Chủ Nhật, ngày 26 tháng 6 năm 2016

ĐI HỌC !

Đi học là niềm vui của  tất cả  trẻ  em, lớn bé gì cũng vậy (đa phần), vì đến trường điều đơn giản là gặp bạn bè để cùng vui, chơi, phức tạp hơn tí vì đó là nơi nuôi lớn những ước mơ để được làm chú công nhân, chú lái tàu hỏa, làm cô giáo, cô y tá ..(là bọn trẻ hay nói vậy, chứ mình mà mơ thì mình mơ lớn hơn nhiều! hi hi)
Vậy mà con mình hồi bé (mẫu giáo) đứa lớn đến đứa bé đều thích được ở nhà chơi với bà ngoại. Đứa lớn phải đi học thì mười bữa khóc dư ra cả mười một với điệp khúc la, hét: Khô ô ô ô ng đi học đâ â...âu ! sáng nào cũng vậy, dỗ dành to, nhỏ gì cũng không ăn thua, khóc là khóc! Bố đi trực đêm, xa nhà gần 20 km, sáng vội vàng về để đưa con đi học (vì nhà có mỗi cái xe honda dame cà tàng) mà trường có xa nhà gì cho cam, chỉ khoảng 2km, nhưng hồi đó làm gì có nhiều tiền mà đi xích lô với lại cái người phải đi học kia đâu có chịu đi học trong ôn hòa, lúc nào cũng giãy giụa, ói...để bằng mọi cách làm cho người lớn chán nản mà cho người ta ở nhà! haizzz! nhà ở chung cư, sáng nào nhà mình cũng nháo nhác , hàng xóm mở cửa ra nhìn, bà ngoại nhìn theo thở dài và nói hay là cho nó ở nhà...! Bố mẹ thì với suy nghĩ phải đi học (mẫu giáo) cho bằng chúng bạn, biết hát biết múa...nên đi học là nghĩa vụ, bắt buộc! Đến lớp thì chẳng tốt đẹp gì hơn, cứ sáng nào vào cũng khóc, ói, tè ra quần nên là gương xấu cho bạn, trong khi bạn vui vẻ học thì người ấy được đặc cách ra ngồi ở cầu tuột, khi khóc chán, nín thì vào học! bởi vậy chẳng có tuần, tháng nào được phiếu bé ngoan! cuối năm các bạn ai cũng có quà của hội phụ huynh, còn cô ấy làm gì được, bởi vậy nên mẹ phải âm thẩm mua quà gửi cô để khi các bạn khác có quà thì cô ấy cũng có, khỏi khóc! Mẹ cô ấy đã thật sự đau đầu về cô ấy ! Rồi thì cô ấy cũng lớn, trưởng thành và cô ấy cũng đã có con! 
Điều gì sẽ xảy ra khi con cô ấy đến tuổi vào mẫu giáo? ta nói, mẹ nào, con nấy! con cô ấy bây giờ đi học cũng là nghĩa vụ! cũng khóc, cũng ói và cũng là học sinh cá biệt! học được một năm rồi mà giờ đi học vẫn cứ điệp khúc buồn (khóc và khóc)! Chỉ cần thấy xe chạy gần đến trường là khóc và đòi đi bà ngoại (vì nhà bà ngoại gần trường) ! và mình cũng như bà ngoại cô ấy năm xưa, khi nghe kể thì thở dài và nói: hay cho nó ở nhà !


