Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2011

CHUYỆN THÚ ..KƯNG !

Hồi nhà mình còn ở trung tâm SG, các con còn nhỏ, nhà chung cư, không có sân chơi, chỉ có khoảng hành lang chung chật hẹp. Tuổi thơ “dữ dội” của các con là cùng bạn bè hang xóm chơi bắn bi, đốt đèn cầy, nhảy dây thun, nhưng việc chơi cũng bị gián đoạn vì bị những nhà nơi các con bày trò chơi rầy vì không để người lớn nghỉ trưa. Từ bé cậu con trai đã mê thú vật như mèo chó, gà …không bù cho cô chị thấy là chê “dơ”. Lúc nhỏ cậu zai nhỏ này của mình có thể ôm mèo hun và ôm dấu trong người, nhiều khi đi làm về thấy miệng zai bé đầy lông mèo mà chỉ muốn vứt mấy con mèo (mèo mẹ đẻ cả bầy mèo con) ra đường tức thì. Phần thương “mèo” phần zai bé cứ khóc đạt dẹo nên phải đầu hàng. Nhưng ai đến nhà cũng bảo long mèo độc lắm, gây bệnh cho con, nên mình đành “ném đá dấu tay” là kêu zai nhớn bỏ giỏ đem cho mặc cho zai bé khóc chán thì nín, sức khỏe là “vàng” mà! Thế rùi một ngày xấu trời, zai nhớn lại xách chó về. niềm đam mê thú vật tưởng đã thui chột ở zai bé, chợt được thổi bùng, thế là mình mắc nợ chó, nuôi rồi chó đẻ, chó chết. Cảm xúc đủ đầy với chó, vui, buồn, bực, cãi cọ, hò hét cũng vì chó. Tưởng rồi thôi, bẵng đi một thời gian. Lúc này zai bé đã hơi nhớn (cách đây cũng 8- 9 năm), lại một ngày tối trời, zai nhớn nay đã là zai quá nhớn (già mà gọi thế cho đỡ ngại) lại mang chó về. không phải cho bình thường mà cho đang có bầu. Không nhớ cảm xúc của mình lúc đó, nhưng cậu Ba (gọi thế cho có vẻ Nam Bộ) thì vui quá chừng. Ngày chó mẹ đẻ, cả nhà cùng đau đẻ với chó, rồi khôn đẻ thường mà phải đẻ mổ (thế mới ghê chứ). Lại đi BS mổ, tái khám…v...v..có mỗi chú chó con, suốt ngày cậu Ba ngồi ôm, nựng nịu cho con, nhưng do không biết chăm sóc, vì chó mẹ mổ không có sữa, thế là một tuần sau chó con hóa kiếp khác. Zai Bố về quê, cậu Ba suốt ngày ngồi khóc ti tỉ, thương chó con “đi’ mà không có mẹ. Cậu ba khóc đúng 3 ngày làm cho mình sốt cả ruột, gọi cho zai Bố nói không biếtt zai Bố mà lỡ có “ đi xa” thì zai con khóc mấy ngày chứ chó chết zai con khóc hơi bị lâu rồi đấy…
Chó mẹ được đặt tên là “Ky”, vài tháng sau Ky lại đẻ lứa mới, lần này thì có đến 3 con chó con, trong đó có một con to phổng phao hơn 2 con kia, lông màu vàng nhiều, màu đen ít, hai nhóc nhà mình đặt tên là Gấu (giới tính xy), con màu vàng, đặt tên Taxi (giới tính xx), còn con nữa màu đen (giới tính xx), không tìm ra tên phù hợp, chị thì đòi đặt tên For, em đòi tên Camry… Mình dung hòa cả hai đứa nên đặt tên con chó này theo màu lông của nó là “Đen”, người lớn nói chỉ có đúng, khỏi cãi.(nói về chuyện tn của chó thì có lần mình đưa con gái về quê ngoại chơi, đến nhà họ hàng có con có ta, không giống chó nhà mình, con gai hỏi, bà ơi chó tên gì? Bà ngạc nhiên bảo, chó tên chó chứ còn tên gì?đúng là bà không thể hiểu nhà cháu ở thành phố nhưng vào thời điểm đó (2008) có 6 con chó, vào thời kỳ cao điểm  là 10 con. Vì vậy việc đặt tên cho mỗi con để chúng tự phân biệt khi được gọi là điều phải có.Chứ chẳng phải chó thành phố thì có tên riêng mà chó quê thì dùng tên chung của đồng loại.
