Trang

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2026

NGƯỜI TRONG CUỘC .. !

                     

 Thời gian gần đây, tâm mình có chút xao động khi nhận tin những người bạn cũ do phước cạn, duyên tán nên người thì rời cõi tạm, người đang chống chọi với bệnh tật…Bởi vậy mình nghĩ nhiều đến sự vô thường trong cuộc sống. Nghĩ đến điều đó không phải để buồn mà để chuẩn bị, để biết trước đến một ngày mình sẽ già đi, cũng sẽ bệnh, sẽ không đi lại được nữa...Biết trước để chuẩn tinh thần và hiện nay thì mình cũng đang chăm người bệnh nên hiểu được phần nào của đoạn cuối con đường đó.                

... Hơn 10 năm “thanh xuân” sau khi nghỉ hưu, mình nghiễm nhiên trở thành điều dưỡng kiêm hộ lý, kiêm  đủ thứ khác của chàng Ro. Khi chàng còn đi lại được thì chăm một kiểu, khi chàng nằm một chỗ thì chăm kiểu khác. Người ngoài có thể nói “lời hay ý đẹp” kiểu: có gì đâu, chỉ đút ăn, thay tã, việc nhẹ mà lương cao (hihi- mình được toàn quyền quản lý cái thẻ lương hưu của chàng). Nhưng muốn nói gì thì nói, phải là “người trong cuộc mới hiểu rõ người trong ...kẹt”. Bởi chăm sóc người già mà bị bệnh (nhất là người bệnh nằm “lưng dán giường”) là cả một hành trình dài đầy cam go, đan xen giữa tình yêu thương và cả những áp lực làm mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần, còn về cảm xúc lại là một sự pha trộn phức tạp (rất khó tả) : một ngày nhiều lần phải nâng đỡ, trở mình, thay tã, vệ sinh cho người bệnh, công việc lặp đi lặp lại làm căng thẳng tinh thần. Sự mệt mỏi, nhàm chán khiến người chăm nhiều khi không kiềm chế được cảm xúc, dẫn đến bực bội, cáu gắt với người bệnh, để rồi sau đó lại cảm thấy ân hận (rồi tự hỏi tại sao lại như thế ...rồi sám hối, tự hứa không có lần sau... nhưng mình chắc chắn là việc đó vẫn lặp lại). Việc người chăm suốt ngày chỉ quanh quẩn bên người bệnh cũng làm cho người chăm có cảm giác cô đơn, chán chường vì việc chăm người bệnh lưng nằm dán giường có thể kéo dài nhiều ngày, nhiều  tháng có khi nhiều năm khiến người chăm cảm thấy giống như bị cách ly khỏi đời sống xã hội. (chỉ loanh quanh bên giường người bệnh)

                                                                                       

Túm váy lại: Chăm sóc người bệnh nằm lâu dài (như có người ví đó là một cuộc chiến không tiếng s.úng) làm hao mòn cả thể chất lẫn tinh thần của người chăm. Nên, nếu đứng ngoài cuộc, xin bạn đừng nói chuyện đạo đức, đạo lý với cả đủ thứ lý thuyết trong sách vở với người chăm bệnh. (đủ duyên có khi họ còn viết thành sách).

Nói xui, nếu mỏng phước, đến lượt, bạn cứ thử vài ngày đi rồi sẽ hiểu lý do vì sao không phải lúc nào bạn cũng có thể dịu dàng và đủ kiên nhẫn. Đơn giản nhất là vì không phải bạn lúc nào cũng khỏe, để mà vui, có những ngày bạn mệt đến mức chỉ muốn trốn đi đâu đó (hoặc biến mất khỏi trái đất vài ngày) vậy nhưng bạn vẫn phải cố gắng cho người bệnh ăn, uống sữa, nước, thuốc đúng cữ (việc bị người bệnh ho văng cơm, cháo vào mặt ,vào người là chuyện thường ngày ). Rồi việc lau người; thay tã, dọn dẹp những khi người bệnh ói, khạc, mùi nước tiểu, phân, bãi ói xông lên thật là ...khó tả thành lời. Chưa hết, bạn phải đỡ (bế) người bệnh dậy tắm, thay quần áo, phơi nắng, đấm lưng, bóp chân tay...Người bạn đẫm mồ hôi và thấm đủ thứ mùi của người bệnh...nhưng đó cũng chỉ là bề nổi của tảng băng chìm...(phần chìm như thế nào thì vào cuộc sẽ hiểu- hihi).

  Rồi vào ban đêm: nhiều người bệnh khó tính sẽ hành bạn ra bã, không cho bạn cơ hội chợp mắt với những yêu cầu hợp lý: kêu đau, kêu uống nước, kêu đi tè (dù đã mặc tã), kêu thay tã... và cả yêu cầu bất hợp lý giữa đêm: sợ ma, sợ trộm, chưa ăn cơm, muốn đi ra ngoài, sáng rồi ...

     Những yêu cầu đó của người bệnh thật sự không lớn hay nặng nhọc. Người ngoài cuộc coi đó là :“chuyện nhỏ”. Đúng là  “chuyện nhỏ” thật nhưng khi nó lặp đi lặp lại từ ngày này sang ngày khác thì nó không còn là chuyện nhỏ nữa mà nó trở thành một thứ áp lực vô hình, đè nặng lên người chăm. Áp lực đó người ngoài cuộc không nhìn thấy và chính những “chuyện nhỏ” đó đang làm cho  người chăm bệnh bị bào mòn, kiệt sức từng chút, từng chút một. Nhiều khi sáng dậy không muốn ra khỏi giường vì họ biết rõ chuyện gì đang chờ mình trong ngày và ngày mai vẫn sẽ lặp lại y hệt như ...ngày hôm qua.

Họ không khóc, họ chỉ thở dài, tiếng thở dài chất chứa tiếng lòng, họ cảm thấy bất lực với chính bản thân mình. Lúc đó bạn sẽ hiểu: Tình yêu thương không phải lúc nào cũng là cảm xúc đẹp mà nó có đủ thứ không đẹp trong đó...(tin tui đi- hihi)

   Rất may cho mình là chàng Ro ăn, ngủ ...ngoan.