Trang

Thứ Bảy, 14 tháng 10, 2023

CHUYỆN... NGÀY NẮNG !

   */Hôm trước mình kể chuyện đêm mưa...buồn rồi, giờ kể chuyện ngày nắng :  


1/Trong nhà: Đó là những ngày, sáng ra là mở youtube để nghe nhạc xưa (con trai cài sẵn chế độ không có quảng cáo nên nghe không bị bực ...cái bội), nghe nào là: Anh về với em; Biển tuyết với cả  phút cuối rồi là diễm xưa...!

...cũng có khi nghe nhạc trẻ mà là kiểu rất này nọ:

                                 

"Anh còn nợ em con tim bối rốiCon tim bối rối anh còn nợ emVà còn nợ em cuộc tình đã lỡCuộc tình đã lỡ anh còn nợ em" (lời bài hát)

Đoạn cuối mà nghe ca sĩ Quốc Thiên ngân thì thôi rồi Lượm ơi, tim muốn ngưng đập luôn á (hì): "Cuộc tình đã lỡ, cuộc tình đã lỡ, anh còn nợ ...e.e.e.e.em"!

2/Ngoài đường: Người cũ khi già họ thường nói gì với nhau? đó là câu hỏi mà mình rất muốn biết, bởi mình là kiểu người: Bệnh tò mò...nặng hơn bệnh tim! hihi. Một sáng nọ mình ra công viên trước nhà xem mấy chị xồn làng (là người chưa già lắm của làng - vì nếu là người già thì sẽ gọi là ...Già làng, còn người trẻ thì gọi là ...trẻ làng), múa nón chuẩn bị cho ngày lễ phụ nữ sắp tới, thì nghe câu chuyện như này:

  ( chống chỉ định người từ 60 trở lên đọc khi đang ăn,uống).

                           Lý do là gì? 

Cụ ông và cụ bà ngồi cạnh nhau tại công viên ngắm dòng người qua lại:

Cụ bà: (nghiêng đầu sang phía cụ ông rồi nhỏ nhẹ): Anh còn iêu em ...không?

Cụ ông: Còn, nhiều!

Cụ bà: Vậy là hồi ...xưa, anh iêu người ...ta nhiều hơn nên... bỏ em à ?

Cụ ông: Không phải.

Cụ bà: Thế em không xinh bằng à? (vẫn nhỏ nhẹ)

Cụ ông: Không phải.

Cụ bà: Em già hơn vợ anh... à? (chữ à đã nặng hơn)

Cụ ông(suy nghĩ vài giây): ...bằng nhau.

Cụ bà: Hay tại nhà em ở trong hẻm?Nghề của em... lương ít ? (giọng đã cao hơn)

Cụ ông: (vẫn kiên nhẫn): Không phải .

Cụ bà :Vậy thì  tại .....saoooooo? ( chữ sao được kéo dài nên dự là cụ bà kìm chế lắm chứ không là phun ra ...lửa) hi!hi

Cụ ông: (lúc này không còn kiên nhẫn mà nói nhanh)Là vì vợ anh... hiền, mỗi lần cãi nhau cô ấy sẽ không lý luận theo kiểu: "gia đình là tế bào của xã hội, vợ chồng phải bình đẳng, chồng phải thế này vợ phải thế kia; rồi phân tích lý do tại sao: vợ chồng trẻ thường hay ly hôn còn già thì phải...ráng mà giữ; Còn em khi cãi nhau đến cao trào, chắc chắn là em sẽ kiểu liệt kê ra "sáu cặp phạm trù của Triết học" rồi ngồi phân tích từng cặp ra làm sao. Tiếp theo em sẽ là : nhận thức là cả một quá trình; vật chất không mất đi mà chỉ biến từ dạng này sang dạng khác; tương ứng với một loại lượng nhất định thì cũng có một loại chất tương ứng và ngược lại; rồi sự thay đổi về lượng sẽ dẫn đến sự thay đổi về chất trong điều kiện nhất định; pháp luật ra đời cùng với sự ra đời của nhà nước, do đó, những nguyên nhân dẫn đến sự ra đời của nhà nước cũng dẫn đến sự ra đời của pháp luật ...". Sống vậy anh thấy mệt mỏi ...lắm và một điều chắc chắn nữa là khi già vợ anh sẽ không gửi cho NYC những câu Kiều kiểu như: " Còn duyên may vẫn còn người/ Còn vầng trăng cũ còn lời nguyền xưa" hay gửi bài hát " Anh còn nợ em"....kiểu vậy là anh sẽ phát điên lên  mấtNói xong, mặt cụ ông giãn ra như vừa...trả hết nợ!  

