Trang

Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2023

CAO TUỔI HAY ...GiÀ ?

*/Mỗi giai đoạn trong cuộc đời, nếu khi nào khỏe và bình an là giai đọan đó vui, hạnh phúc, già trẻ gì cũng vậy. 

              Mùa nắng, hoa sứ nở thắm màu hơn:                     

 Trên mạng có nhiều chuyên gia ảo. Hôm rồi đọc được bài viết so sánh người cao tuổi với người già:

+ Trong khi người cao tuổi chơi thể thao , đi khám phá, du lịch thì người già ...ở nhà nghỉ ngơi! (1)

+Trong khi người cao tuổi có tình yêu để cho đi  thì người già lại tích lũy lòng giận hờn, hay trách móc.(2)

+Trong khi người cao tuổi có những dự tính cho tương lai của mình thì người già hay luyến tiếc quá khứ và luôn nghĩ mình đã bị bỏ rơi.(3) hi!hi

+Trong khi quyển nhật ký của người cao tuổi toàn ghi những ngày mai với hy vọng một tương lai sáng láng đang chờ đợi ở phía trước thì cuốn nhật ký của người già toàn chứa những "ngày hôm qua" và than vãn mỗi ngày không có gì thay đổi...(4)

+Trong khi người cao tuổi đón chờ những ngày sẽ tới trong háo hức và nhìn ngắm hoa nở, nghe chim hót , vuốt ve những con vật xung quanh mình, săn sóc, thương yêu nó thì ngược lại, người già rên rỉ, than đau,kể khổ  rồi buồn rầu, lo lắng mà chẳng hề đoái hoài gì đến con sâu, cái kiến xung quanh...

+Trong khi người cao tuổi có giấc ngủ ngon và những giấc mơ đẹp, thấy cảnh thần tiên thì người già vừa ngủ vừa sợ hãi vu vơ nên hễ nhắm mắt là gặp ác mộng...

 (theo chuẩn thì mình quá bán  (4/6) ,vậy là "già" cmn rồi ông giáo ạ! Không cãi kiểu nào được nữa! hihi).

Biết vậy thôi, dù bạn và mình bao nhiểu tuổi cũng đừng nhận là người ...già nhé. Hãy nói mình là người cao tuổi, quẳng chữ ...già đi thật xa để sống vui, sống khỏe, sống bình an  vậy là ok! 

                                     */Nhưng thực tế thì người già mới hay có quà:

                                       


Còn đây là quà : đặc sản quê ngoại:

 */Hôm rồi 25/2 AL giỗ đầu bà Má MN, mình và chị Hai chụp hình :           


...7 năm trước:
và... 10 năm trước (cùng một góc sân):

*/Chuyện ăn uống :Cuối tuần có nhà Sam- Kem thì "xôm tụ" hơn ngày thường của 2 người già:
(ăn chính, ăn phụ  đủ kiểu để ai thích gì ăn đó)

Sam _Kem thì chỉ mê món gà rán:

*/Lâu lâu chị em hàng xóm lại họp "giao ban", ưu tiên họp tại nhà mình :
 (nhà gần nhau mà gặp là tíu tít vui)

*/Mới lên "đời" xe...phương tiên di chuyển hàng ngày của người...cao tuổi:


    */Chuyện học hành: ( học cắm đầu, cắm cổ mới ra được vậy):

                                                            




                                                                               

 

Thứ Bảy, 18 tháng 3, 2023

TẢN MẠN VỀ ... TÌNH YÊU !

*/ Lâu rồi không viết "dài", bài hàng tuần chỉ úp hình cho nhanh vì mỗi ngày dành được một, hai tiếng ngồi gõ bàn phím, thời gian còn lại thì "nhà bao việc", chưa nói đến đam mê với  "chàng cú Duolingo" (áp học ngoại ngữ, một ngày dành riêng cho "chàng cú" cũng vài ba tiếng), rồi thì những việc hàng ngày, sau hậu trường làm "thui chột" thú vui văn chương tao nhã của mình! Nhiều khi muốn ngửa mặt lên trời mà than rằng: "con đã làm gì sai ở kiếp nào?" hi!hi  

                                                                     

*/Mình sống thực tế, không phải kiểu người: "trái tim lầm chỗ để trên đầu", mấy chục năm làm việc, bệnh nghề nghiệp nó "ám" vào người nên trong cuộc sống nhiều khi giải quyết vấn đề "cứng nhắc", nhưng theo tử vi thì cũng khá "bốc đồng", là lúc nóng, lúc lạnh chả biết đâu mà lần, nhưng vầy mới là chính mình!

