Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

NHÀ Ở TRUNG TÂM !

Hồi nhà mình còn ở SG, (nói thế không có nghĩa là nhà mình đã đi tỉnh khác, mà SG ở đây mình muốn chỉ trung tâm của TP). Nhà là một căn phòng chung cư mình được cấp vào đầu những năm 80 của thế kỷ trước khi mình đi làm (nghe có vẻ xưa ơi là xưa). Sau khi mình “chống lầy” lại được xét cấp thêm phòng nữa phía sau căn phòng cũ, chung một lối đi (hồi trước 2 chị em cùng cơ quan còn độc thân nên mỗi đứa ở một phòng, mọi thứ đều chung, sau chị í chuyển sang cơ quan khác nên trả lại nhà và mình được hợp thức hoá luôn, tiện ghê). Nhà chung cư không rộng rãi thoải mái như bi giờ, nhưng tiện là gần chợ BT, gần bến xe bus, gần bệnh viện, gần nhà hát, nhà sách và đủ các thứ gần khác…túm lại là trung tâm của mọi  trung tâm vì vậy bạn bè, họ hàng gần xa đi  đâu ngang qua cũng ghé vào chơi. So với bi giờ nhà cửa rộng rãi, chỗ để xe cứ gọi là vô tư thì khách đến chơi nhà cũng ít hơi hồi í vì nó xa trung tâm…
      Nói là ở nhà chung cư nhưng cũng không quá chật : Có bếp, có sàn nước, có phòng ngủ, phòng khách, tổng cộng cũng vài chục mét vuông, những năm sau này còn cải tạo thêm được cái phòng vừa làm phòng thờ, vừa làm phòng học cho 2 con, nếu có khách thì khách có thể qua đêm tại phòng này. Ngoài ra mình  còn thêm đươc một cái phòng áp mái (ngày xưa người Pháp xây nhà làm mái ngói phải nói là cực kỳ cao, lại còn đổ bê tông phía dưới nên sau này có điều kiện kinh tế nhà nào ở đây cũng đục bê tông làm cầu thang lên tầng áp mái.). Như vậy là nhà mình cũng phòng ốc ì xèo như nhà người ta chứ bộ.
 Có điều này thì nói nhỏ thui nha, nhiều phòng thế nhưng nhà vệ sinh thì chỉ có một. Hôm cô bạn nhà ở Q 8 sang chơi, cô í mát mẻ: nhà mày là công dân hạng nhất (ở trung tâm) nhưng cả hộ khẩu chỉ có mỗi cái nhà WC, còn nhà tao công dân hạng hai nhưng mỗi người sở hữu một cái WC nhé!(thế có tức không cơ chứ, nhưng mà cổ nói đúng thật).  Nói thế nhưng nhà mình còn hạnh phúc hơn dãy nhà phía trước, có mặt tiền thật đấy, nhưng hổng có WC riêng trong nhà mà phải đi nhà vs tập thể (he!he, cái gì thì cũng có giá của nó, sướng con mắt nhìn xuống phố thì phải cực …cái khác thui). Mọi người cứ tưởng tượng sáng sáng ai có nhu cầu đều ra  đứng sắp hàng ở nhà vs công cộng (mà cái vụ này đâu phải ai cũng muốn khoe là mình đang mắc..) nói thế mới thấy sự sung sướng của vợ chồng con cái nhà mình và cả khách đến chơi  nữa chứ.  Không biết những người có nhà ở dãy trước chẳng may hôm nào bị tào tháo rượt thì làm thế nào? hay lại vừa chạy vừa gào toáng lên: Nước sôi! Nước sôi !
  Nhà mình không có mặt tiền, vì ở dãy sau, bị dãy phía trước choán mất cái  vụ được nhìn xuống phố, lại ở lầu 2 (ngoài HN phải gọi là tầng 3) Mỗi lần có lễ hội, diễu hành hay noen dân tình đi chật phố, kèn trống inh ỏi nhà mình ai muốn  xem phải ra cửa sổ chỗ cầu thang chung hoặc phải xuống hẳn dưới đường. Còn mấy nhà dãy trước thì chỉ việc chống tay lên lan can thoải mái ngắm thiên hạ. (thôi kệ, bù lại khoản kia).
      Hành lang giữa hai dãy thì chật, cầu thang chung thì cao ngất ngưỡng khó đi, và điều quan trong là không có chỗ  để xe, mỗi nhà chỉ có thể để 1 chiếc, ai mua thêm tự giải quyết chỗ để, lúc con nhỏ 4 anh em trên một chiếc xe thì vô tư, nhưng nếu có nhu cầu đi lại, phải thêm xe thì quá ư rắc rối khi không biết gửi xe ở đâu. Còn khách đến chơi cũng thế, không biết gửi xe chỗ nào được vì cái cửa ra vào chung cư được đâu khoảng 2,5 mét, mà có đến trên 20 hộ ở trên đó. Có hôm mùng một tết bạn gọi điện hỏi lên nhà chúc tết gửi xe ở đâu , mình cho 2 phương án, phương án 1 : nếu đi 2 người thì một người lên nhà, người ở lại giữ xe. Phương án 2: Nếu đi một người thì sang bệnh viện SG gửi , nghe vào BV ngày mùng một tết dù chỉ để gửi xe ai cũng mất hồn. Nói đùa vậy thôi chứ cuối cùng mình cũng nhờ được chị quản lý chung cư cho để xe lên lề đường và chị í xem chừng dùm (lại không có thẻ xe, nhiều người lại mất hồn tập 2) cũng may là trong thời gian ở trung tâm SG chưa có người bạn nào đến chơi mà bị mất xe cả.
  Mình đã trải qua 25 năm vui, buồn, hỉ, nộ, ái, ố ở cái nhà chung cư í, từ hồi mình còn con gái, đến lúc “theo chồng bỏ cuộc chơi”, một con, rùi 2 con. Các con mình chập chững những bước đi đầu đời ở nơi í, rồi tuổi thơ dữ dội của chúng cũng quẩn quanh ở trung tâm SG. Hè về thì ra ngoài dinh thống nhất nghe ve kêu, mùa có dế thì cũng ra con đường lớn ấy bắt dế, để có hôm con trai mình đi với bạn hàng xóm ra dinh TN chơi, thò đầu vào hàng rào dinh được đến lúc chui ra không được đã sợ vãi cả linh hồn…rồi các con mình trưởng thành dần, nhu cầu đi học, đi làm nhiều hơn và nhiều thứ khác để cần phải nhanh chóng có một sự thay đổi về tầm vĩ mô( hai từ này mình nghe thiên hạ nói thì nói theo chứ chẳng biết đúng không nữa). Đến năm cô chị 20 và cậu em thua chị 5 tuổi, thì nhà mình chuyển ra vùng ven SG (cách nhà cũ khoảng 5km). Căn nhà chung cư thì cho người ta ở .. giữ dùm và hàng tháng họ trả tiền cho mình xài. Bạn bè ai cũng hỏi sao không bán, nhà trung tâm được gía lắm, nhưng mình muốn giữ lại vì ở đó bây giờ thành phố cổ, và căn nhà í đã lưu giữ biết bao nhiêu là kỷ niệm vui, buồn  của cả nhà…biết đâu đấy sau này (ní nuận theo kiểu AQ) đó là nơi đ/c  gì gì đó đã ra đời chẳng hạn (he !he!).