Trang

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2026

GIÀ + BỆNH ... KHỔ !

                                               

   (hình cop trên net)

    1/. Phật dạy : Đã là con người ai cũng phải chịu bát khổ :

     */ Lý thuyết : 

(8 loại khổ của một đời người là 4 loại khổ về thân và 4 loại khổ tinh thần)     

  • Sinh: Nỗi khổ khi chào đời, mang theo nghiệp chướng và bắt đầu một kiếp sống.
  • Lão: Nỗi khổ về sự già nua, sức cùng lực kiệt, suy giảm cả thể chất lẫn tinh thần.
  • Bệnh: Nỗi khổ về bệnh tật, đau đớn, suy sụp thân thể.
  • Tử: Nỗi khổ của sự chết chóc, chia lìa thể xác và tâm thức, cũng như sự sợ hãi về cái chết.
  • Ái biệt  ly: Nỗi khổ vì phải xa lìa những người, những vật mình yêu thương.
  • Cầu bất đắc: Nỗi khổ vì mong cầu, khao khát những điều mình muốn nhưng không đạt được.
  • Oán tắng hội khổ: Nỗi khổ khi phải tiếp xúc với những thứ mà mình không thích hoặc oán ghét.
  • Ngũ ấm xí thạnh khổ : Nỗi khổ vì sự chấp trước vào thân tâm ngũ uẩn.(sắc, thụ, tưởng, hànhthức - trong cơ thể. Chẳng hạn, mơ ước (tưởng) quá thì cũng khổ, biết (thức) nhiều thì cũng khổ).
  • (hình cop trên net)

    */ Thực tế của hai trong 8 loại khổ đó: (Già + Bệnh khổ)

                       ( Tác giả bài viết : Chơn Không )

    Chỉ cần bạn chăm sóc một người già không thể tự chủ được vệ sinh cá nhân, không cần nhiều, chỉ cần hai tháng thôi. Bạn sẽ nhận ra rằng, cuộc sống tuổi già của mỗi người đều nhuốm màu "mưa máu gió tanh". Lời này nghe có vẻ tàn nhẫn, nhưng những ai từng trải qua đều hiểu. Đó không phải là một tuổi già yên bình như trên phim ảnh.

    Đó là những vết loét ép ra khi trở mình, là sự kháng cự vô thức khi được bón cơm, là việc bài tiết không thể tự chủ lúc nửa đêm, và theo sau đó là sự im lặng pha trộn giữa mệt mỏi và bất lực. Hai tháng là đủ để bạn nhìn thấu bộ mặt chân thực nhất của sự già nua. Nó lột bỏ mọi danh phận xã hội và thể diện, đưa một con người trở về với những nhu cầu nguyên thủy nhất: được làm sạch, được cho ăn, được di chuyển.
    Còn người chăm sóc, trong sự lặp đi lặp lại của lao động và mùi cơ thể ngày qua ngày, sẽ dần cạn kiệt kiên nhẫn và nhìn thấu những góc khuất u tối nhất của nhân tính. Sự bất lực về thể xác chỉ là chương mở đầu, sự giằng xé về nhân tính mới là vở kịch chính.
    "Trước giường bệnh lâu ngày", thứ bị thử thách chưa bao giờ chỉ là lòng hiếu thảo. Đó là sự tính toán xem ai bỏ tiền, ai góp sức giữa anh chị em; là ánh mắt đôi khi lóe lên sự tê liệt và chán ghét của người bạn đời gắn bó lâu năm; là chính bản thân người già, từ sự áy náy khi tỉnh táo đến sự cố chấp và giày vò khi lú lẫn.
    Bạn sẽ nhận ra rằng, tình yêu rất vĩ đại, nhưng sự mệt mỏi và vụn vặt có thể mài mòn mọi sự vĩ đại đó. Những người thân mà bạn từng ngước nhìn, từng thấy họ mạnh mẽ và tinh tế, trong vũng bùn cuối cùng của cuộc đời, có thể trở nên xa lạ đến mức không nhận ra. Và chính bạn, sau một lần dọn dẹp chất thải nào đó, soi gương cũng chẳng thể nhận ra người đang nhíu mày, mắt vằn tia máu kia là ai.
    Cái gọi là "mưa máu gió tanh" ấy, không thấy ánh đao kiếm, nhưng nhát nào cũng đâm vào tim. Nó tiêu diệt ảo tưởng lãng mạn của bạn về việc "già có nơi nương tựa", tiêu diệt sự ngây thơ khi bạn nghĩ rằng "chỉ cần có tiền thuê điều dưỡng là giải quyết được". Nó làm bạn hiểu ra rằng, già nua là một cuộc hành hình chậm chạp và không thể đảo ngược, còn người đồng hành là chứng nhân cùng chịu hình phạt đó.
    Vì vậy, đừng nhẹ nhàng nói câu: "già rồi thì vào viện dưỡng lão". Những người thực sự từng đến đó mới biết, dù là cơ sở cao cấp đến đâu cũng không tránh khỏi việc chăm sóc "tiểu tiện, đại tiện" cơ bản nhất, không tránh khỏi cuộc chiến về tôn nghiêm khi một con người đối mặt với sự tước đoạt vô tình của thời gian.
    Sự già nua thực sự bắt đầu từ khi mất đi thể diện. Và tình yêu đích thực là khi đối phương không còn chút thể diện nào, bạn vẫn sẵn lòng đối đãi bằng sự dịu dàng. Nhưng sự dịu dàng này cần một nguồn năng lượng khổng lồ chống đỡ. Nó có thể đến từ trách nhiệm, cũng có thể bị đánh sập bất cứ lúc nào bởi sự mệt mỏi vô bờ bến.
    Người từng chăm sóc người già sẽ biết sợ cái già, không phải sợ chết, mà là sợ một ngày nào đó mình cũng phải ra đi trong hình hài như thế... sống theo cách đó, làm lụy đến người mình yêu thương, cũng sợ rằng cuối cùng bản thân sẽ trở thành tâm điểm tạo ra sự 'mưa máu gió tanh' ấy. Khi còn có thể cử động, hãy đối xử tốt với bản thân một chút. Khi cha mẹ còn đó, hãy dành thêm chút kiên nhẫn để ở bên cạnh họ. Đây không phải là ủy mị, mà là một chút lòng từ bi đối với những người đang trên hành trình này sau khi đã nhìn thấy phong cảnh nơi cuối con đường.
    Cuối cùng sẽ có một ngày chúng ta hiểu ra rằng: Đề thi cuối cùng của cuộc đời không phải là làm sao để sống huy hoàng, mà là làm sao để rời đi một cách có tôn nghiêm và ít gây ra bão giông nhất có thể. "
    (Nội dung bài viết trên đây rất có thể sẽ trở thành tương lai của bất cứ ai và có thể chính bạn sẽ phải sống những tháng ngày cuối đời không còn sự tôn nghiêm nào với chính bản thân như thế . Ngay khi còn khỏe mạnh, nên hiểu rõ về tuổi già để mà chuẩn bị tinh thần cũng như vật chất, đừng bỏ mặc bản thân để rồi hối hận không kịp).
    2/. Cuộc sống :
    Có lẽ hiểu thấu cảnh già như vậy mà nữ sĩ Quỳnh Dao (sinh năm 1938, là nhà văn, nhà biên kịch, nhà sản xuất phim người Đài Loan. Bà được coi là tiểu thuyết gia lãng mạn nổi tiếng) đã viết cho các con vài năm trước khi qua đời :

