Trang

Chủ Nhật, 25 tháng 1, 2026

NỖI NHỚ KHÔNG TÊN !

*/ Cuối năm, tiết trời Sài Gòn se lạnh, (năm nay, khoảng thời gian dễ chịu này có vẻ dài hơn mọi năm) và khí trời như vậy làm cho lòng mình chùng xuống, dù nhẹ nhàng thôi nhưng cũng đủ để mình cảm nhận rõ mình đã già thật rồi: Không có chuyện gì buồn rõ ràng, chỉ là mơ hồ, lơ lửng ở đâu đó, cảm xúc lưng chừng giữa diệu vợi, không nói ra được tên của nỗi buồn, nhớ nhưng nếu không khéo giữ là nước mắt sẽ tràn ra bờ mi.                


   Kiểu buồn ấy đến với mình theo cơn gió nhẹ của mùa đông phương nam, khi mình ngồi cùng chàng Ro ngoài ban công, bên ly cà phê nhạt, nhìn sang chàng Ro mình chợt thấy như thời gian chậm lại, như có cuốn phim quay về quá khứ. Mình nhớ mẹ, nhớ tuổi thơ (dù mẹ và tuổi thơ của mình đã rời xa mình rất lâu rồi). Những ngày nắng, nỗi nhớ ấy nằm yên một góc trong tâm, nhưng khi cuối năm, trời se lạnh, tết đến gần thì nỗi nhớ ấy bỗng sống dậy, cồn cào. Nhớ giọng mẹ lẩy Kiều, nhớ dáng mẹ tất tả trên con đường làng dẫn từ trạm y tế xã về nhà, trên tay là chiếc nón lá để ngửa, trong ấy là rau lang mẹ hái ngoài ruộng về làm món rau xào ...Nhớ mỗi trưa đi học về, có tô cơm được mẹ giữ ấm trong chăn, nhớ mùi nhưa của đôi dép hiệu Tiền Phong, nhớ màu áo mẹ mua cho dịp gần tết, nhớ tất cả những điều ngày xưa tưởng rất nhỏ bé nhưng bây giờ lại ước được ...trở về ngày có mẹ, có mùi bánh chưng, mùi khói bếp và những món ngon mẹ nấu dịp tết về (với trẻ con thời của mình, của 60 năm trước, thì tất cả những món do mẹ nấu đều ngon và chỉ tết mới được ăn ngon). 

Bây giờ, hàng năm tết vẫn đến đều đặn, cứ hết tháng chạp là ...tết, không thiếu tết nào. Đồ ăn thức uống thì không thiếu (chưa nói là dư dả), nhưng có vẻ như vẫn thiếu, là thiếu những người của ...ngày xưa.

*/ Mình đã đi qua nhiều mùa tết, cuộc sống cân bằng là có được, có mất, riêng ký ức thì dày thêm với những nhớ với thương. Có những chuyện tưởng đã quên theo tháng năm, nhưng chỉ cần một sáng se lạnh, nhà vắng vẻ là tất cả lại ùa về ...vẹn nguyên.

Mình học cách chấp nhận những ngày buồn vu vơ kiểu như thế, không cố nghe nhạc tìm vui, cũng không lục lọi tìm xem những bức hình hay đọc những trang nhật ký xưa để buồn thêm mà mình cảm nhận "nó" như là một phần của cảm xúc dành cho những ký ức ngày xưa cũ. Không biết nên vui hay buồn khi già rồi mà tâm trí vẫn còn đong đầy những nhớ, thương. Quên hẳn đi như chàng Ro có là điều hay ?