Cụ bà: Liếc xéo và hứ một cái rõ to rồi đứng...phắt dậy bỏ đi.

Cụ ông: nhìn sang chỗ cụ bà vừa ngồi rồi nói một mình: 

" Ngày mai nhất định phải kêu bà ve chai... bán  hết chỗ giấy A4 để dành mấy chục năm nay. Nhìn thấy là bực cả mình!"  .              


                                              (hi!hi - hết chuyện)                 

    3/ Góc sống ảo:

 Trời đẹp, một "cụ bà" khác ngồi tự vẽ mình, rồi nghĩ: Có thế chứ !


Vẽ xong thì chăm chỉ ôn lại: sáu cặp phạm trù của triết học: (hihi)
                                      
                                  (hình nhặt trên mạng - FB cô BH)

4/Đời thật của hai người già : 

     +  Bữa sáng: vừa ăn, uống cà phê tự pha vừa nghe nhạc:   

                         

                          

                           +   Bữa trưa:  

                              

                                     ...và nghe:  

                       

  */ Góc cảnh báo...người già: (ahu!hu)

*/Chuyện học hành:

        

Thứ Ba, 10 tháng 10, 2023

HỌP MẶT K9 LẦN 2 !

           Chào mừng ngày họp mặt K9 lần 2 :  

                          


 */Năm ngoái (02/10/2022), sau 41 năm ngày ra trường, K9 họp mặt lần thứ nhất tại trường cũ ở Bình Triệu- Thủ Đức có mặt hơn 80 người. Rất vui!
                        (2 hình này năm 2022 tại Bình Triệu): 
                 
                          

*/Năm nay Ban liên lạc tổ chức họp mặt K9 tại Quảng Ninh vào ngày 10/10 (kết hợp cho mọi người du lịch trên biển Hạ Long bằng du thuyền). Do xa nên bạn bè phía Nam tham gia không nhiều. Tổng số bạn hội khóa lần 2 chỉ bằng 1/2 năm ngoái nhưng thấy qua màn ảnh nhỏ (zalo) cũng rất vui:                            

                  + Bạn Thanh Vân đại diện Ban liên lạc khai mạc:

                   Các quý bà , quý ông:
Mới ngày nào mà giờ các bạn đã là bà nội, bà ngoại hết rồi:
Các quý ông vẫn phong độ như ngày nào, dù tóc đã muối nhiều hơn tiêu:
Đại diện trai thanh, gái lịch:
Tại hội trường: 


 Áo đỏ chứng tỏ...còn xuân :

*/ Mình cũng nôn nao, háo hức lắm, bạn bè động viên, có sức khỏe, đang đi được thì nên đi vì để đến lúc muốn cũng không đi được thì đúng kiểu "lực bất tòng tâm", nói kiểu gì thì  mình cũng đành hứa ...lần sau . Cô bạn 3 đồng của mình (là đồng môn, đồng nghiệp và đồng hương) cùng ở SG đã đăng ký tham gia rồi, vậy mà trước giờ G thì cổ phải vào viện cấp cứu và cái kết là nong động mạch vành và đặt sten. Già là vậy đó, không biết được điều gì đang đợi phía trước.

    2/.Năm nay, với tất cả mọi sự cố gắng của Ban liên lạc thì các bạn K9 đã có một ngày họp mặt thành công và vui vẻ. 
   Chúc các bạn ngày mai có chuyến du lịch cùng nhau trên du thuyền thật thú vị.

                                         Hình hậu trường:

   + Vợ chồng anh NĐ : "Chủ nhà" của buổi gặp mặt:
                               
                                Các ông, các bà tha hồ tạo dáng:

                       


  
 Những giây phút vui vẻ bên nhau, ôn lại thời thanh xuân gian khó mà vui:


Những nụ cười tươi như ...hoa:
                                               

Toàn là nam thanh, nữ tú:
 ( U 70 mà thế này thì đúng là ngon ...hết nước chấm) hihi:

+ Cô em gái HN thân thương, dù rất bận rộn cho khâu tổ chức nhưng vẫn nhớ bà chị ở SG  nên gọi điện động viên: "bạn bè nhắc chị" !
                                   
                                 Hẹn năm sau K9  gặp mặt lần 3 đông đủ hơn !

Thứ Bảy, 7 tháng 10, 2023

CHUYỆN ...ĐÊM MƯA !

*/Cả tuần nay, Sài Gòn gần như hôm nào cũng mưa trắng trời, hôm thì mưa từ sáng tới tối, hôm thì từ tối tới sáng, lại thêm triều cường nên người lớn đi làm, trẻ con đi học, người buôn bán nhỏ ngoài chợ vất vả. Chỉ người già được ở nhà mà có lương hưu thì mưa hay nắng gì cũng không ảnh hưởng. (gọi là cực trước sướng sau).      