  Dù bị "bệnh nghề nghiệp"(là như Thầy giáo cũ tả về nghề: "tình cảm khô khan, lương bổng ít /Nặng gánh hồ sơ,nhẹ gánh tình!", nhưng tâm hồn mình thỉnh thoảng vẫn "treo ngược ở cành cây", kiểu như khi nghe ai đó than thở vu vơ: 

                                  "Em ơi lửa tắt bình khô rượu,

                                   Đời vắng em rồi vui với ai ?"

hoặc khi nghe  :

                                   "Tóc mai sợi vắn, sợi dài,

                   lấy nhau chẳng đặng, thương hoài...ngàn năm" 

 thì dù biết mười mươi  là "ảo" mà mình vẫn tủm tỉm cười, thế mới "ngộ" !  

 Đêm, trước khi ngủ hay nghe "sách nói", hôm rồi nghe bài: " Đủ duyên ta lại tương phùng" của Sư Thầy Thích Đồng Tâm, cái tít khá hấp dẫn mà nội dung cũng hay đối với mình !  

*/...Nghe Thầy Thích Pháp Hòa giảng pháp trên youtube, mình cũng muốn giữ tâm thật tĩnh lặng, nhưng mà "nó chạy như một con trâu" bởi các "yếu tố" bên ngoài nên lâu lâu mình cho "nó chạy", khỏi giữ, hi!hi! nó cứ đi lan man kiểu: Lục tung lại quá khứ (mà hay ở chỗ, vui không tìm, đi tìm chuyện buồn không à) rồi thì tự vấn, nếu có một tình yêu thương hoài thì sẽ như thế nào...(hi!hi). Ngày trước nghe mẹ kể, có người chị họ, thời trẻ có người thương mà không đến với nhau được, chị lấy chồng, có con và già dần theo năm tháng, người ấy vẫn ở vậy ...chờ và khi chị góa chồng là đã gần 60, người ấy tưởng sắp chạm tay tới tình yêu "ngàn năm" của mình thì trong một chuyến công tác...anh ấy bị tai nạn, qua đời! Mình nghe mà tiếc nuối cho một tình yêu đúng kiểu mơ mộng của mình!  

    Bởi:

                                    

Vậy nên:                        

*/ Bây giờ, mình đã bước qua tuổi:"Lục thập nhi nhĩ thuận", là: từ tuổi 60 có thể nói đã hiểu thế thái, nhân tình, biết mọi sự tùy duyên, thuận theo mệnh trời! ( theo trend đúng nhận sai cãi thì mình :không cãi) hi!hi

Ngày còn tuổi đôi mươi, không xinh đẹp, nhưng, trước khi "sang ngang", cũng kịp có vài mối tình không đầu không cuối  "vắt vai", mỗi lần chia tay nhau, mình luôn kiểu phải "vật vã" để vượt qua nỗi buồn ấy. Rồi nhận ra thời gian là liều thuốc hiệu nghiệm làm lành lại "vết thương lòng" . Vậy mới nói, tình yêu là một đề tài vĩnh cửu nhưng trong mỗi câu chuyên tình riêng biệt thì nó chứa những gam màu "cảm xúc" tạm thời. Có như vậy mới chuyển qua yêu người khác được, chứ có một người "yêu hoài ngàn năm" thì không biết sẽ như thế nào ? ( theo mình cảm xúc tình cảm bị bào mòn là có thật).

*/ Ngày còn đi làm, vào giờ nghỉ, tám hươu, vượn với bạn, cứ bảo nhau sao tụi mình không có ai đó "yêu sống, yêu chết" nhỉ, có vậy chắc vui lắm... nhưng thực tế trong công việc có những vụ án "yêu một cách sở hữu", phải đứng trước tòa lại là thực tế nhức nhối ...làm mất hết cả cảm hứng muốn có được một tình yêu "ngàn năm" và công việc đã làm mình chai sạn cảm xúc! Bởi vậy, ngày trước, nghe "NYC" ầu ơ ví dầu kiểu: anh vẫn luôn nhớ em, với cả em luôn trong trái tim anh...! thì mình lên cười như một con rồ và nói như hét: anh nói cho trẻ con nó nghe à, xạo thì cũng vừa phải thôi, còn để cho người khác xạo với chứ! hihi! (bởi vậy giữa hiện thực với sự lãng mạn nó xa nhau lắm). Nhưng tính mình lãng đãng, nói rồi lại quên và vẫn luôn nhen nhúm một ý nghĩ, ở đâu đó trong đám các chàng trai "thủa ấy" vẫn có chàng "yêu hoài" mình cả ngàn năm và đang chờ : đủ duyên ta lại tương phùng...ở kiếp sau! (đúng kiểu ngáo ảo do xem phim ngôn tình trên netflix quá liều) hi!hi 