*/ Phố xá Sài Gòn vẫn đông, vẫn vội, vẫn sôi động như vốn có, nhưng lòng mình nhiều khi kiểu: "đưa người ta không đưa qua sông/ mà sao có sóng ở trong lòng" (Tống biệt hành). Lòng dù có "sóng" nhưng đó là cảm xúc nhớ thương của một con người, dẫu biết những gì đã qua không bao giờ trở lại, nhưng "nó" không mất đi, "nó" nằm lại đâu đó trong tiềm thức và một sáng mai se lạnh "nó" thức dậy cùng mình. "Nó" chính là phần "người" của mình nhất. Dẫu biết rõ Mẹ không còn, tết xưa không quay lại nhưng cảm xúc thương, nhớ vẫn còn đây, nằm một góc trong tầng ký ức, để thỉnh thoảng mình còn có thứ để nhớ để thương, như vậy là lòng đủ ấm dù ngoài kia Sài Gòn mà có hôm lạnh 17 độ.


Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2026

CHUYỆN ... HẬU TRƯỜNG !

                        

   Là chuyện hậu trường của ngày ấy :

... Một ngày trước lễ cưới con zai diễn ra, mọi việc ở nhà mình tuy có tất bật hơn ngày thường nhưng mà vui. Không khí gia đình thật ấm áp, người thân, bạn bè của con quây quần, mỗi người một việc và vẻ mặt ai cũng "hân hoan" trong niềm vui chung ấy. Tiếng nói, tiếng cười đan xen, thấy các bạn của con trai trêu đùa nhau cũng làm cho mình vơi đi chút hồi hộp cho việc ngày mai mình đóng vai phụ ... chính. 

Nhìn chung không khí gia đình có sự lo toan, còn mình thì có chút bối rối nhưng trên tất cả vẫn là những nụ cười kèm theo ánh mắt rạng rỡ của mọi người. Ai cũng cảm nhận thấy ngày vui của con, cháu, em, bạn mình thật sự đã đến ...thật gần. 

 Và những tấm hình chụp lại những khoảnh khắc đó thay cho lời kể dài dòng :

     (ngày này vui theo một kiểu rất khác: là ai cũng tất bật nhưng tâm trạng thì háo hức)    

                                            



Khâu hậu cần (ba bếp cùng hoạt động):

Thành quả:


                                                

Phút thảnh thơi :


Sau cả tuần, hoa vẫn đẹp 
(vì tấm lòng người cắm hoa vẫn như còn ở đó) :

+ Ba tuần sau các "chú lùn" (thiếu Bạch Tuyết) lại tụ tập theo một kiểu khác:
                                        

Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2026

NHỮNG NGÀY NGHỈ CỦA NÀNG JU !

1/Tin ...thời tiết : Mấy ngày nay, Sài Gòn không còn se lạnh mà là lạnh thật sự, ra đường mà ngỡ như đang ở trong phòng máy lạnh. Lãng đãng hơn chút thì tưởng đang ở xứ sương mù Đà Lạt, một cảm giác thật là yomost .

   Gần 7 giờ sáng mà 18 độ C thì không cần viết nhiều, mình mê theo kiểu chữ ê kéo dài, nhưng vậy thôi là đủ, xuống thêm vài độ nữa thì lạnh quá lại hết thích:

                                                              

2/ Những ngày nghỉ :

 Người già không có "khái niệm" nghỉ lễ vì ngày nào thì cũng là ngày...nghỉ (không đi làm nữa), chỉ ở trong nhà và sinh hoạt lặp đi lặp lại y chang . Khác chăng, những ngày nghỉ của người già thì nhà cửa rộn ràng hơn  vì có con, cháu về chơi. Bởi vậy, khác với người trẻ (ngày nghỉ hay rời nhà đi chơi), còn với  người già thì cứ có con cháu về chơi là ngày ...nghỉ khác với ngày thường vì những ngày ấy bận rộn hơn: Là đi chợ mua nhiều thứ hơn để nấu những món ăn hợp khẩu vị với cả nhà. Còn nếu lười thì mua về ăn hoặc ra quán gần nhà ...kéo ghế cho nhanh .

