng, phải chi giàu, mua tặng cô em vài bộ đồ mới cho đáng mặt làm chị (dù hai đứa cùng tuổi) he !he
  Có năm gần tết, thấy cô mua cho con gái mình bộ váy đầm đẹp ơi là đẹp, hình như đó là chiếc váy mới đầu tiên con gái mình có. Trước đó con gái mình toàn mặc đồ thun, nếu có váy thì cũng là váy “sida” (đây là hàng viện trợ của tổ chức phi chính phủ cho người dân Cămpuchia, dân buôn bán thu gom rồi chở qua biên giới về VN từng kiện lớn, phân loại đem bán, hàng này hồi đó thịnh lắm, chịu khó chọn cũng có hàng độc). Mình vô cùng ái ngại vì cứ nghĩ cổ phải dành dụm tiền bao lâu mới mua được chiếc váy tặng cháu?Nhưng mình lúc đó cũng đang nát như tương bần nên nhận thì cứ nhận mà áy náy thì vẫn cứ áy náy suông vậy thôi (tính mình vốn đãi bôi, nên tự nhận khuyết điểm cho mau tiến bộ)
  Rồi một ngày nọ cả nhà mình lên nhà cổ chơi, không mất công tìm nhà vì đó là một căn biệt thự, chiều ngang phải vài chục mét, dài thì thăm thẳm và điều cơ bản là căn biệt thự ấy ngự ngay mặt tiền phố lớn. Nội thất thì khỏi phải bàn, đủ những thứ của một căn biệt thự cần có. Túm lại là mình choáng. Cứ tưởng cổ cũng rách như mình, có khi tưởng rách hơn, thế mới có chuyện mà kể.
  Năm 2003 mình phải mổ tuyến giáp, bạn bè ít ai biết, kể cả cổ, vậy mà mới từ viện về nhà được mấy ngày thấy cổ xuống thăm, xách theo tộ cá lóc kho tiêu, kêu chị ăn cho lành, đừng ăn thịt bò, rau muống mà sẹo lồi, xấu. Mình cảm động, chẳng biết nói gì.
     Cách đây vài năm, căn biệt thự nhà cô bạn í bị giải tỏa để mở đường lớn hơn, nghe cổ báo là bồi thường cũng không ít, anh em chia nhau, cổ mua đất cất  một căn biệt thự khác nghe đâu hoành tráng hơn nhà cũ, mình cũng chưa tới đó được.
          Bởi vậy, nhiều khi lầm chết, người giàu chẳng biết họ giàu, có kẻ chẳng có xiền mà giang hồ đồn có vài chục tỷ gửi nhà bank, thế nên lúc kẹt tiền chẳng biết hỏi mượn ai. Dân SG có câu: "thấy zậy mà không phải zậy".Thế mà đúng!

Ngày ấy ...

và bây giờ...(2017)