Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2017

VỤN VẶT ĐỜI THƯỜNG (2)

1) * Nhà Sam ở chung cư CC, có hồ bơi! nếu là trẻ con tuổi Sam thì thường là mê tít, nhưng Sam hơi khác người tí là không thích nước, không thích tắm , bởi vậy trong mắt Sam hồ bơi chẳng là cái gì cả, haizzz! Bà ngoại tiếc cho tuổi thơ của Sam vì không thích bơi, sau này khi lớn lên thế nào Sam cũng chất vấn bà là tại sao bà không giải thích cho Sam rằng thì là mà bơi nó thích thú ra làm sao để Sam tự nguyện xuống bơi, không phải ai năn nỉ ỉ ôi cả ! (giống như cậu ku bây giờ không biết võ, không biết vẽ (hội họa) thì cứ hỏi bà tại sao khi cậu còn bé không động viên cậu đi học võ, học vẽ...), chứ không phải bà đã năn nỉ hết lời mà không thích thì không đi, mà bà thì tôn trọng ý kiến cá nhân, không thích thì thôi, không ép...!
 Sổ liên lạc của Sam cô giáo ghi: đề nghị phụ huynh hướng dẫn con vẽ (vì giờ vẽ Sam chẳng quan tâm màu và tô màu, Sam thích gì làm đó, tập vẽ của Sam là những mảng màu như cuộn chỉ rối được Sam vẽ chồng lên nhau cho có...haizzzz! ( không biết các họa sĩ nổi tiếng ngày bé có như thế này không ????)
...Rồi một ngày đẹp trời Sam tự thấy các bạn ai cũng bình thường, chỉ có Sam không giống ai nên khi được đưa xuống khu vui chơi là Sam tự nguyện xuống bơi và Sam vui vì điều đó, còn mẹ Sam thì khỏi nói, vui đến phát khóc vì con đã trưởng thành đúng ...độ tuổi!
  Này thì tô màu:

...Này thì bơi: (chỗ này nước chỉ lấp xấp, Sam nằm không đủ ướt người)


 Nụ cười hạnh phúc khi Sam tưởng mình đã...biết bơi , hi!hi:

2/* Sau tết, cuộc sống gia đình mình đã trở lại sinh hoạt bình thường với những việc lặt vặt không tên: dưa cải muối và nho (không ai ăn) nên phải ngâm đường:



 + Hai cây quất (tắc) mua hôm tết, qua rằm vẫn tươi và trĩu quả, nhà ít người ngâm muối cũng không ai dùng vì lọ chanh muối từ năm ngoái tới giờ vẫn còn (gần như) nguyên. Để quất tự rụng bỏ đi thì tiếc,  có nhà hàng xóm bán cà phê  kêu sang hái, họ ok mà mừng :



+ Quất mua sai quả, còn ớt trồng cũng trĩu cành :

3/*  Qua tết đã có quà con zai gửi về : (giày thể thao và kính cho mẹ, sâm cho bố) nhưng thấy bố thích cái gọng kính con zai gửi về nên mẹ đi thay mắt kính 3 độ ai dùng cũng được :




 4/* Xem trên youtube thấy người ta làm chè khoai mì (sắn) nhìn họ ăn ngon, tự dưng thèm và mình phi ra chợ mua khoai mì về làm ngay và luôn: (ăn tạm được thôi chứ không ngon như khi nhìn người ta ăn).
 Nhưng để làm ra ra chè thì hơi bị lâu: Nạo khoai, vắt lấy cốt, lóng lấy tinh bột (chờ lấy tinh bột là 2 tiếng), xong lại trộn với cái bã đã vắt cốt kia, thêm ít bột nếp, nhào đều rồi vo viên, xong nấu nước đường + gừng sôi thả vào,chờ viên khoai mì nổi lên nhìn trong là chín (tóm tắt như thế thôi), nó đây ạ:











5/* Mình mà bị bệnh ( cảm, trúng gió, đau đầu) là phải cạo gió thì mới hết. Hồi còn ở trên SG, có chị bạn đồng nghiệp lại là hàng xóm, cạo gió mát tay lắm. Sau mình huấn luyện cho con gái cạo gió, cô ấy cạo gió cũng rất ok ( hồi ấy mình thường xuyên bị đau nửa đầu), rồi con gái đi học xa, học xong về thì chống lầy, mỗi lần mình trúng gió lại phải nhờ một chị bạn khác ở cơ quan, giờ thì chị ấy và mình đều đã lên lão. hôm rồi trúng gió, may quá, sáng sớm con gái qua lấy xe đi làm nên nhờ cô ấy lả lướt cho mấy đường là tỉnh hẳn: (hình có tính chất minh họa, chứ không khoe hàng họ gì đâu ạ vì lập trường vững vàng trước sau như một ạ)! hi !hi:





Thứ Ba, 14 tháng 2, 2017

VỤN VẶT ĐỜI THƯỜNG !