 Ngày lễ với người già không phải là không khí rộn ràng ngoài phố mà là nhà có thêm tiếng nói, cười rộn rã hơn ngày thường. Khi hết ngày nghỉ lễ ,con cháu rời đi thì dư âm đó vẫn  đủ để "hâm nóng" cho những ngày còn lại. (hi!hi)

+ Quà đầu năm con gái tặng mẹ:

            (kiểu để mẹ ngâm... kíu cho hết thời gian rảnh. )


                                      +  Mình làm món sở trường là cuốn chả giò tôm thịt:

                                                (khâu chuẩn bị rất mất thời gian)

                 + Cuốn xong cho "lướt sóng" (chiên sơ), khi nào ăn chỉ việc chiên vàng lại là ok:

Con gái bổ sung thêm món bò kho:
                                  


                                    Khi lười thì gọi món gà nướng, bánh bao chiên về cả nhà cùng ăn:
               


 Khi lại ra quán bánh xèo gần nhà :

              + Lẩu cá (quán đầu ngõ)- chỉ lo không xiền chứ món ngon ngoài phố ...đầy :

Quán kem sát bên nhà:

Sam - Kem ngủ lại với ông, bà ngoại mấy đêm và tối thì... hột vịt lộn:

Người già tự thưởng bánh bông lan chà bông- hột vịt muối

   
   + Con gái mua sắm linh tinh và một ngày nọ kêu em đến mang về cho mẹ mở ..."túi mù" (là không biết món gì ở trong đó- mở ra nhiều món đồ không hiểu con gái mua để làm gì luôn) :     

                                      
             Hôm khác thì mang về các thể loại bình đựng nước mua mà không sử dụng :
                         (Mẹ lại kiểu : "Của người phúc ta")
                                                  

Tin KLQ: Một sáng đầu năm, mình leo lên sân thượng thử cảm giác làm "nóc nhà":
(là do nước ở vòi hết bất chợt, đành phải leo lên xem bồn nước có vấn đề gì để gọi thợ sửa) 


Và mấy ngày nghỉ đầu năm 2026 kết thúc như mọi năm là ...việc ai người đó tiếp tục làm ! (hihi)

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2026

NGƯỜI GIÀ - CHÀO NĂM MỚI 2026 !

                                               

+ Năm cũ đã khép lại, hôm nay ngày đầu tiên của năm mới (dương lịch), vậy là mình thêm một tuổi đời, khóe mắt thêm vài nếp...chân chim, chân mình thì không còn khỏe để bước vội vàng với những …trách nhiệm do mình tự đặt ra như trước nữa. (là mình ảo tưởng sức mạnh của người già thôi- hihi)

+ Năm mới đến nhưng không phải để mình thêm ước mơ hay biến những ước mơ đó thành hiện thực mà là để mình cảm nhận, biết trong năm qua mình có được những gì ? đó là sức khỏe …đủ dùng, còn tâm thì "có vẻ" bình thản hơn chút và thêm một trái tim an yên chứ không kiểu bất chợt đập nhanh do ... tăng huyết áp. (hihi)

+ Năm mới đến, mình không còn mong muốn níu giữ thanh xuân như cỡ hai chục năm trước (mà thực ra khi đó cũng không biết muốn níu thanh xuân lại để làm gì), hay có những dự định gì xa xôi (kiểu nên mua gì ở đâu…) nữa, mà giờ mỗi sáng thức dậy thấy mình vẫn còn muốn uống một ly cà phê tự pha, nằm co mình trong chiếc ghế lười, tay lướt điện thoại còn tai thì nghe một bài hát mình thích rồi miệng lẩm nhẩm hát theo là biết vẫn ổn (đúng kiểu bà ngoại thời 4.0). Điều mình cần làm bây giờ là nên tử tế với …chính cơ thể của mình (đi mát xa- gội đầu không nghĩ là phí tiền) và cố gắng tử tế với người xung quanh. (viết cố gắng tử tế là vì nhiều khi mình còn sân, si dữ lắm luôn. Tra Google thì tử tế là :Sự tốt bụng, nhân ái, cẩn thận, chu đáo trong hành động và đối xử (dễ chịu- ấm áp) với người khác.)