 */Kiểu người hồn hay treo ngược ngọn cây như mình thì những đêm mưa sẽ là:

"...Đêm nghe tiếng mưa rơi/đếm bao triệu hạt rồi/mà chưa vơi nỗi nhớ..." (lời bài hát: Ở hai đầu nỗi nhớ).

Có những đêm nghe tiếng mưa rơi rả rích, lộp độp trên tàu lá chuối sau hè ( hàng xóm trồng ngay dưới cửa sổ phòng mình), lại nhớ tới đêm đông lạnh giá cuối đời của mẹ năm nào, cũng một đêm mưa dầm... Rồi cứ vậy, nghĩ lan man chuyện nọ, chuyện kia, mà hễ tâm trạng không vui thì hay nhớ chuyện cũ, kiểu như người sợ ma mà lại thích trùm mền xem phim ma vậy đó. Lôi nhật ký cũ ra đọc đúng đoạn bị bồ bỏ, tim vẫn hẫng  hụt, lỗi nhịp như người yêu vừa mới đi lấy vợ... hôm qua (híc), đọc lại, thấy viết cũng này nọ ghê. (hihi). Mà hồi đó buồn...tình, chẳng biết làm gì cho hết, tâm sự với bạn thì sợ bạn cười, nh.ảy c.ầu thì sợ ch.ết (vậy là cũng còn biết nghĩ: không yêu người này thì yêu người khác, việc quái gì phải ch.ết, đời còn nhiều thứ vui); mà ăn vạ kiểu Chí Phèo thì không phải kiểu của mình nên chỉ còn cách viết ra để giải tỏa ấm ức, để tìm nguyên nhân của ...cái kết đắng ngắt, nghĩ sao viết vậy, cũng tâm trạng lắm, mình trích biên ra đây vài câu thôi, chứ thực tế hồi đó viết dài như phim cô dâu 8  tuổi: "...Anh ấy lấy vợ! người yêu tôi đi lấy vợ rồi, hết tất cả rồi, không còn gì để nói nữa.Trước mắt tôi là hình ảnh anh ấy đang vui, đang hạnh phúc với người ta, người con gái đến sau mà có được anh, còn tôi, tại sao ? Làm sao vòng tay tôi ôm hết nỗi buồn này, tràn ngập tim tôi lúc này là sự đau khổ của tình yêu; giờ thì anh không bao giờ trở về với cuộc đời và tâm hồn em nữa vì anh đã là của ...vợ anh, mai này ai sẽ đưa em đi chơi, đi xem phim, ai động viên em học hành,  và ...ai sẽ là người cùng em đi suốt cuộc đời này...". (haizzza! chả trách có những cô gái bị người yêu bỏ phải vào bệnh viện TT . May là mình không thế), than thở đã đời xong mình còn cú mèo viết rằng ..."rồi đến một ngày khi chúng ta thật sự bước hết chặng đường đời hẳn là anh sẽ không bao giờ quên em, không bao giờ quên em được...." (vẫn lý luận rất AQ kiểu là : đã bỏ thì đừng tiếc! đọc nghe "cay cú" thấy rõ. hi!hi)Mình viết bài như này, cô bạn lại bảo là mình "sáng tác" chứ làm gì có thật, mà mình cũng không úp hình mấy trang  nhật ký lên, cứ để kiểu nửa kín nửa hở mới...hấp dẫn, còn chuyện có thật hay không thì chỉ có mình với ...quyển nhật ký biết thôi.(hi!hi)

                              Cây chuối sau nhà là có thật:     

 +Người ta nói: "quá khứ là ngọn đuốc soi đường chứ không phải là con đường để trở về và thời gian là thứ quý giá mà cuộc sống ban tặng vì nó có thể đưa mọi thứ vào quên lãng”, vậy mà có những chuyện đã là ký ức xưa cũ mình vẫn mãi không quên dù xét ở góc độ nào đó thì nhớ cũng không giải quyết được việc gì mà thành ra một đêm mất ngủ.  

  Con đường 
 ( thơ của  Phan Thị Thanh Nhàn):

"Nếu anh đi với người yêu
Chỉ mong anh nhớ một điều nhỏ thôi,
Con đường ta đã dạo chơi
Xin đừng đi với một người khác em.

Hàng cây nay đã lớn lên
Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau,
Hai ta không biết vì đâu
Hai con đường rẽ ra xa nhau hoài.

Nếu cùng người mới dạo chơi
Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu."

