Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

CHUYỆN CŨ !

Hồi mới “bỏ cuộc chơi” được mấy ngày thì cô bạn gái học từ mẫu giáo đến cấp 3 (người ta vẫn hay gọi trường hợp này là bạn thân), viết thư báo tin cậu bạn học cùng lớp đã hy sinh ở chiến trường nước bạn ! (cậu bạn này mãi mấy chục năm sau mình mới phát hiện ra là mấy đứa con gái trong lớp đứa nào cũng “phải lòng” hắn, mà hồi đó mình cứ giàu trí tưởng bở là hắn để ý mỗi mình, thế mới đau chứ lị ) !
 
Tin chỉ có thế, tình bạn tuổi học trò cũng chỉ có làm sẵn giấy kiểm tra 15 phút để khi hắn cần thì rút ra đưa, rồi lợi dụng tí chức quyền trong lớp để nhắc nhở hắn đừng mở 2 nút áo (phanh ngực, hắn mà ti toe tập hút thuốc thì dẹp ngay từ khi còn trong trứng nước, không kéo lê dép lọet quẹt…mấy trò trẻ con ấy mà), rồi đất nước có chiến tranh, hắn xung phong ra mặt trận khi đang học dở lớp 9 (lớp 11 bây giờ).


    Ngày hắn lên đường nhập ngũ, lớp có tổ chức liên hoan, chẳng rõ mấy đứa con gái trong lớp, âm thầm tặng hắn quà gì (hay lại chùm hoa bưởi không biết). Còn mình tặng hắn cái dây mà những người lính(nói chung) hay đeo nhóm máu và phiên hiệu (ngày mới giải phóng cái dây này là những hạt bằng inox bé tí kết thanh dây dài, con gái, con trai đều mê tít, mà ít ai có, mình có người anh ở chiến trường về cho, mình thích và quý  cái vòng này lắm vì có thể đeo ở cổ và cũng có thể quấn hai ba vòng làm vòng tay). Mến hắn lắm lắm nên mình quyết định tặng hắn làm kỷ niệm, ngày chia tay hắn lên đường, sự mạnh mẽ thường ngày của mình đi đâu mất tiêu, chỉ dám bảo nhỏ hắn xòe tay ra và mình thả cái dây vào tay hắn mà không nói được một lời nào!
   Còn hắn tặng mình một tấm thiệp có cái hoa hồng màu vàng (chẳng hiểu vì sao lại màu vàng mà không là màu đỏ nhỉ?) và một tấm hình hắn mặc quân phục,  mình vẫn giữ tấm hình này  của hắn:


  Hôm nay! mình lại nhớ về hắn, còn hắn ở đó biết có còn nhớ mình không? Ngày hắn xong đợt huấn luyện được về thăm nhà mấy ngày, hắn lên nhà mình chơi, mình nhìn thấy cổ hắn có đeo cái dây mình tặng! Chuyện chỉ có vậy, rồi lớp cũ trường xưa mờ dần vào ký ức, cho đến ngày mình nhận tin hắn hy sinh! Không hiểu tại sao, sau đấy trong những giấc mơ cứ thấy hắn hoài, gửi thư ra cho bạn bảo hỏi Mạ hắn xem tại sao?
Sau đó, dù không tin bói toán, nhưng vô tình gặp bà thầy bói ở nhà người quen, bà bảo mình có người thanh niên chết trẻ theo và phù hộ cho mình, người này hay đứng sau góc nhà, nên lập bát nhang ở đó, mình nghe và làm theo vì mình nghĩ là hắn chứ ai. Bây giờ cúng, lễ, tết gì sau tên ông, bà, cha, mẹ và những người thân khác là tên của hắn, chưa bao giờ mình quên khấn tên hắn.
    Hồi 10 năm sau ngày hắn hy sinh, mình có dịp về lại chốn xưa, ghé thăm gia đình hắn, Mạ hắn và các em đưa mình lên nghĩa trang Liệt sỹ của huyện nơi hắn nằm yên nghỉ tuổi 20, thắp nhang cho hắn, mình nghe Mạ hắn lầm rầm nói với hắn: “ …nó về thăm con đây này, nó có gia đình rồi, con thương nó, sống khôn chết thiêng, phù hộ cho gia đình nó, còn con có về thì về với Mạ, đừng về quấy rầy nó nữa nghe con!”, mình nghe vậy mà mắt cay xè !