Chủ Nhật, 1 tháng 9, 2013

SẾP CŨ !

   Đầu những năm 80 của thế kỷ 20, mình về nhận công tác ở  một cơ quan mà trụ sở đặt ngay trung tâm thành phố (not UB).
 Mình tuổi trẻ nhưng tài không cao nên ngày đầu vào nhận việc hồi hộp vô cùng, đã thế mình thuộc dạng thiếu tự tin (nói thế là vì có nhiều người dù không giỏi vẫn tự tin có thừa).
 Vào phòng tổ chức, thấy có 3 người, một trưởng, một phó và một nhân viên, may là chú Trưởng phòng mới nhìn là biết hiền, mặt tròn, da trắng (sau này vào làm việc mới biết chú vốn làm ở cơ quan ngoại giao chuyển qua- thảo nào!).
 Bài học đầu tiên từ chú Trưởng phòng tổ chức là phải yên tâm công tác vì cơ quan hành chính ngoài lương chẳng có tiền gì khác, phải giữ đạo đức nghề nghiệp…Sau đó thì chú Trưởng phòng tổ chức kêu cô nhân viên mời người phụ trách bộ phận mình sẽ làm đến nhận lính mới, mình lại hồi hộp tập 2 !
 Đó là một người đàn ông trung niên, tướng mạo cao ráo, không mập, không ốm (gầy), mắt sáng và nhìn toát lên sự uy nghiêm! Việc đầu tiên mà sếp mới của mình thử việc mình là mình phải viết vài dòng để kiểm tra chữ viết (nghề của mình viết là chính- nhưng không phải là “nhà” nào  trong các loại “nhà” ).
Sau mấy dòng mình viết (hình như là viết hai dòng mà ở bất kỳ văn bản nào cũng phải có), chú í (mình gọi Sếp là chú), phát hiện ngay ra lỗi mà mình tưởng chỉ có mình mới biết, đó là chữ n và chữ u viết gần giống nhau, VD như chữ: nếu, nên..(giờ đánh máy nhìn rõ chứ cách đây 30 năm thì viết tay thui). Còn nhìn tổng thể thì chữ không đẹp nhưng rõ ràng! Bước đầu thế đã!
  Phòng mình làm chỉ có một sếp, một nhân viên là mình và chú í (nghe tên phòng thì ai chưa biết việc mình làm, tưởng mình ngon lành cành đào lắm, he he!)
  Mình phải cảm ơn chú Trưởng phòng tổ chức ngày ấy (bi giờ đã là người thiên cổ mất rồi), đã phân mình làm với Sếp của mình, ngày ấy mình như tờ giấy trắng, nên những tiếp nhận về công việc ban đầu cực kì quan trọng.
Sếp mình nguyên tắc, đúng giờ và làm việc nghiêm túc, trí nhớ thì cực tốt, hướng dẫn cấp dưới thì nói tới đâu đưa sách ra chỉ ngay chỗ đó. Mình tự hào vì có được người thầy đầu tiên trong nghề nghiệp thật giỏi (hồi í trong ngành mình ở TP  nói tên ông có thể nói ai cũng biết). Có điều thú vị là tên ông và tên mình ghép lại là một niềm vui- đó cũng là điều để mọi người nhớ!
Mình thì thuộc loại cần cù bù thông minh, theo Sếp, mình cần mẫn làm việc và chỉ 2 năm mình tiến bộ thấy rõ, rồi làm với Sếp khoảng hơn 3 năm thì mình đi học thêm chuyên môn, gần hai năm sau, quay lại vẫn làm phòng cũ, vẫn là Sếp trưởng phòng nhưng nhân viên thì nhiều hơn rồi ..làm một thời gian ngắn thì mình chuyển sang phòng khác.
Năm 1988 Sếp nghỉ hưu (năm đó hình như sếp 65 tuổi) dù nghỉ hưu, nhưng Sếp vẫn hoạt động trong lĩnh vực của mình mà ở dạng khác. (dù lớn tuổi nhưng sự uyên bác trong công việc thì vẫn sắc sảo, bọn mình vẫn phải học hỏi nhiều).
Thời gian trôi qua, mình và chú vẫn biết đến nhau trong công tác, thi thoảng chú, cháu có gặp nhau khi cơ quan tổng kết cuối năm (có mời cán bộ hưu trí).
…bẵng đi, năm ngoái mình nhớ tới chú vì mình thấy mình cũng đã bước vào tuổi..già! mình nghĩ tới mình có ngày hôm nay là nhờ sự dìu dắt, chỉ bảo của chú, và nhờ chú mà mình trưởng thành.
Mình và con gái mình ghé nhà thăm cô- chú. Cả hai người rất vui khi mình vẫn nhớ tới thăm, cả hai người đều đã gần 90 tuổi, chú nhìn vẫn minh mẫn! chú kêu mình ghi tất cả số điện thoại nhà, di dộng, cơ quan của mình cho chú. Vài tháng sau, mình khi thì có điện thoại của chú ở nhà, khi thì ở cơ quan và cả di động nữa, khi hỏi thăm xong,  mình hỏi chú gọi cháu có việc gì không ạ, chú bảo là chú kiểm tra xem số điện thoại cháu cho có đúng không và sao lâu không thấy cháu ghé thăm!!! nghĩ thương hai người già ở với nhau buồn, dù con cháu nhiều nhưng ở riêng. Mình cùng con trai ghé thăm cô, chú sau đó.
Gần cuối năm mình nhận được điện thoại của chú hỏi là cháu đã có chồng chưa, mình giật mình vì nghĩ chú lẫn mất rồi và chỉ nhớ chuyện xưa, khi mình bảo mình có chồng rồi chú lại hỏi thế cháu có con chưa? (thương chú quá đi – con gái cháu đã  lớn hơn tuổi cháu  ngày cháu vào làm việc với chú).
 Hôm tết tây mình ghé thăm cô chú, gặp chú mình hỏi chú còn nhớ cháu không? chú đọc cả họ cả tên mình ra luôn. Mình vui và nghĩ có lẽ thi thoảng chú quên tí xíu!
Vài hôm sau mình nhận điện thoại của chú, và vẫn chỉ câu hỏi là chú kiểm tra xem số điện thoại của cháu cho có đúng không vì từ sáng đến giờ chú gọi hai số kia (nhà và cơ quan) không có cháu (chả là nhà mình đi vắng hết, còn cơ quan thì chúng mình cũng đi họp 2 ngày vắng không ai nghe)!
 Nghe chú nói thế mình thấy thương chú quá và mình buồn vì người già chỉ nhớ chuyện xưa! Chứ người như chú làm sao mà lẫn được phải không chú ơi!
Hôm rồi chú gọi, mìnhhỏi thăm cô có khỏe không, chú buồn báo tin:cô mất đã hai tháng rồi! mình vội vàng ghé thăm chú và thắp nhang cho cô! dẫu biết ai già rồi cũng "về nơi ấy", nhưng sao vẫn thấy nao nao...buồn!