    "...Năm nay mẹ 79 tuổi, năm sau đã là 80. Quả là đời người đã dài, mẹ không vì chiến tranh, bệnh tật, nghèo đói, thiên tai… mà đi trước một bước. Sống đến tuổi này đã là diễm phúc lắm rồi. Chính vì lẽ đó, từ giờ trở đi, mẹ sẽ đón nhận cái chết với nụ cười trên môi. Mong muốn của mẹ chỉ là:

    1. Dù mẹ có lâm trọng bệnh thế nào, nhất quyết không được phẫu thuật, hãy để mẹ ra đi nhanh chóng. Chừng nào mẹ còn minh mẫn làm chủ được mọi thứ thì hãy để mẹ làm chủ, bằng không thì phải nghe theo ý nguyện của mẹ.

    2. Không được đưa mẹ vào phòng điều trị hồi sức cấp cứu đặc biệt.

    3. Bất luận là chuyện gì, tuyệt đối không được lắp ống thở cho mẹ. Bởi vì một khi mẹ đã mất khả năng nuốt, tức là cũng mất đi niềm vui ăn uống. Mẹ không muốn sống cuộc sống như vậy.

    4. Thêm một điều nữa, dù có chuyện gì, cũng không được đặt ống truyền chất bổ cho mẹ. Kể cả ống thông, ống thở… đều không được.

    5. Mẹ đã từng nhắc nhở rồi, những biện pháp cứu sống như điện giật, các loại máy móc, tất cả đều không được dùng. Mẹ muốn ra đi nhẹ nhàng, điều này còn quan trọng hơn việc để mẹ sống trong đớn đau.

    Mẹ đã từng nói: “Khi còn sống, nguyện là ánh lửa, cháy hết mình tới phút cuối cuộc đời. Lúc chết đi, nguyện là hoa tuyết, lất phất rơi, hóa thành cát bụi”.

    Nữ sĩ cho biết thêm, bà không muốn mai táng theo nghi thức mà mọi người vẫn hay làm. Bà dặn dò con không đăng cáo phó, không làm lễ truy điệu, không đốt vàng mã… Bà muốn mọi việc diễn ra lặng lẽ, đơn giản, không phô trương.

    “Cái chết là việc riêng, đừng làm phiền người khác, càng đừng làm phiền những người yêu mến mẹ. Nếu thật lòng yêu mẹ, họ sẽ hiểu cho mẹ…Sau này tiết Thanh Minh cũng không cần cúng bái, vì mẹ đã không còn tồn tại .”

    ( Sau bức thư trên vài năm, nữ sĩ Quỳnh Dao đã qua đời không tự nhiên vào ngày 04/12/2024 ở tuổi 86).

    Ngưỡng mộ Nữ Sĩ ! (mình đã có bài viết về bà khi bà vừa qua đời)