*/Một vài bạn bè thấy thực tế hiện nay của mình, thường hỏi, sao vầy...mà vẫn có nhiều năng lượng tích cực, vui lạc quan ? (ý là không thấy than vãn, rầu rĩ) . Mình nói :thấy mọi việc bình thường vì mọi thứ cứ đến từ từ (già từ từ, bệnh từ từ nên chấp nhận cũng từ từ luôn vì khi đó mọi thứ đã... nhừ rồi), với lại than vãn hay bực cái bội thì phải nhớ lời các cụ dạy là: "đóng cửa nh.éo nhau",hi!hi, chứ than ai thương, ai thay mình được? Với lại mình  có cách xả stress rất hiệu quả là viết... và viết ! Hôm rồi, gom nhật ký để cất vào một chỗ (mai này... cho con tiện gom xách... bỏ thùng rác), đếm được hơn mười cuốn sổ dày mo nang đã viết trong hơn 40 năm! Khi nào rảnh mà ngồi biên tập lại ghi ra cũng nhiều chuyện hay ho phết ! (chuyện thời trẻ là buồn tình, thời sồn sồn là chuyện chồng, chuyện con: kiểu con nói gì hay, chồng nói gì vui...). Hôm rồi ngồi đọc, cười một mình như bị "trầm cảm"!hi!hi! 

                Để đây xem "th.ầy' phán đúng không:

                           

Tự nghĩ: Già mà đổi vận, sang trang chắc chỉ có die ...(hihi! phỉ phui cái miệng) !

P/s: (KLQ), mình trồng rất nhiều lần cây chanh mà không cây nào "ở lại", thử thêm lần nữa xem sao, OX nhà mình thích thịt gà luộc, rắc lá chanh thái nhỏ lên cho thơm! (Kiểu viết như vầy kêu là làm tụt cmn mood ! đang rất lãng mạn quay sang... gà lá chanh) hi!hi- đời thực khác với sống ảo nhiều lắm!

                                                     


Thứ Bảy, 11 tháng 3, 2023

NGÀY CỦA PHỤ NỮ !

 */ Trong tuần có ngày lễ phụ nữ 8/3, trước vài ngày con trai mua hai bó hoa, nói với bố là: một bó của bố tặng mẹ nhé, bố cười cười, mà không biết có hiểu tặng hoa nhân dịp gì? (cảm ơn con zai-cứ có quà là vui , ai tặng cũng được):       

                                          

                                                      

                
                                                                                                 

 */ Hôm rồi "thầy b.ói" trên mạng bảo tuổi mình tháng này sẽ gặp lại bạn cũ và cẩn thận vì có vấn đề liên quan đến m.áu. Nghĩ bụng, chẳng liên quan !

+ Nhưng sau đó một người đồng nghiệp cũ mời đám cưới con, đi thì đúng là gặp lại  nhiều bạn cũ, thấy mọi người vẫn khỏe là vui:    

Hoa tươi ở bàn tiệc, quá đẹp:
Sếp và đồng nghiệp cũ:
                                  Thấy hoa đẹp chụp ké :

     
+ Vấn đề tiếp theo là lại tiếp tục hành trình cấy 2 răng implant, do thiếu x.ương nên vừa phải  nâng xoang vừa ghép thêm xương rồi mới cắm trụ implant được, nên vấn đề rất chi là ...vấn đề. Cả BS, y tá và bệnh nhân đều...mệt: ( như thầy... đã phán , có m.áu là chuyện đương nhiên - "đúng nhận, sai cãi"! hi!hi):

Khi mới vào thì cô y tá kêu cười cho có năng lượng tích cực:(ừ, cười thì cười, sợ thì vẫn cứ sợ thôi) 