                      
  (hình và thơ cop trên net)  

*/ Mình đang ở độ tuổi "Lục thập nhi nhĩ thuận", mà theo Khổng Tử thì đây là độ tuổi biết lý giải đúng căn nguyên của mọi việc diễn ra trong cuộc sống và thấu hiểu để có thái độ đúng, hợp lý... Vậy mà nhiều khi mình cứ loay hoay như ...gà mắc tóc! (haizzza-chán thật)

Nghĩ tích cực thì: “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ” (lời một bài hát của Trịnh Công Sơn) nên xác định:

 “ Sáu hai chưa phải là già/ Còn làm được việc : lau nhà, nấu cơm.

  Chồng, con tấm tắc khen ngon/ Mẹ tuy ...già thật nhưng còn đảm đang". hihi! (thơ cover)

*/Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng cả : Trẻ thì lo mưu sinh, lo sự nghiệp. Già thì lo làm sao để sống khỏe, chết nhanh, dù biết quy luật của cuộc sống là sinh, lão, bệnh, tử, nhưng làm sao để cái quy trình đó diễn ra nhẹ nhàng nhất, không làm phiền con cái ... mới là cái kết có hậu. Trong mớ hỗn độn đó của cuộc sống sẽ có đôi lúc ta chùn chân, mỏi gối khi gặp những chuyện bất như ý. Nhưng sống mà được làm những gì mình thích là được tự do, còn thích những gì mình làm đó lại  là hạnh phúc. Mình đang có cả tự do và hạnh phúc, vậy mà nhiều khi còn thấy thiếu, đúng là con người không bao giờ biết ...đủ. Phải tập: "ít muốn, biết đủ" và khi gặp chuyện không như ý thì phải đối diện, thay đổi góc nhìn về nó một cách lạc quan. Hạnh phúc hay niềm vui không tự đến mà phải do mình tạo ra, phần đời còn lại không dài nên nếu không thêm được về vật chất thì phải làm cho nó giàu về mặt tinh thần.        

+ Điều mong muốn nhất hiện nay của mình là có sức khỏe vì đó mới là món quà quý tặng người thân (để họ không phải lo nghĩ cho mình). Có sức khỏe còn để tự chăm sóc bản thân, để thể hiện “quyền lực” cứng và mềm (là muốn làm gì theo ý mình thì làm). Minh mẫn để mỗi sáng thức dậy biết rằng trong những ngày kế tiếp vẫn có điều gì đó để mà chờ đợi chứ không phải nghĩ tới là chán muốn.. die !híc!

*/ Cuối tuần này : 

   + Con gái đi dự hội thảo ở Thái Lan:

 + Con trai cũng đi VT với nhóm bạn ĐH : 

      

                                  

Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2023

" THÁNG MƯỜI ƠI !"

Hôm nay ngày 01/10 là ngày Quốc tế người cao tuổi ! Chúc mừng những người cao tuổi! (nhà mình có tới 2 người được chúc mừng)

1/ Thơ nhặt:    

 THÁNG MƯỜI ƠI

     (thơ của TG Hồng Giang)

"Tháng mười ơi thu dường như vội vã
Sợ đông về nghiêng ngả lá vàng rơi
Gió heo may se sắt nửa khung trời
Thời gian cũng lặng trôi theo ngày tháng.

Cây đàn cũ ai vô tình quên lãng
Khúc nhạc xưa bảng lảng hắt hiu sầu,
Lá khô vàng cơn gió cuốn về đâu
Mà se sắt đượm một mầu trăn trở.

Nếu ngày đó chúng mình không gặp gỡ
Liệu thu tàn có dang dở dở dang,
Câu thơ anh cũng sẽ chẳng bẽ bàng
Như cơn gió lang thang chiều cô quạnh.

Tháng mười ơi tiết trời se se lạnh
Sương mờ giăng đặc quánh chốn quen xưa
Anh cô đơn như một kẻ dư thừa
Tìm nỗi nhớ trong cơn mưa nhòa nhạt.

Chiều thu muộn hỏi ai còn khao khát
Nụ hôn nồng….
Bỏng rát…
Của ngày nao! "               

                      

                                           (thơ, hoa cop trên net)

 2/ Hậu trung thu :

+ Của người già:

                               

                               

   + Người trẻ:    


+ Thiếu nhi: (Sam được đi chơi NT với ông nội):

*/ Hôm qua về ngoại, mẹ Kem tắm, gội đầu cho Kem, xuống nhà bà cho Kem xem một tấm hình bà cop được trên mạng rất dễ thương. Kem cứ mắt tròn, mắt dẹt tưởng bà ngoại có "mắt thần", hihi ! (xin cảm ơn tác giả của bức tranh):

*/ Chuyện học hành của ngoại:   
 (đã học liên tục trong 1200 ngày)