1/* Hôm nay "thiên hạ" vui ngày va-lung-tung ! socola  chắc lên giá. Mình cũng muốn có quà, nhưng thấy có cuốn sách tựa đề: Đàn bà xấu thì không có quà ! bản thân mình thì còn thêm già nữa nên phải gợi ý triệt để, nghe vậy, OX mình nói: tiền của chồng vợ giữ hết, vợ muốn mua gì thì đi mà mua ! haizzzz! thế thì còn gì là lãng mạn nữa hả trời, quỹ đen quỹ đỏ đâu không moi ra mà mua một thỏi hay một viên socola gì gì đó mua vui cho vợ! sao mà  không "cái khó bó cái khôn' gì cả thế không biết nữa!
Sáng sớm nay, mình không những có 1 thỏi mà có cả bọc đây nè: (đừng có mà coi thường vợ nội trợ nhaaaaaaaá...) hi!hi!




 Mời chồng ăn thoải con gà mái luôn nhé :
(P/s: Nói nhỏ thôi, con gái biết bố mê socola nên mang sang cho bố xơi đấy ạ! Mình chỉ ăn ké thoai! ). mà người ta nói quả không sai; Con gái là người tình kiếp trước của bố, bởi vậy nên bố nhà này có đủ thứ để ăn đấy ạ:




2/* Chiều qua đi học về, Sam vào nhà và nói (với chất giọng yếu ớt hơn mọi hôm): Baaaaà ơiiii! Sam bịnh rồi!!! Mình vội vàng chạy ra hỏi con bệnh làm sao, làm sao (rối rít, lo lắng). Sam chỉ vào đầu và nói: Sam bị đau đầu! Tội nghiệp cháu tui quá! 
...Sáng nay thấy Sam vẫn đi học bình thường, hỏi mẹ Sam thì nghe bảo : bệnh đâu mà bệnh! haizzzza! tui biết tin ai đây (một bên con, một bên cháu) he !he! 





3/*Hôm chủ nhật, em gái của ông xã từ Long An lên, xách cho một túi nặng (dạng cây nhà lá vườn) là 2 con gà và một góc con heo rừng nhà nuôi: (thịt heo xẻ nhỏ bỏ tủ lạnh rồi nên không chụp được, chỉ còn gà thôi. chứng cứ vụ thịt heo hơi bị yếu vì không có hình ảnh) hi hi!




Còn đây là cà phê hạt bạn OX cho họ đã rang sẵn. (mình và các con vẫn uống cà phê gói), nay thấy cà phê hạt tự rang, tự xay rồi tự pha! haizzzza! tưởng là nó phải ngon hơn nhiều, ai dè pha uống thấy chả ra làm sao cả chỉ thấy chua, đắng và không có mùi thơm gì cả. Chắc ngoài quán người ta còn pha trộn đủ thứ (hóa chất mùi, vị) nên thơm lừng! bởi vậy nên nhiều khi biết độc mà vẫn cứ tự nguyện uống thôi! nên ông bà xưa có câu: bệnh từ miệng mà ra!



4/* Tết đã qua từ lâu nhưng hôm rằm tháng giêng mà hoa hoét nhà mình vẫn còn tươi rói, nên mình bê từ nhà ra cửa cho có cái nắng, có cái gió và có cả 2 con chó! hi hi:






5/* Cuối tuần, các cụ hưu trí gặp nhau để tám chuyện trên trời, dưới biển quên cả lối về:





Thứ Năm, 9 tháng 2, 2017

TIẾT CHẾ CẢM XÚC !