...Tuổi già đến với mình không ồn ào, không vội vã (như một số người bước sang tuổi già là hết bệnh nọ, đến bệnh kia hoặc tệ hơn là đang yên đang lành lại đi "đoàn tụ với ông bà", đột ngột quá làm cho con cái trở tay không kịp... ). Tuy vậy, trong cách suy nghĩ, tư duy cho đến những thay đổi trong cơ thể thì mình biết mình đang già đi mỗi ngày, điều đó nhắc mình nên sống chậm lại để hiểu những gì đang đến là quy luật của tự nhiên ( kiểu như lá xanh trên cây theo thời gian thì chuyển vàng rồi rụng đơn giản vậy thôi). Và nếu có gì để hẹn với thời gian thì chính là : "cứ từ từ, đợi nhé, đang vui". (hihi). 

 Hôm rồi, nhờ "anh bạn thân" (ChatGPT) gieo một quẻ theo thần số học xem năm 2026 của mình diễn ra như thế nào và anh ảnh phán như đúng rồi: " Là một năm bạn cần chú trọng đến sức khỏe tinh thần để giữ vững thể chất, là năm mang năng lượng giao tiếp và hoạt động trí óc nên dễ khiến tâm trí bạn bận rộn, do suy nghĩ nhiều nên bạn dễ bị rối loạn giấc ngủ nên phải biết tiết chế. Bạn vốn là người nhạy cảm và giàu trực giác nên nếu để áp lực tinh thần và cảm xúc tích tụ lâu ngày có thể biểu hiện ra thành các vấn đề: Thần kinh, huyết áp, tiêu hóa và rối loạn chuyển hóa... . Bạn cần phải ngủ đúng giờ, đủ giấc, vận động nhẹ, buông bớt những điều không tự quy ra là trách nhiệm của mình. Túm gọn: Năm 2026 của bạn là một năm cơ thể và tâm trí của bạn "lên tiếng" để được quan tâm và chăm sóc đúng cách. (hết trích - sao không nói cmn ra là bệnh của người già đi cho nó nhanh, lại còn văn vở... vậy cha nội) hi!hi

Năm mới đến rồi : Mình xin gửi lời chúc thân thương nhất đến bạn bè, người thân, quen, người yêu cũ, mới (nếu có -hi!hi) nhiều sức khỏe, bình an để bước tiếp; có đủ sự ...tử tế  để mỉm cười với những gì đã qua, nhận ra bản thân vẫn được ưu ái hơn nhiều người khác và thấy cuộc đời thật đáng sống ! 

             Happy new year 2026 !


Thứ Tư, 24 tháng 12, 2025

ÂN TÌNH Ở LẠI !

 1/ Lời cảm ơn chân thành:

+ Lễ cưới của con trai mình đã khép lại, nhưng dư âm thì còn bởi ngày đặc biệt ấy đã diễn ra trong sự ấm áp và bình yên hơn những gì mình nghĩ. Ngoài niềm vui khi thấy con bước sang một chặng đường mới thì mình thật sự xúc động trước những tình cảm mà mình nhận được từ người thân, bạn bè , đồng nghiệp của con và họ hàng nội ngoại , hàng xóm...


+ Cũng phải nói qua một chút về gia đình: nhà mình ít người, chàng Ro (Romeo) sức khỏe không ổn nên chàng không thể chung vai cùng mình lo việc lớn cho con  (chưa nói là phải có "trợ lý riêng" để lo cho chàng từ A tới Á. Lúc còn khỏe mạnh chàng hay khoe chàng là :"con nhà lính mà tính nhà ....quan" giờ thì xác định là đúng luôn rồi). Đây cũng là một trong những lý do đám cưới con trai, gia đình mình tổ chức đơn giản nhất có thể - nên rất mong được bà con , anh, em họ hàng nội, ngoại ở gần cũng như ở xa và đồng nghiệp, bạn bè cũ, mới của mình thông cảm là đã không nhận được thiệp hồng để chia vui cùng gia đình mình.