 Ôi chà, mấy chú chó con (gọi chung là “chú” cho tiện vì không lẽ ghi cô, chú thì mất công quá, he!he) dễ thương vô cùng, là giống chó Phóc nên mới đẻ chỉ bằng 2 ngón tay người lớn, y chang con chuột con. Hai đứa suốt ngày ngồi xem chó bú, chó ngủ. Rút kinh nghiệm lần trước, lần này mình phải cho chó con bú “dặm” thế mới kinh chứ !có người khuyên, nếu không muốn nuôi hết thì cho sớm khi chó con mới biết ăn cơm nhai, để qua 2 tháng không cho nổi đâu vì khi đó nó vừa mến nó rồi, không cho được. Mình nghĩ đơn giản, có gì đâu mà không cho được, để hai đứa chơi chán thì cho bớt, chứ ở nhà chung cư nuôi làm sao được 4 con chó (thứ chó Phóc, nhỏ con lông, ngắn nhưng giọng sủa của nó thì phải nói là to, khỏe và dai dẳng, đã vậy, dù khách đã vào nhà vẫn cứ chõ mõm sủa ong ỏng). Khi chó con ăn được cơm, hai đứa con nhà mình (đứa lớn ở độ tuổi bẻ gãy sừng trâu, đứa nhỏ thua chị 5 tuổi) bắt đầu xét “lý lịch” xem nhà ai đủ điều kiện để được cho chó con (điều kiện bắt buộc là GĐ đó không ai ăn thịt cầy). Danh sách xin chó thì dài, đk thì có vẻ khắt khe,nhưng mình tìn là chả thiếu người đạt đk.Đến khi có người đạt đk nuôi chó thì hai đứa bắt đầu “dở trò” tìm kế hoãn binh, nào là để mấy chị em (nhà chó) ở với nhau thêm vài ngày cho có chị, có em rồi cho cũng chưa muộn v..v..khổ là chó con thì dễ thong vô cùng, nó giỡn với nhau, nó cắn yêu vào chân người, nó lôi kéo đủ thứ đồ từ chỗ này qua chỗ nọ. Rồi đến một ngày mình cũng không nỡ nào chia tách mấy con chó con. Thế rồi một quyết định dở hơi vào một thời điểm cũng dở hơi nốt là để nuôi hết cả ba con chó con.(lúc quyết định điều đó mình chưa hình dung ra khi có khách cả 4 con (thêm con mẹ) cùng đồng thanh sủa. “Đầu vào” của tụi nó thì vô tư (giống chó này ăn ít mà dễ ăn, cho gì ăn nấy, cơm, canh gì cũng xơi), nhưng “đầu ra” thì hơi bị mệt.
          Không cần phải tưởng tượng hay tưởng voi thì cũng thấy rõ mỗi buổi sáng mình đầu bù tóc rối như thế nào để giải quyết hậu quả của 4 con chó. Hốt, rửa, lau, cứ nhặng xị cả lên. (để tránh mùi đặc trưng của tụi nó, mình phải chuẩn bị sẵn chai thuốc tẩy vì nhà có hai phòng ngủ, ở giữa là giếng trời, tụi nó ăn, chơi, nhảy múa ở khoảng giếng trời và sàn nước này). Mình còn chợ búa cơm nước cho cả nhà nữa chứ. Giời ạ, đúng là số mình “chó cắn” thật rồi. Không biết kiếp trước mình có nợ nần gì tụi chó này không mà kiếp này mình phải tự nguyện, vui vẻ “hầu hạ” tụi nó thế này không biết nữa.(thôi đành sống chung với chó chứ làm sao khác được vì lời nói của người lớn “tứ mã nan truy”. Lần sau nhất định ra phải suy nghĩ kỷ trước khi quyết định những việc dở hơi kiểu này mới được. (He! He, đúng là mình nhiều khi dở hơi thật, ngẫm lại thấy thế vì nhớ lại hồi quyết định “bỏ cuộc chơi” để đi “chống lầy” cũng dở hơi chẳng kém,) cứ từ từ kể chuyện dở hơi của mình cũng thành chuyện nhiều kỳ cho mấy “đứa trẻ con” nhà mình nó nghe, ủa quên nó đọc chứ nhỉ .Đang đề cập đến chuyện dở hơi không biết bơi, nên thấy cũng đang hâm hấp rùi, dừng lại không là viết laic đề từ chó sang người mất.
.. còn tiếp…chuyện thú cưng (viết thế cho lịch sự, chứ ai lại viết là kể chuyện chó…kỳ  lắm  !)