* Mình thích xem phim, hồi trước (là hồi chưa già) thích xem mấy phim có tình tiết ly kỳ, gay cấn, hồi hộp kiểu như phim: Thám tử Sherlock Holmes, phim gián điệp, phim hành động các kiểu (tym hồi đó còn khỏe) hi hi! Còn bây giờ thích xem phim tình cảm nhiều tập của Hàn Quốc như: Yêu không kiểm soát; Hậu duệ mặt trời; Mây họa ánh trăng; Người tình ánh trăng; Hợp đồng hôn nhân; Chờ em nơi phi trường...! (đây là sở thích của các bà nội trợ nói chung! hi hi). Ta nói, xem phim mê say, đắm đuối như con cá chuối và như sống trong phim luôn vậy đó.( sống ảo)!
 Hồi bé mê sách truyện, mê xem phim mà không được thỏa mãn vì không có điều kiện !(không có tiền, ở nông thôn mấy món này là xa xỉ và cả không có thời gian vì phải đi học). Còn bi giờ thì mấy điều kiện trên đều đủ cả (OX nhà mình nói, người ta thời gian là vàng, bạc, kim cương, còn người già như mình thì phải làm gì đó đê..."giết thời gian", oái oăm nằm ở chỗ đó! )
* Coi phim, nhiều khi thấy có những cảnh nhân vật phải kìm nén cảm xúc khi quá giận, hay quá buồn (mặt lạnh tanh, tay nắm chặt) thì mình tự nghĩ, phải mình vào hoàn cảnh ấy thì ....chít với mình! Đó là do mình không biết tiết chế (kìm nén) cảm xúc !

* Người xưa nói: Biết mình, biết người, trăm trận trăm thắng! (mình mới biết, chưa thấy thắng)
Đầu năm khấn vái các Đức chư phật thần linh, Chúa, Cha, ông bà tổ tiên cho mình sức khỏe và kiềm chế được cảm xúc (là xin chung chung vậy thôi, không có gì cụ thể-  nói vậy để mọi người khỏi ...lạc đề!  hi hi), vì mình thấy rằng trong cuộc sống nếu để cảm xúc vượt quá giới hạn thì nhiều vấn đề khác sẽ kéo theo sau đó! mất hay!
 Có thể là mình đã ở độ tuổi như Khổng Tử nói là : Ngũ thập tri thiên mệnh  ( từ 50 tuổi thì biết được mệnh trời, biết việc của mình, việc của người, biết lòng người, biết ý trời...). Rồi mới tới giai đoạn Lục thập nhĩ thuận... (khi nào đến đoạn này thì bàn sau) !

* Đầu năm đọc được bài báo bên trang daikynguyenvn.com có bài viết:
Tức giận là bản năng, kìm nén cơn giận lại là bản lĩnh: 
Sống như Hàn Tín hay chết tựa Trương Phi 
(p/s: mình thấy hay và xin được post lên đây để tự răn mình, nếu zai, gái nhà mình vô tình đọc được bài này thì càng tốt! hi hi) :

"Cái chết của Trương Phi, nghĩ lại cũng thật bứt rứt: ông không phải chết một cách oanh oanh liệt liệt nơi chiến trường, mà là bị cảm xúc của mình hại chết.
Hay tin người anh kết nghĩa Quan Vũ tử nạn, thoạt tiên ông không nén nổi đau thương, huyết lệ tuôn trào. Sau đó say xỉn ,đánh đập binh sĩ, bức ép họ ngày đêm chế tạo binh khí gấp để sớm báo thù cho người anh kết nghĩa. Cuối cùng bộ hạ dưới trướng của ông là Phạm Cương và Trương Đạt không thể chịu đựng thêm nữa, đành phải nhân lúc Trương Phi lại say rượu mà thích sát ông ngay trong quân doanh.
Trương Phi rất có bản sự, đây là điều không ai có thể phủ nhận được. Vậy mà người có năng lực lớn như vậy, cuối cùng lại không có được một kết cục lý tưởng. Những người không kiểm soát được cảm xúc của mình, kỳ thật dù năng lực của họ có lớn hơn nữa cũng không giúp ích được gì.
Hàn Tín chịu nhục chui háng
Khi mẹ mất, vì muốn xây cất cho mẹ ngôi mộ ở nơi đẹp đẽ trên núi cao mà Hàn Tín đã bán cả nhà cửa rồi xách kiếm đi lang thang ngoài chợ. Thấy Hàn Tín gầy gò yếu, đuối nhưng lại vác kiếm trông như võ tướng, có gã bán thịt làm nhục bắt Hàn Tín một là dùng kiếm đánh nhau với gã, hai là luồn qua háng (trôn) y. Tín chấp nhận chui qua háng, mọi người thấy Tín bị nhục đều chê cười.
Về sau ông trở thành danh tướng bách chiến bách thắng, thiên hạ vô địch, được vua Hán Cao Tổ ca ngợi là “Nắm trong tay trăm vạn quân đã đánh là thắng, tiến công là nhất định lấy thì ta không bằng Hoài Âm Hầu.”, thời Hán Sở tranh hùng, cùng với Trương Lương và Tiêu Hà là một trong “tam kiệt nhà Hán” có công rất lớn giúp Hán Cao Tổ Lưu Bang đánh bại Hạng Vũ, lập nên nhà Hán kéo dài 400 năm.
Dẫu không thể khống chế nổi cảm xúc thì cũng phải học cách kìm nén.
Trong thời gian Abraham Lincoln còn làm Tổng thống Mỹ, Bộ trưởng lục quân phàn nàn với ông về việc bản thân mình bị một thiếu tướng dưới quyền sỉ nhục. Lincoln đề nghị đối phương hãy viết một lá thư nguyền rủa với những lời lẽ cay nghiệt nhất để đáp trả lại.
Thư đã viết xong, khi Bộ trưởng muốn gửi lá thư đi, Lincoln hỏi: “Ông đang định làm gì đấy?”.
“Đương nhiên là gửi thư cho hắn ta”. Bộ trưởng không hiểu trả lời.
Ông bị điên rồi hả, hãy mau mau đốt bỏ lá thư đó đi”. Linlcon vội nói: “Những lúc tôi bực tức cũng là làm như vậy, viết thư chính là vì để trút giận mà thôi. Nếu như ông vẫn còn chưa nguôi giận, thế thì hãy viết thêm nữa, viết cho đến khi nào trong tâm cảm thấy thoải mái mới thôi!”.
Trong tâm sản sinh cảm xúc phụ diện, cần phải khai thông giải tỏa, giống như Lincoln đã dùng cách viết thư vậy.
Không có người nào trời sinh ra đã biết cách kiềm nén tâm trạng. Người giỏi khống chế tâm trạng thật sự, là bởi họ thường xuyên chú ý không muốn để bản thân rơi bị điều khiến bởi những cảm xúc tệ hại này.
Năng lực cần giữ chắc nhất chính là kiềm chế bản thân mình
Trong bộ phim “Bố già” (The Godfather) có một câu thoại nổi tiếng: “Đừng bao giờ để cho người ngoài gia tộc hiểu được suy nghĩ của anh”Không có người nào trời sinh ra là đã biết kiềm nén tâm trạng. Người giỏi kiềm nén tâm trạng thật sự, là bởi họ thường xuyên lưu ý không muốn để bản thân rơi vào cảm xúc tệ hại. Con người ưu tú thật sự, lấy công tác làm chủ, đặt cảm xúc ảnh hưởng đến đại cục sang một bên. Kiềm chế được cảm xúc, năng lực mới có thể có được thành tựu lớn nhất. .
Mỗi khi cơn giận kéo đến, phúc khí đều sẽ rời đi, tức giận là bản năng của con người, còn kìm nén cơn giận lại là bản lĩnh của chính bạn
Hàn Tín có thể chịu nhục chui háng, vậy nên đã thành tựu được đại nghiệp sau này, còn Trương Phi nhất thời không nén được cơn giận, để rồi dẫn đến cái họa sát thân, thật khiến người đời không khỏi tiếc than.
Mỗi một người đều có cảm xúc, nếu như khi gặp phải những chuyện không thuận tâm liền buông lơi cảm xúc, chỉ sẽ khiến cho vấn đề càng trở nên rối rắm phức tạp, tâm trạng suy sụp cũng giống như chiếc xe đang lao nhanh xuống dốc, nếu không biết đạp thắng cho xe dừng lại ngay lúc đó, chiếc xe có thể sẽ lao xuống khe núi, xe hỏng người chết cũng là điều khó tránh khỏi. "
Thiện Sinh (biên dịch)



Thứ Hai, 6 tháng 2, 2017

TẾT XA NHÀ !

