*/ Tháng cuối năm, tiết trời se se lạnh, lòng mình thấy chông chênh với những đầy vơi đã đi qua.

Người già hay hoài cổ, hay nhớ chuyện xưa vì đang ở chặng cuối của hành trình cuộc đời. Công danh, sự nghiệp, kể cả sức khỏe giờ đã là mây khói xa vời nên người già muốn tìm về ...ngày xưa, gặp lại người thân, nhớ lại chuyện cũ, được đắm mình trong những kỷ niệm xưa vui, buồn là niềm vui của người già. Khi đã cố gắng hết sức rồi mà vẫn thấy không ổn thì kệ cmn đi, chẳng việc gì phải cố với chả gắng làm gì cho mệt người, cứ để mọi thứ tùy duyên, đến đâu thì đến, đó cũng là một cách để ... giải thoát. Vì dù có sống thọ đến bao nhiêu rồi ai thì cũng phải già và ...ch.ết thôi. Trước khi chết thì đau yếu, bệnh tật (ít ai qua được ải này vì đó là quy luật: sinh, lão, bệnh, tử) nên phải chấp nhận . Sống chung hàng ngày với ý nghĩ là đến một ngày nào đó mình sẽ "nhắm mắt xuôi tay để theo ông bà, tổ tiên" thì mới có thể phần nào giảm nỗi sợ sẽ ch.ết. Nhưng trước khi đi đoàn tụ thì già là một điều gì đó rất ...này nọ, (hi!hi)
Khó khăn lớn nhất của người già (trước khi die) là phải đối diện với nỗi cô đơn của chính mình vì khi tuổi già ập đến, bạn bè và người thân lần lượt ra đi, người già dễ lâm vào cảnh muốn thu mình lại, ít muốn tiếp xúc với thế giới xung quanh nên thấy cô đơn. Mình cũng vậy:
(một bài viết từ nhiều năm trước, phù hợp với giai đoạn hiện nay nên mình cop -past) :
1/ Tìm về ...ngày xưa :
"Cảm xúc của mình bây giờ như một cái lu đầy nước, thêm chút nữa là tràn..., để giảm áp lực mình đi tìm tuổi thơ của các con qua từng tấm ảnh, nét chữ tập viết của con ngày xưa, từng món đồ chơi của con ngày bé mình còn giữ lại được và mình để hồn mình quay ngược tìm con ở thì quá khứ với những vui buồn lẫn lộn.
Thương các con ngày bé mong được đi hội chợ để mẹ mua cho mỗi đứa một que xiên cá viên chiên vừa ăn vừa nhìn nhau cười thích thú! Tết đến nhà người họ hàng bán kem được mỗi đứa một ly kem có cắm theo cái bánh thì dù đã bao năm nhưng vị ngon, mát của ly kem năm xưa chắc vẫn hiện hữu trong trí nhớ của các con mình. Và cũng như những đứa trẻ khác, con mình thích gấu bông nhưng suy tính mãi mình mới mua được cho con. Niềm vui trẻ thơ còn là những ngày hè khi ve sầu kêu râm ran trong những tán cây, hai con mình, đứa 10 tuổi, đứa 5 tuổi theo bạn cùng xóm ra lề đường gần Dinh Độc Lập chơi . Rồi sau đó về kể cho bố, mẹ nghe là thằng em đưa đầu vô hàng rào Dinh rồi không rút đầu ra được ..
. Khi con trai được đi thi giải Lương Thế Vinh (ai đậu Trạng nguyên, Bảng nhãn thì được võng lọng về trường...), con không được xướng tên trong bảng vàng nhưng không muốn về với lập luận sợ khi về rồi người ta xướng tên con đậu thì sao...Ngày con gái học lớp 4, nhà chỉ mỗi cái xe để bố đi làm xa nhà 20 km, trưa con tan học mẹ chỉ cho con cách qua đường để về cơ quan mẹ, hình ảnh trời nắng, con gái vai đeo cặp nặng, lưng ướt đẫm mồ hôi vẫn rõ nét như mới vừa hôm qua. Khi con lên cấp 2, mẹ tập cho con đi xe đạp đến trường, mỗi sáng đứng trên lan can chung cư nhìn theo con đạp xe giữa dòng người đông đúc lòng mẹ không an nhưng vẫn phải buông tay để con đi bởi biết rằng mẹ không thể ôm con trong vòng tay bé nhỏ của mẹ cha...Cứ như thế những hình ảnh về các con như những thước phim quay chậm trở về bên mẹ!Mình biết mình đã già và mang nhiều cảm xúc muốn trở về ngày xưa...Giờ mới biết vì sao người già hay có câu cửa miệng: ngày xưa thế này, ngày xưa thế kia !
Những khó khăn một thời của cha, mẹ đi qua không lắng đọng nhiều bằng những kỷ niệm ngày thơ bé của con, có những lúc mình muốn được trờ về cái ngày xưa ấy để gặp lại các con và gặp lại mẹ mình...
Các con nay đã lớn khôn, cháu ngoại mình giờ đã lớn hơn tuổi cậu ngày xưa khi đưa đầu vào hàng rào Dinh TN rồi đưa ra không được!
Dẫu biết rằng không ai có thể níu giữ thời gian, nhưng sao nhiều khi vẫn muốn quay về. Cái thời bộn bề lo toan cơm áo gạo tiền đã qua, giờ là những tháng ngày thanh thản (đúng nghĩa), chỉ mong sống khỏe và...chết nhanh! (là chết không bệnh tật đau đớn, không nằm dầm dề trên giường bệnh, tốt nhất là tối ngủ sáng đi luôn!).Nhìn cảnh Ba, Má một thời oanh oanh, liệt liệt nay ngồi ngó ra xa xăm nhớ nhớ, quên quên ( giờ thì cả Ba và Má đều đã là người thiên cổ hết rồi), mình chợt lo cho tương lai của chính mình nếu một khi trong đầu...trống rỗng không còn cảm xúc, không còn nhớ để mà nhắc chuyện ngày xưa thì sẽ như thế nào ..."
Mẹ con, bà cháu năm 1994:
Gia đình nhỏ : năm 2002
2/ Thơ của người ta:
Tháng Mười Hai ...!
(Tác giả : Hồng Giang)
Tháng mười hai sắp qua rồi một nửa,
Cải hoe vàng lần lữa gió vờn bay.
Đêm dường như cũng thấy ngắn hơn ngày
Cúc Hoạ Mi mỏng manh say nỗi nhớ.
Tháng mười hai bao nhiêu điều trăn trở
Cuối năm rồi còn dang dở vấn vương
Muốn bên nhau mà chẳng thể chung đường
Dấu yêu hỡi yêu thương là duyên phận.
Có phải chăng một thời ta vương vấn
Câu thơ tình lận đận lắm trái ngang
Hay là do con chữ vẫn bẽ bàng
Vần gieo vội lạc sang tìm đâu thấy.
Gió se sắt lá khô vàng run rẩy
Hạt mưa rơi hờn lẫy nhạt chiều đông
Ly cà phê còn đắng đót chất chồng
Đăm đắm cả nỗi chờ mong vời vợi.
Tháng mười hai bao nhiêu điều nghĩ ngợi
Sắp qua rồi….
Một nửa đợi …Chênh chao !