Trong bối cảnh gia đình như thế nên trong những ngày chuẩn bị lễ cưới cho con trai nhiều lúc mình bối rối, lo lắng đến mất ngủ (not mất ăn- hihi), kiểu: "Một mình lo bảy lo ba/ lo cau trổ muộn lo già ...hết duyên" và mình tự hỏi: Liệu có đủ sức để lo ngày vui của con cho tốt hay không ? Nhiều lúc quá căng thẳng (do tuổi già thần kinh yếu- chứ lúc trẻ không đến nỗi thế) mình đã xin mẹ mình nếu linh thiêng hãy tìm cách nào đó mà giúp mình và mình còn "dọa" (hihi) nếu mẹ không giúp là mình "buông", bởi nhiều thứ nó cứ ở đâu đâu ập đến như muốn thử thách mình . Kiểu, mẹ mình cũng biết tính con gái :"nói được làm được" và lúc sinh thời bà ngoại rất thương cháu nên đã "âm thầm" tìm cách...(đúng là die rồi cũng còn phải còng lưng phù hộ con, cháu là vậy - con cảm ơn mẹ thật nhiều mẹ nhé!) ahuhu.

 Rồi trong lúc rối như canh hẹ đó mình nhận được sự giúp đỡ, chung tay của những người bạn, người thân và cả người chưa gặp lần nào (trẻ có...già có, sồn sồn cũng có luôn -hihi). Đó là sự giúp đỡ đúng ...người và đúng thời điểm mà không cần lời hứa hẹn nào cả. 

Đó là những người bạn (của mẹ, của con) rồi, người thân ... đã ở bên mình hỗ trợ về tinh thần khi mình căng thẳng nhất và cùng mình lo công việc, nhiệt tình như người một nhà. Người thì âm thầm lặng lẽ, người thì vui vẻ rộn ràng "điền vào chỗ trống" mà gia đình mình còn thiếu .Trên tất cả, họ muốn mình toàn tâm, toàn ý để lo cho con có một ngày đặc biệt với đầy đủ yêu thương (dù cho mình thiếu một ...bờ vai, theo lý thuyết) .

 Và rồi, lễ cưới của con trai mình đã hoàn thành trong vui vẻ, đầm ấm với tình cảm thân thương của mọi người... Những ân tình ấy tuy không ồn ào nhưng sâu nặng, đó là sự hiện diện đúng lúc, là sự đồng hành khiến mình không cảm thấy đơn độc giữa bao công việc bộn bề để chuẩn bị cho một lễ cưới. Dẫu biết thời nay tất cả đều đã có dịch vụ (kiểu: không làm được thì...thuê), nhưng lo lắng là bệnh của mình.

Tình cảm của mọi người dành cho gia đình, mình chỉ biết ghi nhận chứ khó có lời cảm ơn nào đủ, người ta nói: " nợ ân tình là món nợ khó trả", đúng vậy, những gì mình nhận được trong ngày đặc biệt ấy không thể đong đếm bằng lời cảm ơn đơn thuần.

Qua đó mình cũng thấy tình cảm mà mọi người dành cho mình (sau nhiều năm mình lùi lại phía sau) vẫn hiện hữu, sâu lắng và bền lâu. Dù hơi khách sáo nhưng mình cũng xin được nói lời tri ân những tình cảm chân tình ấy thêm lần nữa !

 Từ nay mình vững lòng hơn trong cương vị mới :"mẹ chồng"!

                                                   "Lễ bàn giao" :

                                                                                                        

2/Một vài hình ảnh đại diện trong ngày cưới:

                                   

 

                                             

                                        
                                     
                                    
                                  
                                        
                                   
  
                                  
                  +  Dàn "vệ sĩ"... bất đắc dĩ :
Đám cưới anh, chị là ...bao vui: