Thứ Ba, ngày 16 tháng 6 năm 2015

KHÔNG ĐỀ ! (n)

* Mình đang ở những "ga" cuối của hành trình làm "Osin" ! Năm ngoái (2014), 8 người bạn cùng đồng hành đã về "ga cuối" (tính cả mấy anh chị ở cơ quan bạn nhưng cùng chung công việc)! năm nay, 4 người bạn thân thiết của mình lại "khăn gói" rời cuộc chơi này để chuyển sang một cuộc chơi khác có thể là thoải mái hơn về tinh thần! và rồi sẽ đến lượt mình! Từ đầu tháng tới nay nơi làm việc có sự chuyển đổi cơ cấu nên mình đang tập sự "hưu trí" !(hưu để nghỉ ngơi, giải trí) chứ không phải như một người bạn tự chế (hưu nhưng vẫn phải nai lưng ra làm nên gọi là "hưu nai", hay về nghỉ hưu nhưng không có bạn bè nên là "hưu quạnh" ). Để tránh  các trường hợp trên mình đang tích cực chuẩn bị cả tinh thần lẫn vật chất (trồng rau sạch trên sân thượng) hi hi ! vừa không buồn vừa tốt cho sức khỏe! Thời gian sẽ trôi nhanh và ngày ấy sẽ đến ! hãy chào đón những ngày không còn phải trăn trở lo nghĩ về công việc !

      

*Cuối năm 2014, OX bị một cơn đột quỵ quật ngã tưởng chết (minh ghi "tưởng chết" là vì BS đã cầm tay mình động viện, an ủi là ...có thể bệnh nhân không qua khỏi ) vào lúc đó đầu óc mình trống rỗng, chả nghĩ được gì nhiều và những gi mình làm thì như là quán tính và mình đã dự liệu những gì phải làm nếu OX mình không qua khỏi ! vậy mà, thất là may mắn và phước đức của OX vẫn còn nên đã từ 1/2 con đường chết trở về và bình phục nhanh chóng! Các BS cũng phải ngạc nhiên vì điều đó! tuy trí não OX không xử lý tốt mọi vấn đề trong cuộc sống được như trước, nhưng nhìn những người xung quanh sau cơn tai biến bị liệt, bị di chứng nặng nề thì cả nhà mình đã cùng thốt lên là quá may mắn!

    Sang năm mới Ất Mùi 2015, mình gặp sao xấu ( sao Kế Đô chiếu mệnh) ! thôi thì mong mọi điều tốt lành, vậy mà đầu tháng tư (dl), con gái mổ ruột thừa và có vài vấn đề khác kèm theo nên từ mổ nội soi sang mổ rộng ra phải nằm viện 10 ngày (lâu hơn cả Bố) ! mình lại tất bật nào trông cháu ban đêm, nào đi làm, nào vào viện thay ca,  nào cơm nước (lại thầm cảm ơn là trời đất, ông bà đã cho mình sức khỏe để  lo cho người khác được chu đáo)! cái ngày xưa ơi là xưa rồi, khi mình nằm viện vì áp xe vú vì sinh con đầu lòng chưa có kinh nghiệm, rồi khi gãy chân bởi tai nạn giao thông, khi mổ sanh con trai, mổ bướu cổ đa nhân ..thì mình đã nằm trong viện mà lo lắng cho mọi người ở ngoài (người ta nói "một người lo bằng cả kho người làm" mà  ! hi hi). Rồi tất cả cũng đã qua!

   




* Những ngày rằm, mùng một khi thắp nhang lên bàn thờ Thiên, bàn thờ Tổ tiên mình vẫn thầm cầu mong sức khỏe cho cả nhà ( ở tuổi này - Ngũ thập tri thiên mệnh ) thì mình hiểu sâu sắc: có sức khỏe là có tất cả. Hàng ngày, xem TV, xem báo thấy biết bao nhiêu là trường hợp không may xảy ra (cháy, tai nạn giao thông đường bộ, đường thủy, mùa hè thì trẻ con đuối nước...) thấy cuộc sống thật là mong manh, sống đó và chết cũng ngay đó, vì thế còn được sống khỏe là hạnh phúc  vô biên!

