Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

NÓI ...THẬT !

   Mình là một phụ nữ lớn tuổi! (dĩ nhiên là thế) chẳng biết điều đó có đángl  vui không nhưng mình thấy câu của ông bà để lại thì luôn luôn đúng: “gừng càng già càng cay” ! hê!hê!
Ngày xưa (lại ngày xưa) còn trẻ thì thích cái gì hoặc thích zai nào chắc chắn là chỉ để trong đầu (vì thích cái gì thì không có xiền để mua, còn thích zai nào mà nói ra í hả, người ta uýnh giá tư cách chít) hi hi!
    Còn bi giờ thì mồm miệng như tép nhảy, tán zai thì thôi rồi Lượm ơi! Ai không biết nghe qua  tưởng hai người đang iêu nhau nói chuyện zới nhau ( mình vưỡn đùa là bí hạ phá thượng).
 Ối giời, kiếp sau nếu được chọn  mình nhất định sẽ chọn làm lờn ông cho nó sướng mọi bề: yêu ai được quyền ngỏ lời, lấy vợ thì được làm trụ cột gia đình (dù có khi thất nghiệp). Đi làm về vợ con có làm đủ thứ việc chồng vẫn có thể ngồi xem đá banh, tennis..trên ti vi. Và đủ các kiểu sung sướng khác! (cái này mình nói chung không ám chỉ cá nhân- dù bài viết có tiêu đề hơi cá nhân tí).
  Thế mà mấy cô độc thân còn bảo không chồng thì thiếu mà có chồng thì dư , có quý cô độc mồm còn bảo quý ông chỉ có tác dụng nhân giống mà thôi- đúng là các cô trẻ người non ..lòng (í quên : non dạ) ha ha! Biết một mà chẳng biết mười! Có chồng phải hơn không chồng chứ, bởi thế cho nên có người không những một chồng mà còn hai, ba có khi bốn và đặc biệt có cả năm và nhiều hơn thế như nữ minh tinh điện ảnh nước ngoài mới qua đời gần đây  là 7 chồng đấy sao! Nếu chồng vô tích sự thì lấy một lần đã ớn sao còn lấy nhiều chồng chi phải zậy không pà con!
  Với mình đàn ông vẫn là số 1 ( mà còn là một La-mã  í chứ). Mà không phải chỉ riêng mình mà nhiều quý bà chưa có con trai còn phải cố mà đẻ nữa đẻ mãi đấy thôi!
Gần đến ngày phụ nữ thay vì quý ông viết lời tri ân đến mẹ, vợ, con gái vì đã có công chăm sóc, nuôi nấng, dậy bảo họ thành người số 1 của gia đình thì mình viết lời cảm ơn đến những người đàn ông có liên quan đến cuộc đời mình, đến công việc của mình đã quan tâm, giúp đỡ mình những khi mình vui cũng như khi mình buồn! có những người dù chỉ lặng lẽ mua tặng mình đôi vớ khi mình bị lạnh chưa mua kịp (vô cùng trong sáng thui pà con ui! đừng suy nghĩ nhiều ba cái vụ này mà đau đầu) hay có quý ông trong bàn tiệc biết mình thích rau hôm sau về nhà hái rau kêu nhà bếp luộc cho nhóm tụi mình ăn (già thì quý bà nào cũng sợ mập -đơn giản vậy thui mà nhiều ông tư duy mãi không ra đấy pà con ạ) ha ha! có khi chỉ là những lời thăm hỏi, quan tâm, động viên kịp thời khi mình sổ mũi, nhức đầu vì trái gió , trở giời chẳng hạn. Còn cấp độ cao hơn thì... ối giời, nếu mà kể có mà hết ngày! (mình thì chỉ là lính mà tính khí giống quan là nhớ lâu và thù dzai: ai làm giúp điều gì (vật chất và phI vật chất) dù một tí ti cũng nhớ! và ngược lại (bà con tự hiểu nhá)! cái thứ đàn bà mà nhớ lâu và thù dzai thì chỉ có chít đàn ông thui! he he (bài cũ chuyễn từ bên Yahooo qua)