Thứ Sáu, ngày 15 tháng 1 năm 2016

CUỐI NĂM CON DÊ !


Cuối năm, ai cũng có nhiều việc phải làm, mình cũng không ngoại lệ: 
             *17/12 là ngày sinh nhật con gái, dù "cô ấy" đã có một gia đình nhỏ nhưng bố, mẹ vẫn muốn "như ngày xưa" :




* 24/12/2015, mình có chuyến công tác ngắn ở Hà Nội, ra trước một ngày, về quê nội của các con thăm mộ các cụ. Cảm ơn các Cụ đã phù hộ, độ trì cho OX tai qua nạn khỏi, cũng như mọi năm, vợ chồng chú T và cháu C lại đưa bác về quê :








Đi ngoài đồng thăm mộ về, được ăn một nồi lẩu, cô em làm từ HN mang về quê nấu, ngon ơi là ngon, vì đã quá trưa, đói:



* Trưa 26/12/2015, đám cưới con gái của bà chị họ ở Bảo Lộc. Cả nhà lục đục dậy sớm vì tiệc mời buổi trưa. 5 giờ xuất phát, đường vắng, con trai lái xe đi nhanh hơn dự kiến, đến Đạ Huoai mới 8 giờ 30, OX kêu con trai chạy xe vô Đạ tẻh thăm mấy người em lập nghiệp ở trong đó đã trên 30 năm, vô tới nơi hơn 9 giờ, chụp mấy kiểu ảnh ngoài vườn và mấy con... bò  :




               Quà quê mang về thành phố :

+ Khoảng 10 giờ thì tiếp tục hành trình lên Bảo Lộc dự đám cưới, đến nơi thì vừa đúng giờ G : (hai bà ngoại của hai cậu này là chị em! hi hi) 


    Còn đây là Hà Giang và con gái Thiên An (tên hai mẹ con đều đẹp nên khỏi viết tắt, hi hi) , đây là cô cháu gái " hiểu dì hơn hiểu mẹ", đó là lời cô í thì thầm vào tai mình khi mẹ cô í lo lắng mình đi đường xa và không hiểu mình "ăn vận kiểu gì cho phù hợp" :





  * Ngày mùng 1 tháng 01 năm 2016 (DL), như mọi năm, con trai lại rủ  bạn tới nhà chơi, cùng nhau làm tiệc nướng.

* Chuẩn bị vào cuộc:







* Gần tết Nguyên đán, để có "không khí tết", mình làm kiệu, haizaaa! nhìn rổ kiệu củ bé tí xíu, sau một đêm ngâm nước tro, phơi nắng hai ngày, chuẩn bị cắt, tỉa mà mình cứ tưởng mình là cô Tấm:


 *  Sau 3 buổi tối miệt mài và một buổi sáng rửa kiệu bằng dấm, nhặt vỏ úng cho sạch để ướp đường, và đây là thành phẩm, nhìn không trắng , đẹp như ngoài chợ, nhưng đảm bảo an toàn thực phẩm đến 200%  (ướp kiệu với đường để được lâu, để đến khi nào ... ăn hết thì thôi, hi hi)

                  Thành phẩm:

*Chốt lại câu chuyện cuối năm là Sam chụp hình "tự sướng":  

Chủ Nhật, ngày 06 tháng 12 năm 2015

CHỊ GÁI !

   * Ông bà xưa có câu: "chị em gái như trái cau non" ! 
 Mẹ mình có ba con (một trai, hai gái)! Chị giữa, trước anh, sau là mình! vì hoàn cảnh, chị em cách xa nhau đúng một con giáp và là hai con gái cùng ẩn tuổi mẹ! 
    Khi mình lên 5 (hoặc 6 gì đó) thì chị thoát ly gia đình, tuổi thơ của mình vắng chị! Nhưng  vài tháng một lần chị lại "lóc cóc" đạp xe về thăm mẹ và em (là mình) vì anh trai cũng đã nhập ngũ! Vẫn nhớ những lần chị chở ra cửa hàng bán sách cách nhà cả chục cây số và mình chọn mua một cuốn! (vì chị biết sở thích của mình là đọc sách)- mỗi lần mình chỉ mua một cuốn vì mình biết chị  không có nhiều tiền!
         
     *Ngày chị lấy chồng! mẹ cứ hát ru mãi bài "Lỡ bước sang ngang" của Nguyễn Bính! (mãi sau này mình mới biết tác giả và được đọc trọn bài thơ này) vậy mà những năm 1975, chả biết mẹ đọc ở đâu thuộc hết cả bài, mình nghe riết cũng thuộc luôn và sau này cũng hát ru cháu ngoại bài này vì hay! (khen thơ Nguyễn Bính hay cũng bằng thừa hi! hi)!

    * Bệnh viện nơi chị làm việc sơ tán cách thị xã 10 cây số, ngày ấy được mẹ cho đi thăm chị và cháu (một mình) cách nhà 50km thích lắm! nhưng xe khách khó mua được vé! thế là đi xe đạp (vỏ xe thì nát, phải chằng buộc,, đường xấu mà gặp trời mưa bùn nhão bám đầy xe khó đi chuyển..)! hôm nào mua được vé xe khách thì phải cuốc bộ từ bến xe về nơi chị ở 10km cũng mệt bở hơi tai! Nhưng những ngày được ở với chị và cháu...thật thích nên nhanh quên những vất vả! Hôm rồi về quê, ghé thăm chị trước, giờ nơi chị ở đã là Thành phố, hai chị em có đi qua nơi chị ở năm xưa, giờ thì nơi nào cũng đẹp vì Nông thôn mới hết rồi!
  ... Mình học hết cấp 3, chị là người thay mẹ đưa mình vào Sài Gòn thi vào trường ... (học ở  Bình Triệu)!  



         Mình ra trường, đi làm ngay vì ngày ấy ngành mình học hiếm, ít người học, chưa "hót" như bây giờ ! (còn bạn mình học về thương nghiệp,lương thực, thực phẩm ra trường "đắt" như tôm tươi- chả sợ ế)! ngành mình học Thầy giáo có bài thơ hay, học sinh chế, có câu: "nặng gánh hồ sơ, nhẹ gánh tình"... haizzza (nhất quỷ, nhì ma..)!
      Thời buổi đất nước khó khăn, là chung cả xã hội chứ không riêng nhà ai, mẹ vất vả mưu sinh, chị vất vả với...con cái, anh trai vẫn tại ngũ, vợ ở quê với đàn con 3 đứa hột gà, hột vịt....mình thì ở thành phố lớn nhất nước! Mẹ vào với mình,chị vào chơi, gửi lại mẹ sợi dây chuyền (vàng 18), là tài sản quý nhất của chị, với lời dặn lỡ có gì...thì có cái "lận lưng"! mãi sau mới nghe mẹ kể !
     Ngày mình lên...xe hoa ! "em nghèo, anh cũng chẳng cao sang/ tay trắng cùng nhau dệt mộng vàng..", nên lễ cưới chỉ có đôi bông tai cho nàng! (chứ không phải "cặp gối thêu hoa" hi!hi)! Mẹ đưa em mượn tạm sợi dây chuyền của chị ngày trước đeo vào cho...sang với người ta!



    *    "Chị em gái như trái cau non"! ông bà xưa nói đâu có sai! những năm 80 rồi 90 (chưa có điện thoại và internet như bi giờ), chị em thư từ qua lại, giờ em vẫn lưu giữ một hộp đầy thư chị! Người em thương,em nhớ những ngày tháng ấy là chị và cháu! bây giờ khi buồn nhớ mẹ, nhớ tuổi thơ, nghĩ xem ai khổ trong 3 đứa con mẹ, em lại nhớ chị! thương cháu...! 

    * Ngày mẹ bệnh nặng, hấp hối với những cơn đau vì bệnh nan y, nhưng đầu vẫn tỉnh táo, em vẫn nhớ trong đêm lạnh của tháng mười âm lịch (năm đó nhuần 2 tháng 8), trời lạnh thấu xương với cơn mưa rả rích, lộp độp trên lá chuối, em mệt vật vờ vì thiếu ngủ, chập chờn nghe tiếng mẹ than: "trời ơi, một đứa giàu, một đứa sướng, một đứa khổ "!
 Sáng hôm sau (5h) mẹ "đi"! Mãi đến bây giờ vẫn để lại trong ba đứa con câu hỏi  là: trong ba đứa, theo mẹ đứa nào giàu, đứa nào sướng và đứa nào khổ vậy mẹ ơi ?
   ... Anh nói anh khổ vì con 3 đứa nuôi ở quê, vất vả ! chị nói chị khổ vì ...chị khổ! còn em... không lẽ vừa sướng vừa giàu ... vừa khổ! (chỉ có mẹ mới phân biệt được điều đó, muốn biết cũng chịu vì mẹ đi xa 20 năm rồi)!
        Khi phát bệnh, mẹ ở Sài Gòn với em, ngày bệnh nặng sắp mất mẹ muốn về quê, vì theo mẹ có như vậy thì sau này thỉnh thoảng em mới đưa chồng, con em về thăm quê ngoại, thăm mộ mẹ! và đúng như thế, năm nay, 20 năm ngày mẹ mất vợ chồng em về thăm mẹ! và chị luôn là người cùng em đi những nơi em tới khi em về thăm quê ngoại! (thăm lại nơi ở cũ ở xóm dưới, đi thăm dì D, dì C, 2 dì H...)! chỉ có chị mà thôi! Người ta còn nói: chị như mẹ ! đúng vậy! 

       Chị bên mộ mẹ:

                 
Gia đình ngày đoàn viên:


                  Chị với dì ruột (chị gái của mẹ 103 tuổi) tháng 11/2015!

           



Chủ Nhật, ngày 29 tháng 11 năm 2015

VỀ QUÊ NGOẠI !

 Năm nay dự kiến sẽ làm giỗ mẹ ở quê để kỷ niệm 20 năm ngày mẹ mất. Nhưng vì nhà anh ở quê có chị bị bệnh nan y nên đành gác lại mọi kế hoạch đã lên trước đó, tuy vậy mình và OX vẫn "lên đường", bốn ngày ở quê mình di chuyển liên tục, rất may là OX mình tuy bị bệnh nhưng đi "rất khí thế". Thể theo nguyện vọng của chàng, các cháu ở quê đưa vợ chồng mình đi viếng mộ Bác Giáp ở Quảng Bình.
 ( theo bình luận của các cháu thì đèo Ngang giờ thành đèo nghếch zồi) hi hi!
    
 Hai phóng viên chuyên nghiệp và nghiệp dư tác nghiệp rất chi là "chuyên nghiệp" được "nhiếp ảnh gia" tay ngang chộp một cách rất không chuyên nghiệp! hi hi (ai bị dìm hàng thì người đó chịu, mình không dính "dáng") 











                                    Ku Bờm tạo dáng: 




 Quê ngoại qua ảnh: 

Dòng sông của tuổi thơ:

Ráng chiều:

Bến sông xưa:

Nhà ông, bà ngoại :

Cơm trưa ăn vội : (Mình ăn chay nên không được thử )


Muốn kể nhiều về chuyến về quê ngoại đầy ý nghĩa nhưng... (lại nhưng) ! tạm dừng ở đây...rảnh viết tiếp sau!

NGẪU HỨNG (CON TRAI)

Các bạn (thân) của con trai mình sau khi ra trường một số vẫn ở lại SG lập nghiệp, dù bận bịu mưu sinh nơi đất khách, nhưng hàng tuần bọn trẻ vẫn gặp nhau ở quán cà phê gần nhà mình. Thỉnh thoảng còn có những bạn ở dưới quê lên vì..nhớ bạn. Dưới đây là một chiều các con "ngẫu hứng" với món nướng, chỉ tội 3 bạn gái phải "bếp núc". Mình kêu vào nhà cho mát, bọn trẻ lại thích thế này: (thế mà vui)! hẳn là những kỷ niệm này sẽ được"bọn trẻ" mang theo làm hành trang khi bước vào cuộc sống tự lập! (mình tự nguyện lưu giữ những hình ảnh này, để biết đâu sau này có cô, cậu nào đó "làm nhớn", mình đưa ra "xin..." hi! hi! )