* Năm nay hạn hán kéo dài, miền nào cũng nắng nóng, riêng miền trung thì hạn hán kéo dài, mấy hôm nay trời đã bắt đầu mưa, khí hậu có dịu đi phần nào, buổi chiều trời âm u và đì đùng sấm, cứ mưa cho cây cối tươi tốt, dù mấy bà, mấy chị bán hàng chiều có vất vả hơn.



    *Nhà có cây bông giấy Bố trồng tặng con gái vào ngày sinh nhật con gái 20 tuổi, nay cây to và hoa nhiều, mình có bài viết gọi là cây duyên (hoa nhiều thì con gái nhiều duyên), nay con gái đã "chống lầy". Khi còn khỏe thì cây cao vươn cành là OX mình lại bắc thang cắt cho gọn, mấy tháng nay OX bệnh không cắt được, con trai thì đi làm suốt, ngày nghỉ thì đi việc nọ, việc kia thế là mình phải bắc thang cắt cành, hơi vất vả! nhưng nếu không cắt thì hàng xóm phiền lòng vì hoa rụng sang sân nhà họ! sẵn OX đang muốn có cái cổng mái ngoí giống..nhà hàng xóm nên vài ngày nữa phải "xử lý" gọn cái cây xuống!Cái cây mùa nắng càng nhiều bông đỏ rực rỡ, ai cũng khen đẹp, mưa xuống cành đâm lung tung! Cho cây xuống thấp hơn thì mình dễ tỉa cành! vài ngày nữa mới thực hiện việc này, hiện tại nó đây! hi hi


Chủ Nhật, ngày 03 tháng 5 năm 2015

"SAM CỦA NGÀY HÔM QUA" !

Lâu quá rồi mình vừa lười vừa "làm biếng" nên chẳng viết lách gì! sang quý 2 của năm 2015, mình "khai bút" lấy hên để 2 quý còn lại siêng năng viết cho "vui cửa, vui nhà"! hi!hi! Nói vậy thôi chứ lười vẫn hoàn lười, vì thế cho nên...mình úp hình ku Sam là nhanh nhất! úp đại thôi chứ lâu quá không cập nhật kho ảnh của Sam. Bây giờ thì Sam "đã lớn khôn", còn đây là Sam của "ngày hôm qua" thôi ! hi hi:
 Ku Sam đang nhặt rau giúp bà ngoại:


  Sam vừa ở tiệm hớt tóc về (tháng 11/2014), lần đầu tiên S hớt tóc, trông "ngầu" quá:

Ku Sam đi siêu thị,không mua được gì hay sao mà nhìn S "tâm trạng" quá:

Sam và két đi chợ hoa đầu phố nhà bà ngoại:

Sam và "chị" của S! hôm mẹ nằm viện, S nhớ mẹ mà cứ "bà ơi! chị" ! còn bây giờ thì cứ Phơng ơiiiiii ! (mẹ là Phương mà S chưa gọi rõ được):


Sam tưới cây giúp bà:
 Sam tập đi học:

Sam mê mấy "em" này của bà lắm:


 Sam đã chịu đội mũ rồi nè:

Sam đang tự "làm mát" :

Sam thử muối ớt:

  Sam nghe ca nhac:

Sam làm chơi game:

Sam "hưởng thụ" cuộc sống:



"Chương trình của Sam" đến đây tạm dừng, có thời gian bà sẽ kể chuyện về Sam sau nhé!

Chủ Nhật, ngày 28 tháng 9 năm 2014

KHÔNG ĐỀ !

Mình lại vừa có một tuần đi công tác miền đông NB ! (đây là chuyến thứ 3 đi MĐ trong năm nay, với kết qủa như vừa rồi thì có nhiều khả năng phải đi tiếp!). Đi đâu, ở đâu thì cũng làm việc thôi, mình cũng chẳng nề hà việc đi MĐ hay MT! cứ xem như được một chuyến du lịch miễn phí là vui !