...và  sau đó là cái kết : thôi rồi Lượm ơi! sáng hôm sau  mặt s.ưng như cái bánh bao, có chụp hình nhưng không đăng, để giữ hình tượng! hihi (6 tháng sau mới có thể gắn răng sứ lên trụ implant vì chờ xương nhân tạo với xương thật và chân răng tích hợp với nhau tốt)

Chế độ ăn  ngày đau răng:


*/Lời hay Nhà Phật:
 Vậy mà tâm mình thì  giận, hờn, trách, móc, yêu, thương, ghét đủ các kiểu. Chắc tại bão "quật" chứ không phải gió làm lá phe phẩy !hi!hi

*/ Việc học hành thì dù gì cũng không thể bỏ, vì cứ chưa sáng là "nó" nhắc học bài kiểu này đây:

và đã 1000 ngày liên tục học, chưa bỏ ngày nào:


Thứ Bảy, 4 tháng 3, 2023

CHUYỆN HÀNG NGÀY !

 */Sáng dậy sớm nghe chim trời, chim nhà hàng xóm nuôi hót ríu rít vui tai, rải lúa cho chim ăn nhìn vui mắt, thấy cuộc sống thật bình yên:

        Này là chim "ảo" lấy trên mạng:


Này là chim thật:(sáng nào cũng chờ mình rải lúa cho ăn)


*/ Ông xã mình có anh bạn cả hai vợ chồng, con trai và con dâu đều là bác sĩ, hôm rồi ngày 27/2 , ngày Thấy thuốc Việt nam, gia đình anh ấy đi họp mặt ở quận 7 nên ghé thăm OX, cũng lâu lắm bạn già mới gặp mặt nhau (trên điện thoại thì thỉnh thoảng có í ới hỏi thăm sức khỏe ), nhất OX mình rồi còn gì, có tới 4 BS tới thăm: hi!hi

*/ Chàng nhà mình lúc nhớ lúc quên và nhiều lúc tưởng đang tuổi đôi mươi, hôm trước mình nằm võng ở phòng khách để "canh" chừng không cho chàng ra ngõ vào lúc trời nắng, thì bỗng nghe trên mái che trước sân như đang có người bò trên đó, nghĩ là trộm, mình vội cầm điện thoại để có gì còn gọi cảnh sát, ai dè lên đến nơi thì ...vãi cả linh hồn vì thấy chàng đang leo lên đó để lấy mấy trái cầu bọn trẻ chơi ngoài đường đánh rớt lên ! haizzza! nói với chàng thế này thì chết do té thôi chứ chả phải bệnh tật gì, chàng bảo: chết thế nào được! 
Hình chụp vội giống người dơi không?


*/ Nhà mình đúng kiểu : "đàn ông "leo mái nhà", đàn bà "xây" tổ ấm" hi!hi. Mấy cái nhà tắm, ron gạch  bị hở, mấy việc lặt vặt này kêu thợ khó, nên mình tự mua bột rồi lên youtube xem hướng dẫn và cũng làm "như thật", chỉ tội nhìn không đẹp:

*/ Chuyện ăn uống:
 Thường thì cuối tuần mẹ con nhà  Sam-Kem về mới "xôm tụ", có hũ mắm tôm chua, ăn mấy lần vẫn còn "mê". Cô bạn hàng xóm nấu ốc chuối, mang cho một tô to đùng (món này cũng là món khoái khẩu của nhà mình mà lâu rồi mình chưa làm vì lười) :



+ Món bánh Huế này cũng mê nhưng lâu lâu mới lên chợ SG mua được (mua chỗ khác không ngon bằng):

+ Giỏ trái cây này bà nội Sam gửi qua, xoài của anh bạn BS cho, vú sữa vườn (nhỏ mà có võ- rất ngọt) con gái mang về:
                                       
                 Trái cây nhiều thế này thì chỉ có thể ép nước uống là nhanh, gọn:

*/ Người gìa mới hay được nhận quà: (nhụy hoa nghệ tây)




*/ Chuyện học hành:  
                                                                                                 
  

Thứ Tư, 1 tháng 3, 2023

KỶ NIỆM.. XƯA!

 */ Rảnh rỗi sinh nông nổi là có thật mọi người ạ. Kỷ niệm 40 năm ngày bị bạn trai "bỏ lại phía sau" - là nói theo kiểu bây giờ, còn ngày trước gọi là (...). Bài này mình viết từ mấy năm trước nay đăng lại cho vui thôi .(bài có chỉnh sửa- gọi là phiên bản 2023.) hi!hi                     

CHUYỆN CHƯA KỂ !