 
  (TIẾP)..Ngày chưa xưa lắm, để cải thiện kinh tế gia đình nhiều nhà ở thành phố nhưng vẫn cải tạo chỗ để nuôi heo. Mỗi lần heo ốm, cả nhà mất ăn, mất ngủ lo còn hơn cả người bệnh vì người bệnh còn biết kêu đau đâu mà chữa, heo bệnh sợ mất vốn (nhiều khi vốn phải đi vay). Thời í qua rồi, không phải trưởng giả học làm sang, chứ bi giờ người ta nuôi chó để giải quyết nhu cầu tinh thần, nhiều người già, con, cháu ít lại ở riêng nên phải (hay thích) nuôi chó, mèo làm bầu bạn cho vui cửa vui nhà.Nhiều khi nó (chó hay, mèo) được coi như một thành viên trong gia đình. Đi đâu xa gọi điện về có người không hỏi vợ (chồng) khoẻ không mà hỏi…chó.
    Nhà mình thì mới thoát nghèo vài năm, nhưng chó thì nuôi cả bầy gần chục năm là để giải quyết khâu bí bức của con trẻ không có sân chơi khi nhà còn ở chung cư. Lý do hoàn toàn chính đánng, vì tương lai con em chúng ta, chứ chẳng phải trưởng giả gì mà học nuôi chó cho sang.he !he
     Nuôi ít rồi nó đẻ ra nhiều, hàng năm đến mùa hè, lo đi chích ngừa vacxin phòng dại cho chó còn hơn là gì! Có đợt phải kê khai nhà nuôi mấy con, đành phải khai gian ..chỉ có 2. Mặc dù bầy chó nhà mình cân lên chỉ bằng một con chó Phú Quốc, nhưng nghe 6 con thì nhiều người hoảng. Hôm rồi, con gái chat với mẹ, hỏi vòng vo hồi rồi hỏi thăm…chó. Chi bằng mình chụp tụi nó lên cho chị Vịt coi, trăm nghe không bằng một thấy mà. Chụp tụi này khó ghê, thấy mình là tụi nó nhặng xị, con nào cũng đòi mình ôm nó , con này ganh con kia, nhốn nháo như cái chợ..chó. Rình mãi mới chụp được từng “em” để chị Vịt thấy:
 1/ Ky là con chó cái đầu tiên nhà mình nuôi, dữ ngầm với khách (thỉnh thoảng mấy chú bỏ ga vác bình ga ra khỏi nhà  thể nào cũng dính chưởng nếu mình không đe nẹt trước), nhìn  Ky lạnh lùng, tuy vậy rất tình cảm và lo lắng cho chủ, lần mình bệnh phải nằm viện, khi về nó cứ nằm phủ phục dưới giường, lâu lâu lại bắc hai chân lên thành giường xem mình có bị sao không? Hồi còn ở SG, mỗi khi mình có khách nó còn nhảy tót lên một ghế ngồi nghe mình nói chuyện mới khiếp chứ lị, phải dạy mãi mới thôi trò đó. Giờ thì Ky già nhất đàn, vẫn lạnh lùng và có uy nhất, Ky cho ai vào chuồng ngủ cùng Ky thì mới được vào, thường là một mình Ky một chuồng, còn ấy chú kia chen chúc một chuồng.
            