Rút kinh nghiệm những lần trước (hi ! hi! cái dây kinh nghiệm này thiệt là dài, rút mãi mà chẳng hết), lần này mình uống thuốc (An cung ngưu hoàng hoàn, hoạt huyết dưỡng não, và thủ theo các loại thuốc giảm đau, phòng khi cơn đau nửa đầu tái xuất hiện) cũng như dán cao dán vào những chỗ cần ấm khi đi đường xa và phải di chuyển liên tục từ tỉnh này qua tỉnh nọ, hết xuống biển rồi lại lên rừng vậy là lần này ok con gà đen!
Ông bà xưa bảo: đi một ngày đàng học một sàng khôn  quả không sai! cái đó thì bỏ vào đầu cho có thêm đoạn dây kinh nghiệm sống (để khi nào cần rút thì còn có mà rút ! hi hi)!
Đi có 5 ngày, trúng 2 ngày ăn chay nhưng cũng không sao vì mình vốn thuộc dạng dễ nuôi:

 Tối đầu tiên ra Phan Thiết,  đoàn (5 người) ăn lẩu đầu cá ! (ăn bún nước mắm cũng ngon lắm vì mắm Phan Thiết vốn ngon nổi tiếng)



 Trên đường từ Phan Rang lên Đà Lạt, đoàn ghé thăm trang trại của một người bạn ở Ninh Sơn - Ninh Thuận ( là bạn của một người bạn) đất đai rộng mênh mông, nhưng mọi thứ mới bắt đầu:



đây là cây sê ri:


đây là cây vối: (hái lá nấu nước, nước xanh đẹp hơn lá chè xanh):

  


 Còn đây là bữa trưa, chủ nhà mời mọi người:


 Đường lên Đà lạt:

 Hôm ở Đà Lạt, buổi chiều muộn, hai cô cháu đi chợ, trời mưa, được người bán hàng ở chợ chỉ ra đường Bùi Thị Xuân ăn lẩu bò:

  Cô bé vui hớn hở khi nồi lẩu đã sôi (hi hi, hai cô cháu đang đói ):

                   

         
 Ở Đà lạt khí hậu mát mẻ nên hoa gì thấy cũng đẹp, nơi KS đoàn nghỉ có cây hoa (hình như là hoa Đỗ Quyên) được trồng trong nhà mà nở hoa nhìn mê luôn:
  Đây là cặp bình để bên cạnh nhìn cũng dễ thương nên mình chụp luôn:

  Còn đây là hoa ..trong đá:

  Còn đây là đặc sản Đà Lạt mà cô bé đi cùng mua về làm quà (hi hi):




Chủ Nhật, ngày 21 tháng 9 năm 2014

NHÓM TỨ QUÁI NGÀY ẤY - BÂY GIỜ !