...Anh ấy biết và để ý đến mình qua đám bạn bè chơi chung, anh là mẫu người hồi đó bọn con gái mới lớn làm nghề Luật như tụi mình xem là …lý tưởng, còn phụ huynh thì khỏi chê luôn! anh có nhiều điểm cộng nhưng cũng có điểm trừ (trong mắt mình), mình không thích thanh niên da trắng và mắt một mí (theo mình da phải hơi ngăm ngăm mới "nam tính". Bởi vậy nên sau này OX của mình đen thui luôn á- đúng là thích của nào trời trao của ấy-hi!hi).

 Khi anh để ý đến mình thì mình đang để ý đến người khác, vậy mới trớ trêu, chàng của mình lúc đó là bộ đội, ở xa thành phố nơi mình đang sống. (chuyện này mình cũng viết rồi-  là : "Chuyện một người", cũng ly kỳ hấp dẫn lắm) hi!hi.
...Cả 3 chúng mình ầu ơ ví dầu kiểu như thế cho đến một ngày mình sáng suốt chọn anh. Dịp đó đúng lúc mẹ mình từ quê vào SG chơi, vậy là anh ấy đã cùng mình ra ga đón mẹ ...mình (hồi đó ga tàu hỏa còn ở tuốt ngoài Bình Triệu và tụi mình phải đi 2 xe đạp - khỏi tả cũng biết là vất vả). Rồi sau đó anh lại tiễn mẹ mình về quê trước họ hàng nhà mình mà chẳng sợ gì cả (rất tự tin)… phụ huynh của mình thì ưng lắm và anh ấy thì nhân cơ hội đó mà thể hiện rằngcon sẽ là con rể tốt của mẹ!. 

Mình nhận lời yêu anh và nghĩ sẽ lấy anh làm chồng vì tin rằng anh sẽ là một người chồng, người cha tốt. Còn bạn bè mình thì nói 2 đứa đẹp đôi (anh lớn hơn mình 3 tuổi). Cô bạn thân của mình cũng vui vì thấy mình chắc sắp được lên xe bông, để cô ấy sẽ là...phù dâu. (đúng kiểu vào rừng mơ bắt con tưởng bở) hi!hi
 Mình và anh đi chơi, đã tính chuyện tương lai (kiểu như là: sẽ có mấy con, con đặt tên gì, rồi khi vợ giận thì chồng sẽ xử lý thế nào…, mình còn nhớ anh ấy nói đi làm về mà vợ giận thì anh ấy sẽ xuống nhà lấy xe đạp chạy một vòng khi nào đoán vợ hết giận thì về…). Anh ấy cũng đã chở mình đi thăm bạn bè của anh ấy tại SG, mình nghĩ thế là chắc như bắp rồi còn gì (giờ mới hiểu câu: 30 chưa phải là tết !hi hi).
Đang yên, đang lành, gần tết năm 1983 qua 1984, anh ấy đột ngột nói với mình là anh ấy nghỉ phép về quê thăm gia đình và sẽ báo chuyện của 2 đứa để gia đình quyết định, anh ấy kêu mình đưa cho anh vài tấm hình để mang về cho gia đình xem! Mình đã chọn hai tấm hình ưng ý để anh ấy mang về "ra mắt" các cụ. Mình đã chủ quan nghĩ mình là người tốt, nhìn hình cũng không đến nỗi, chắc là các cụ ok thôi! (rút kinh nghiệm : việc gì cũng đừng chủ quan, vì như thế khi thất bại  nỗi buồn sẽ nhân lên gấp đôi) ahu!hu!
 
Hình mình đưa cho anh ấy đây:  (chụp năm 1983)

                                                 
              
Vậy là tết năm đó mình xuống phố một mình, mong chờ ngày anh trả phép, với ý nghĩ là chúng mình sẽ về chung một nhà. (là nhà mình được cơ quan cấp ở đường Lê Lợi).