      2/ Đen  thì đã có bài riêng rồi vì Đen được chị Vịt có cảm tình riêng, đây là hai mẹ con Ky và Đen: (Ky phải, Đen trái)
       

      3/ Misa là con của Ky: Hồi Ky đẻ  lứa có Misa, mình và Ku con cùng phụ giúp Ky, đang loay hoay với lau, buộc rốn hai con ra trước, thấy nhoáng một cái một con nữa ra tìm mãi trong đống giẻ lùng nhùng chẳng thấy đâu, tưởng mẹ Ky dở hơi xơi mất, lật cái thùng giấy, thấy Misa lọt ở cai khe vì bé tí tẹo, đẹp nhất đàn nên hai con mình tìm cho cái tên cũng khác..mấy chó kia. Chẳng biết có phải Misa chân dài và dáng đẹp, lông đẹp, tướng đi cũng rất chi là uyển chuyển (không như Đen đi nghe cứ lạch bà lạch bạch),nên tính cũng khác có lẽ Misa cũng tự thấy mình hơn mấy con kia nên “chảnh” vô cùng, không vồ vập chủ, cho ăn đứng xa xa nhìn(ăn ít nên dáng đẹp, không như Đen cái gì cũng măm nhiệt tình), mắt cứ để đâu đâu như là  hồn đang để ở trên nóc nhà vậy, chẳng thân với con nào, một mình một kiểu. Đẹp nên tách khỏi đàn thôi cũng là lẽ đương nhiên (mà không lẽ nó tưởng nó là thiên nga). Misa đẻ cũng nhiều lứa, con của Misa bao giờ cũng đẹp hơn con của Đen. Nhiều con giống mẹ y chang.
       


        Con của Misa: (cho rùi mà chủ mới còn gửi hình tặng):
           
            Ăn no,tắm mát và..thư giản:
           
                                             