Trưa nay, mình đi dự đám cưới con trai của một người bạn! 
Nếu chỉ có vậy thì cũng không có gì đặc biệt vì bây giờ nhiều người chỉ biết nhau sơ sơ cũng được phát thiệp cưới, hoặc có người còn bê nguyên bảng lương và mời từ A đến Z ! (vẫn  thường đùa nhau là đi ăn cơm bụi giá cao)! vui í mà, vì ăn gì bây giờ không quan trọng, mà quan trọng là ngồi ăn với ai thôi ! hi hi (ai phát ngôn câu này nghe chiết học quá )!
Nhưng, đây là đám cưới con cô bạn mà (cách đây có....34 năm) hai đứa chẳng những học chung một lớp, một tổ  mà còn ăn, ở chung một phòng (của cái thời sinh viên gian khó mà vui ơi là vui). 
Cô ấy không những nhỏ tuổi nhất phòng (phòng có 4 chị, em), mà còn được xem là xinh và lém lỉnh nhất...phòng 336! bốn chị em tự phong là "nhóm tứ quái",  đã từng vui, buồn cùng nhau và bây giờ thì hai trong bốn của nhóm tứ quái ấy đã "về ga" cuối trên chặng đường hơn 30 công tác. Còn lại mình và cô í thì "tàu" còn cách ga vài km nữa là tới đích !
Mình đã lên chức "bà ngại" được một năm, TV thì sanh 2 trai, mặc dù con lớn hơn con mình nhưng giờ mới lên chức "mộng chè" !
Bốn đứa trong nhóm "tứ quái" năm xưa đều chung một ngành, nhưng ở các địa phương khác nhau và mỗi đứa mỗi hoàn cảnh. Tóm lại, hiện nay còn mỗi mình có đủ đôi đủ căp, còn ba bạn kia thì giờ đều lẻ bóng (về pháp lý, không tính bạn bè, bồ bịch). Không biết đó có phải là niềm hãnh diện  hay hạnh phúc của mình không thì...chỉ có mình và ba bạn í biết ! hi hi ! (hai bạn chồng mất, một  gãy gánh )! hồi học chung, mình là cô bé xấu nhất phòng và quê, nghèo nhất ..phòng luôn ! ( không lẽ, ông giời ông í ưu đãi mình) !haizzza! chịu !
Do đặc thù công việc  nên mình là đứa hay đi công tác các tỉnh, bởi thế mình hay gặp hai cô bạn ở Miền tây, còn TV ở cao nguyên, nhưng lại hay về thành phố: chữa bệnh cho chồng, lo mua nhà cho con.. nên bốn chúng mình thỉng thoảng vẫn gặp nhau, nhưng cả bốn đưa gặp chung một lần thì có lẽ đây là lần đầu sau hơn 30 năm ra trường (còn gặp 3 đứa cùng lúc thì đã từng vài lần) và có lẽ là trong lớp học năm xưa chỉ có nhóm bốn đứa chúng mình còn thường xuyên liên lạc gặp nhau, nói cười rổn rảng thôi.
Sau đám cưới (về mắc mưa ướt lướt thướt) về nhà, kỷ niệm xưa của tuổi học trò mơ mộng ùa về, mình tìm và giở lại từng trang lưu bút và những bức hình năm xưa. Dẫu rằng, mỗi đứa mỗi hoàn cảnh và vẫn như mấy chục năm qua thỉnh thoảng lại điện thoại í ới chuyện con, chuyện cháu, nhưng hôm nay sao cứ lâng lâng:

Nhóm tứ quái ngày ấy ...(tháng 9/1981):




 Trước căn phòng 336 KTX :







Và bây giờ: (21/9/2014):





 Những dòng lưu bút của TV ngày ấy:





Chủ Nhật, ngày 07 tháng 9 năm 2014

TRUNG THU CỦA SAM !

    Trung thu năm ngoái (2013) Sam mới chào đời chưa được một tháng (chính xác là mới được 27 ngày), năm nay Sam hơn một tuổi rồi, Sam thích được đi chơi, mà nhất là được bà ngoại đưa đi! hôm 1-6, bà đưa Sam đi chơi tết thiếu nhi ! tuần này Sam về chơi, nhân dịp trung thu bà lại đưa Sam đi chơi, lớn rồi nên Sam thích vào khu vui chơi của trẻ con ở siêu thị, vào trong đó toàn anh, chị lớn nên nhìn Sam thật bé bỏng! nhưng mà Sam rất thích thú và phấn khích, nói tùm lum, tà la không ai hiểu Sam đang nói gì (ở nhà hay chọc là Sam nói tiếng Phạn) hi hi. Dưới đây là mấy tấm hình bà minh họa (vì quay video nên chỉ chụp được vài tấm, bà up lên đây, sau này lớn Sam xem nhé) :














         
 Bà khuyến mãi thêm mấy tấm hình Sam sinh hoạt ở nhà nè:









     
Còn đây là hôm SN Sam:


Sam giống chú rể chưa này:

Chương trình của Sam đến đây tạm dừng, xin hẹn lại kỳ sau.. ! bà chúc Sam một đêm trung thu thật vui nhé (hi hi)