...Và một cái kết không thể đắng hơn, mình buồn một chắc mẹ mình buồn hai vì phụ huynh luôn như thế. Chuyện là vầy:
…Sáng hôm đó đang làm việc, mình nghe cô bạn nhà ở đối diện với cơ quan anh ấy nói nhỏ: "này! tối qua gặp người yêu chưa, sáng nay tao thấy anh ấy ở cổng cơ quan đấy! (cơ quan anh ở đường Lê Duẩn, nhà mình ở đường Lê Lợi, cách nhau khoảng hơn 1 km)! Mình rất chi là ngạc nhiên, nghĩ bụng chắc tàu lửa vào khuya nên thể nào trưa anh cũng ghé cơ quan mình, chưa trưa là mắt mình đã ngóng ra cổng (lại kiểu đi ra, đi vào và hai tay xoắn vào nhau). Nhưng bặt vô âm tín! Tối về nhà, mình chắc chắn thế nào anh ấy cũng đến, (hồi đó mình ở chung với chị bạn cùng cơ quan, ở 2 phòng khác nhau nhưng đi chung một cửa, chị ấy muốn vào phòng chị ấy thì phải đi qua phòng mình-  sau này mình có gia đình thì được cấp luôn 2 phòng, chị bạn thì chuyển đi cơ quan khác), chờ đến 19 giờ chẳng thấy đâu,mình chui xuống phòng chị bạn để xả chứ cảm xúc của mình đang cao trào, mình nhờ chị bạn hễ có tiếng gõ cửa thì chị lên nói với anh ấy là em giận! Lúc sau,đúng như mình dự đoán, chị ấy lên rồi đóng cửa trở lại ngay, mình ngơ ngác hỏi thế nào hả chị, câu trả lời là : cậu ấy bảo khi nào em hết giận và bình tĩnh thì sẽ gặp sau! Thế có điên không cơ chứ (kể lại mà còn giận muốn lộn mề! ahu!hu).

...Hôm sau anh đến, chở mình đi một vòng trung tâm  SG và nói những chuyện vòng vo tam quốc. Túm...váy lại là cuộc tình chấm hết, anh không nói cụ thể lý do gì, sau mình nghe bạn bè loáng thoáng bảo các cụ nhà anh không đồng ý cho anh lấy mình và muốn anh trở về MB làm việc, lấy vợ ngoài đó. Đang buồn, giận, mình lại còn nghe bạn anh ấy là người bạn đi cùng chuyến tàu từ HN vào SG trả phép kể là tại ga NĐ có một cô gái ra tiễn anh ấy và khi từ biệt 2 người có…hôn nhau (sau cột điện) ahu!hu. Chẳng biết người bạn này có thêm thắt gì không, nhưng mình bị bất ngờ như rơi từ trên cao xuống, đầu óc trống rỗng. Mình nhớ là cũng có hỏi anh việc này nhưng hỏi là để mà hỏi (kiểu muốn biết để đi.ên thêm) vậy thôi chứ làm gì có câu trả lời …đúng thực tế và từ hôm đó giữa mình và anh về không gian chỉ cách nhau hơn 1 km  nhưng về tình cảm thì như có một hố sâu ngăn cách không thể ..hàn gắn mà mãi đến tận bây giờ mình cũng chưa biết lý do chính xác là tại sao? Sau này khi gặp nhau (trên điện thoại) mình có hỏi nhưng đó là cũng là một câu trả lời không...chính xác ! hi!hi 
 Thời điểm đó, mình đã viết nhật ký để xả hết cảm xúc dồn nén, vì cứ ngỡ đã nắm trong tay hạnh phúc lứa đôi , vậy mà... (là do mình chủ quan thôi- giờ già rồi, khi ngồi viết những dòng này, mình đã hiểu thế nào là duyên nợ- tình nghĩa vợ chồng phải nợ nhau qua nhiều kiếp - còn anh ấy và mình mới chỉ lướt qua nhau ở mỗi kiếp này). Hiểu đơn giản vậy cho nó thanh thản!
…Một thời gian ngắn sau đó (khoảng tháng 8 năm 1984) anh xin chuyển công tác ra HN, mình cũng có nói vu vơ những lời trách móc, giận hờn, cũng biết là nói để mà nói vậy thôi chứ tình thế không thế cứu vãn được nữa rồi! Khi nhóm bạn chơi chung tổ chức một bữa ăn tại nhà mình để chia tay anh, mình còn nhớ có món giò heo, anh là người chặt nhỏ ra, mình nhắc cẩn thận vì dao thì lụt mà xương thì cứng sợ chặt trúng tay, anh nói một câu (để rồi mình cứ mơ chuyện 2 đứa chia tay chỉ là một chuyện không có thật): " Anh còn mong chặt trúng tay để ở lại với em luôn " và sau đó là những lời hứa hẹn rằng anh sẽ viết thơ cho em khi ra tới nơi....(con gái vốn yêu bằng tai, nghe vậy cứ tưởng vậy) nhưng thực tế là thế này:

                          " Hình như anh đã quên ta ?
                           Quên địa chỉ, quên số nhà.
                           như là chiếc lá khô phong thơ ấy.
                         đã rụng ở phương nào ...rất xa !" 
                            (thơ nhặt không nhớ tên TG)
     (lời khuyên cho các bạn trẻ là đừng tin những gì ...đàn ông nói).hi!hi

Tình tan vỡ như bọt xà bông, vậy mà mình đã tưởng là mình sẽ có những đứa con da trắng,  mắt một mí giống anh…haizzza! (đúng là trẻ con: tưởng tượng với chả tưởng ...voi)
Chúng mình mất tin nhau từ đó, hơn 20 năm sau, khi đó mình đã đứng vững trên…đôi chân của chính mình (hi hi! Chứ không phải chân người khác)! Mình hỏi thăm bạn bè về anh, một người bạn cũ nhiệt tình cho mình số điện thoại của anh và dặn đừng liên lạc trước mà hãy chờ anh gọi cho mình (lại còn thế nữa, vợ ghen chứ còn gì)!
Đang trong một chuyến công tác dài ngày ở miền tây, hồ sơ, công việc bộn bề, thấy có cuộc gọi từ số điện thoại lạ, là anh ! và trong câu chuyện của 20 năm sau ngày gặp lại, anh nói : mỗi ngày trôi qua anh đều nhớ em, mỗi khi nhớ em anh lại lấy một tờ giấy trắng đặt ra một góc và giờ thì tập giấy đó nó dày lên nhiều lắm, em biết không ..vv…và vv…! Ai tin, chứ mình thì không, có anh bạn trong đoàn công tác nghe chuyện mình gặp người yêu cũ, anh ấy bảo : "Em đừng có tin bọn đàn ông tụi anh nhé ". hi!hi!
Được biết hồi đó anh ra HN rồi chuyển ngành định đi xuất khẩu lao động, nhưng chẳng may gặp trục trặc sao đó nên không đi được, trở lại cơ quan cũ cũng không được vì đã xong thủ tục nghỉ việc... Mình hỏi thăm bố, mẹ anh còn khỏe không, anh ấy bảo các cụ tuy lớn tuổi nhưng còn khỏe cả ! Mình nói anh phải cảm ơn bố, mẹ anh thật nhiều nhé vì các cụ sợ anh lấy em thì anh sẽ khổ ! (mình vẫn cú mèo! hi!hi). 
 Ngày ấy anh là cái bến mà mình đã định neo cuộc đời mình vào đó, mình cũng đã chắc như đinh đóng cột là mình sẽ là …vợ anh ! 
                           Bởi vậy, ca dao mới có câu
                "Tưởng giếng sâu em nối sợi dây dài
                 Ai ngờ giếng cạn, em tiếc hoài sợi dây"

(hồi trẻ mình nghĩ đơn giản: yêu là cưới, có biết đâu đời không đơn giản như vậy. Còn bây giờ nghĩ tích cực hơn nhiều: không yêu người này thì yêu người khác hoặc đam mê việc khác, chẳng việc quái gì phải buồn).           

P/s: Biết con gái đang ở tuổi yêu, là có vui, có buồn, Ba mình đã viết động viên  theo kiểu rất tích cực: 
            " Ngãi nhân mỏng dánh như cánh chuồn chuồn
               Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay"                                   
 Mình hiểu nhanh, gọn ý của cụ ở hai câu thơ này là chả việc gì phải buồn, sự đời nó là như thế !                                         
Chỉ thương mẹ mình, viết thư cứ hỏi: "chuyện của 2 con sao rồi". Mẹ có biết đâu con gái của mẹ đã phải "vật vã" để cố vượt qua chuyện bị "bỏ lại phía sau" ! hihi!
 Mình đã đọc lại những trang nhật ký viết vào thời điểm đó, nhìn lại 40 năm trước, mình thương "cô bé 23 tuổi ấy" , đã yêu và nhớ người yêu đến... tận trời xanh mà nhất quyết không đi tìm. Mình cũng thấy là  mình đã thật mạnh mẽ và đầy ...cá tính!