Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

THƠ..TẶNG !

Không tính bài thơ MTĐ tặng đem lại cho mình nhiều cảm xúc của tuổi đang yêu (đã đang ở bài gửi dự thi không có giải), thì sau đấy (khi hết tuổi được yêu, nhưng vẫn thích được yêu), mình thi thoảng còn nhận được thơ tặng (chứ không phải báo biếu nhé), có người còn tặng cả cuốn (thơ in ra chỉ để đem tặng thui vì bán không ai mua). Nhưng cảm xúc của mỗi lần nhận thơ tặng lai không giống nhau:
          Cách đây vài năm, vào ngày lễ 8-3, một anh bạn đồng nghiệp mua hoa tặng chị em phụ nữ, mà toàn hoa hồng đấy nhé (năm ấy còn 7 con yêu nhền nhện, còn bây giờ chỉ còn 4 em, đúng là đồ cổ quý hiếm rùi còn gì ?). Riêng mình được anh í khuyến mại thêm hai câu thơ, nhận thơ không vui mà xoắn cả ruột. đây là hai câu thơ ấy:
                   “ Tặng em một đóa hoa hồng,
                      Để em hạnh phúc với chồng của em”.
 Lão này hâm thật, tưởng hạnh phúc với ai, chứ với chồng thì biết rùi khỏi chúc nhá! Những năm sau đấy, lão í vẫn tặng hoa chị, em đều đều vào các ngày lễ của nữ giới, khi nhận hoa mình cười rất tươi và bửu em chỉ nhận hoa, không nhận thơ nhé (he! he) lão í nghe thế cụt hứng, còn đâu ra thơ với chả thẩn. Đây là tâm trạng nhận thợ tặng mà không ham vì sau đấy các lão già hâm, dở hơi mà chẳng biết bơi ở CQ cứ hễ có dịp tụ tập lại có mình và lão í là lại bắn hai câu thơ ấy ra. CHÁN !
          Có một bài thơ được tặng, mà không biết tâm trạng của người gửi đang để ở đâu hay lại đang treo ngược ở cành cây không biết nữa. Còn mình thấy “sướng” vì sự vắng mặt của mình cũng đem lại cảm xúc cho kẻ khác làm thơ đấy chứ !
                             SAU CÁNH CỬA
           “..Biết chắc không có em
          Anh vẫn đi ra cửa
         Tay cầm quả đấm xoay
         Mắt run theo tay mở
         Có gì sau cánh cửa
        Một khoảng trống mênh mông..
        Anh dừng vào khoảng trống
       Vẫn không phải là em..?
       Chiều nay sau cánh cửa
      Thiếu tiếng thở của em
      Không nén được lòng mình
      Anh lại đi ra cửa…”    
 He!he lão này còn hâm hơn lão kia nhể? Đi làm không lo làm cứ để đầu óc ở đẩu ở đâu, mình mà là Sếp lão này thì mình hạ lương (có chức thì cách ..chức) ha!ha! dọa thế thui, chứ cả mình và lão í toàn lính quèn! SƯỚNG ÂM Ỉ !

          Còn bài thơ này mới nhận, nóng phỏng tay luôn nhá :
                                      TẶNG EM
          Ngập ngừng muốn nói cùng em
Những lời mộc mạc thật thà chân quê
Nhưng sợ em bảo ngô nghê.
Già rồi lắm chuyện, nói gì nói đi
Thật tình chẳng biết nói chi
Để tôi đúng đó trồng si đơi chờ
Nhiều đêm em lẫn trong mơ
Đến khi tỉnh giấc mới ngờ xa em
Bóng ai gần gũi than quen
Nhớ nhung tuy lệ chưa từng hoen mi.
Đố em tôi muốn nói chi
Xa em thấy nhớ, gần thì khích nhau!!
  Nhận bài thơ này là trong một cuộc họp (nhiều CQ) lão í vừa họp vừa làm thơ. Lão này có khiếu làm thơ thật đấy, mình thì chịu, cũng có khi muốn làm thơ, nhưng ngồi cả buổi chưa ra được câu nào, lão í nhoằng cái ra thơ, thế mới tài chứ. Lúc nhận thơ, chưa đọc kỹ, về nhà đọc lại, mình tủm tỉm cười hoài, chả hiểu vui hay làm sao nữa. Nhưng điều làm mình mắc cười nhất là lão í chỉ dám xưng em với mình trong thơ, còn ngoài đời sức mấy dám, dù lão biết tỏng là mình kém lão í 1 tuổi. Chả là cách đây hơn chục năm lần đầu gặp làm việc với nhau (không đồng nghiệp à nha, đừng ai đoán già, đoán non làm gì cho mệt), lão í non choẹt, nên mình cứ gọi bừa là ông xưng tui (cho nó an toàn, lớn hơn cũng được, nhỏ hơn không sao, còn hơn gọi anh một phát xong mới biết  nhỏ hơn mình thì chỉ có mà chui xuống lỗ nẻ a) thế là quen cách gọi ấy, chả anh, em gì sất. Hơn 1 năm (tính tròn) còn tháng chưa chắc à, vậy làm gì có cửa mà đòi làm anh, muốn làm anh đây thì cứ phải hơn vài tuổi nhá.( nói thế với lão này thui, ỉ thân nên mình ăn hiếp lão í tí, chứ người khác chả dám hỗn thế đâu có ít tuổi hơn mà là Sếp có khi mình cũng phải gọi anh sái họng đấy chứ, mất gì mà chả nịnh ). Cảm xúc khi nhận bài thơ của lão này là mình khoái chí  vì lão dám kêu mình là em! Nhưng ít ra thì lão í, dù là thơ cũng phải nói cái gì đi chứ, mình đâu có nhiều thông minh để biết lão í nói gì, đã thế lão còn đố mình nữa chứ, chịu!Để hôm nào có dịp gặp phải hỏi lão í thui!