                                                       
EM TÊN..ĐEN
    Đen là một con chó fox (đã được kể sơ ở bài viết trước: Đầu năm 2004, Mẹ Ky đẻ ra 3 con chó con là Taxi- Gấu và Đen)). Không biết kiếp trước Đen có gây thù chuốc oán gì với taxi không mà suốt ngày bị Taxi bạo hành, đánh sứt đầu mẻ trán, què chân, chảy máu . Còn nhớ hồi đó mỗi lần Đen bị taxi bạo hành mà anh Gấu không can gián ra được là Đen phải chạy trốn vào gầm bàn vi tính, nằm dưới đó (ngủ ngáy khò khò) suốt cả buổi chờ taxi quên đi mới dám lò dò chui ra.Cũng có hôm anh ku thương quá vừa chơi vi tính vừa cho em Đen nằm trên đùi anh ngủ . Tính Đen hiền lành và có vẻ hơi tồ tồ tí. Người thì mập ú, lông đen và dày, ôm vào người mềm và êm như một con thú bông, mặc dù suốt ngày Đen lê la bò toài và chạy té oành oạch giữa sàn nước dơ, nhưng lông đen lúc nào cũng mượt và không hôi (thế mới lạ chứ lị), tật xấu của đen là ai ăn vào giờ nào đen cũng cứ ngồi sủa ong ỏng xin ăn cho đến khi hết bữa ăn thì thôi (mình đau đầu vì vụ này, nhiều hôm đang thiu thiu nghỉ trưa để chiều đi làm mà đen cứ làm điệp khúc xin ăn là mình nổi cơn tam bành).
 Cũng may Đen được anh Gấu thương, nhưng anh Gấu chỉ to xác chứ không dữ hơn chi Taxi để mà trấn áp chị taxi để Đen đừng bị bạo hành. Thương em Đen lâu lâu anh Gấu lại liếm láp cái chân chảy máu khi đen bị taxi đánh và trèo lên mấy bậc cầu thang leo lên bàn học thảy đồ cho đen chơi (đó là cục gôm, hay vật gì mà hai con mình để trên bàn, đẩy xuống được là gấu đẩy cho Đen chơi), điều này cũng xoa dịu đen phần nào. Còn me Ky thì dù thương Đen cũng chịu vì “lực bất tòng tâm”. Túm lại taxi lúc bấy giờ là thống soái.
Đã tồ, Đen lại trưởng thành sớm, 8 tháng tuổi đen có bầu, mình điên cả người vì nhà chật chội, 4 người thêm 4 con chó, đi làm về là sống chung với chó. Mình một tuần lên vài cơn đau nửa đầu vì tiếng kêu xin ăn của đen rồi hễ mỗi lần có khách là hai con mình phải một đứa cầm cây canh chó, một đứa mở cửa, cứ nháo nhác như một cái chợ…chó. Mình ra tối hâu thư cho 3 cha con là nếu đen có bầu thì mời đen đi nhà khác, mình làm quyết liệt, kiểu như chọn 1 trong 2 vậy đó. Thế là đen phải ra đi.
 Nhưng suốt ngày chị Vịt nhà này ỉ ôi, sáng trưa chiều tối: không biết đen có nhớ mẹ ky không, có nhớ chị vịt không, đen có giẻ để nằm cho ấm không, rồi đen khát nước thì làm sao..v..vv.Mình thực hiện 3 không: Không nghe, không thấy và không quan tâm. Rồi chị Vịt xin tiền mẹ ra chợ mua thịt bò vụn, xào lên cho thơm, bỏ hộp , lấy thêm cái áo cũ, bỏ bao xốp và xin mẹ cho bố chở  chị vịt đi thăm đen. Mình ra tối hậu thư: Thăm nhưng cấm mang đen về nhà. Bố chở chị Vịt đi thăn đen về rồi, thì chị vịt ngồi khóc, hỏi tại sao khóc, chị  kêu, con đến đen đang bị nhốt trong chuồng và đen kêu là chị  ơi cứu em!!! (mình không biết là đen nó mua chuộc chị vịt nhà này kiểu gì mà chị  có thể hiểu được mấy tiếng sủa gâu gâu là: chị  ơi cứu em).
 Rồi chị vịt xin xỏ, hứa, làm cam kết, xin được bảo lãnh đen về nhà với những lời cam kết kiểu như Đen không gây ồn ào vào giờ cao điểm, đầu ra của đen là chị  chịu trách nhiệm…vậy là mình đầu hàng. Bố thì bắt con gái cam kết nếu mẹ la là bố không chịu trách nhiệm vì bố đã cho Đen rồi mà tại con xin đem về, con phải nói với mẹ là như thế như thế.. cuối cùng là đen trở về mái nhà xưa cho đến bây giờ.
 Đen đẻ sai và nhiều, mình chẳng nhớ là đen đẻ bao nhiêu lần. Chỉ nhớ là chị Vịt cam kết cho vui vậy thôi, chứ đầu ra, đầu vô, tắm, dọn cho tất cả các em chó (cho đến bây giờ là 6 em).. đều là mẹ của chị Vịt. Hôm rồi, trước khi đi học, chị Vịt có lên lầu chào cả nhà đen, mình vẫn nghe Đen sủa ong ỏng với chị  mà không thấy chị vịt dịch lại là Đen dặn chị  điều gì. Chắc bi giờ ở bên bển, chị Vịt vui quên Đen zồi…
                     
                        Chị Vịt ơi Đen nè