* Tết năm nay (2017) là cái tết xa nhà đầu tiên của con trai mình! Hẳn là cậu ấy cũng có chút buồn, nhớ tết quê nhà, nhớ nồi thịt kho trứng của mẹ, nhớ củ kiệu tôm khô, nhớ chợ hoa đầu ngõ...! tuy nhiên cậu ấy lại có những trải nghiệm khác mà có khi bạn bè của cậu ấy ở nhà không có (trượt tuyết)!
Tết của cậu ấy và các bạn ở HQ:




...Năm mình 18 tuổi, mình cũng có cái tết đầu tiên xa nhà, nhớ mẹ đến quay quắt, nhớ chợ phiên cuối năm đi cùng mẹ, nhớ nồi bánh chưng mẹ nấu và nhớ chiều 30 tết nếu có nắng thì phơi nước cho nóng để gội đầu cuối năm...tết năm ấy mình không khóc như mấy cô bạn cùng ở lại trường, nhưng mình cứ đứng ở lan can của ký túc xá nhìn xuống sân trường chỉ để được nhìn cô cán bộ của trường có dáng và cái búi tóc giống mẹ đi qua! rồi  khi chiều xuống mình nhìn lên trời, nhìn những đám mây nghĩ là nơi có mẹ đang rất xa nơi mình đang đứng! đó là khi mình 18 tuổi, còn bây giờ sau gần 40 năm của cái tết xa nhà đầu tiên ấy, nhiều lúc chiều về mình đứng trên sân thượng nhìn những đám mây trong ánh chiều tà và cũng có ý nghĩ là mẹ đang ở một nơi nào đó rất xa...!
... Tết năm 2011 bước sang năm 2012, con gái mình cũng có một cái tết xa nhà đầu tiên, (cô ấy ở cách xa nhà tính bằng giờ bay là 12 tiếng)! Khi gọi điện về chúc tết bố mẹ, cô ấy đã quay mặt và tắt màn hình để...khóc! hẳn là cô ấy cũng cùng tâm trạng như những người có cái tết xa nhà đầu tiên, nhớ đến những điều nhỏ nhất trong căn bếp của mẹ...haizzzz!


...và những cái tết sau đó thì cô ấy theo chồng và nhà mình đêm 30 đón giao thừa vắng một người!
...năm nay, giao thừa mình phải để đồng hồ báo thức vì nhà chỉ có 2 người già ngủ thức chập chờn sợ ngủ quên vì không còn nghe tiếng pháo như mọi năm...!

 Con trai đi trượt tuyết cùng bạn:


Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

KỂ CHUYỆN TẾT (2) !

.... (tiếp)
 *  Mâm cơm cúng mời ông, bà về ăn tết vào sáng 30 :

Mẹ con Sam đang gửi tiền vàng, quần áo cho các Cụ:



Bữa cơm trưa 30 (tất niên):

 Giao thừa:


...Mọi năm đi chúc tết ngày mùng 1 tết thì con trai chở bố mẹ đi,năm nay con trai vắng nhà, OX thì bị từ khi bị tai biến (đột quỵ) đến nay không thể tự đi xe được, nên mình chở ông xã đi xe máy (đường ngày tết vắng vẻ nên đi rất thoải mái). Sáng mùng 1 tết lên chúc tết ông ngoại :

Rồi chúc tết bà dì ở khu Trung Sơn:

Chiều đi Gò Vấp chúc tết gia đình bác:


Rồi tiếp khách đến nhà chúc tết:


Mùng 3 cúng tiễn ông bà về trời:


 Mùng 4 về quê nội của mình ở Tiền Giang: (giỗ bà thím):












Vườn của các chú ở quê, nào mai, nào ổi, mít...(nên ai cũng mê tít):






Món ăn thì ngon, đảm bảo sạch vì cá, vịt...tự nuôi:

Có vườn nhà chú 8 đẹp nên ngồi lai rai hiệp 2:




 Sam thích thú vì cái gì cũng lạ (vườn rộng, có ao cá, có mèo):




Hai anh em gần 90 tuổi, gặp nhau nhắc mới nhớ là ...anh, em !



 Về thì có quà quê mang về:


Chương trình tết đến đây tạm dừng vì đã hết tết roài! hi!hi