t

Thứ Bảy, ngày 18 tháng 6 năm 2016

12 GIỜ / NGÀY CỦA ...SAO XẸT !


 Thời gian này mình lười kinh khủng, sáng ngủ không muốn dậy, chỉ ước được nằm nướng cho "khét lẹt"! 
Đồng hồ báo thức réo lúc 4 giờ 50 phút ! dậy mắt nhắm mắt mở, nhiều khi tưởng như vừa đi vừa ngủ ! ông bà xưa bảo: ăn được, ngủ được là tiên ( mình thì được cả hai, vậy nên mình là "mẫu tiên" rồi)! 
Dậy vệ sinh cá nhân xong thì việc tiếp theo là xuống bếp bắc nước sôi pha 2 ly cà phê cho 2 con. Cafe hòa tan, nhưng có công thức "gia truyền" gồm nhiều loại như cafe đen, 3 trong 1, rồi thêm sữa đặc có đường nên ly cafe đậm đặc , thêm đá vào là " sánh mịn tuyệt vời", hi hi! (Con gái ở riêng nhưng sáng đưa con đi học trường gần nhà ông, bà ngại, chiều ông đón cho tiện, đưa con vào lớp rồi cô í ghé nhà mẹ - người ta nói " con gái là cái bòn" mà). Xong vụ pha cafe thì mình quay sang pha nước vối+ hoa hòe cho cả nhà ! rồi pha một ly nhỏ nước cốt chanh + mật ong pha với nước ấm cho mình (thanh lọc cơ thể),  5 giờ 15 phút ra đầu ngõ tập thể dục một tiếng! 6 giờ 15 "phi" con xe...đạp ra chợ mua thức ăn sáng cho giai xinh,   gái đẹp (vì cả 2 chỉ thích cà phê mẹ pha, thức ăn mẹ mua về nhà ăn) mà mỗi ngày phải thay đổi món khác nhau, 2 chị, em lại có gu ăn không giống nhau. Ví dụ như: chị thì cơm tấm sườn, bì, chả; còn em thì cơm tấm đùi gà rim. Em thì hủ tíu thập cẩm khô, chị thì hủ tiếu nước. Chị thì thích bún cá Nha Trang, em thì không bao giờ xơi món ấy ..vân vân và vân vân ! xong vụ ăn sáng thì mình lại đứng "tần ngần" xem rồi mua thức ăn cả ngày cho cả nhà! rồi về thì vội vã chế biến, ướp, tẩm, món thì để chiều, món làm ngay cho OX trưa ăn (nếu không nấu sẵn, có khi chàng nhịn đói vì...di chứng của đột quỵ có thể làm chàng ...quên ăn nếu không làm để sẵn!). Rồi mình quay ra hâm cơm và thức ăn bỏ cặp lồng mang theo (giống thời bao cấp) để mình mang theo vào làm cơ quan ăn trưa! lấy thuốc để sẵn cho OX, (riêng OX thì ăn sáng và cà phê với bạn ngoài quán nên mình không phải lo khoản này), rồi mình lên lầu dọn chuồng chó, cho tụi nó ăn, ra sân thượng tưới cây, xuống nhà tắm rửa, trang điểm để đi làm! ra đến cửa nhiều khi còn phải lau chỗ để xe máy vì sáng dậy, em chó Danle tặng khuyến mãi cho bãi tè ! hai zzza ( vì mình ẻm được đặc cách ở dưới nhà và vào ngủ phòng ai là tùy tâm trạng của từng người trong nhà và ý thích của ẻm- vụ mấy em chó để kể riêng)! Ra đường đi làm thì đúng giờ cao điểm, xe nhích từng cm, mồ hôi nhễ nhại mà vẫn phải khoác áo trong, áo ngoài, che bịt các kiểu! ôi trời, mệt quá...điiiiiii! Và sau đó thì "8 giờ vàng ngọc" ở công sở ! (đó là viết theo nguyên tắc- còn thì có thể tùy nghi xử lý các tình huống...)!
Chiều về thì điệp khúc cơm nước, rửa dọn chén bát cho cả ngày,  lau dọn bếp...Nhiều khi chỉ muốn có điều ước vào những lúc mệt mỏi, đau đầu, nhức mình (đã vậy mình lại có căn bệnh đau nửa đầu luôn luôn rình rập, chẳng biết ập đến lúc nào)! Hôm nào Sam đi học về vui vẻ thì cả nhà vui, lắm hôm Sam nhõng nhẽo thì thôi rồi Lượm ơi! cả nhà nhặng xị tiếng Sam khóc, cô Thủy (mẹ Sam) la, bà hét....!(nói vậy thôi, chứ thi thoảng mới thế) ! xong hết mọi thứ thì bà chở hai mẹ con Sam đi về nhà Sam! hôm vui thì Sam cho chở, hôm không vui thì Sam vừa đi vừa la, khóc làm người đi đường tưởng bà và mẹ Sam là mẹ mìn! (bà cứ phải la toáng lên là ngoan rồi Baaaa.. à ...yêu ! nhấn mạnh chữ bà cho thiên hạ biết mối quan hệ giữa 2 người lớn với một thằng bé đang giãy trên người mẹ nó! haizzz! vậy đó, từ nhà bà đến nhà Sam khoảng gần 3 km, bà chở 2 mẹ con vừa đi vừa về khoảng 30 phút ! (Hôm nào mưa gió thì mẹ con Sam đi taxi về, hôm nào cậu rảnh thì cậu chở về-  nhưng đa phần là bà) ! về tới nhà, mình tắm rửa xong cũng đã gần 20 giờ!Vậy là hết một ngày của sao xẹt ! Số mình vất vả, cứ quần quật suốt ngày như osin. Số không có sao nô bộc chiếu mạng nên là vậy đấy ! (sơ sơ  ngày thường vậy thôi, chưa kể những ngày đặc biệt có khách khứa thì mình cứ là chân vắt lên cổ mà chạy và ước có 3 đầu, 6 tay mà làm cho hết việc)

 Hình minh họa cho bữa cơm mẹ nấu những hôm ăn đơn giản:





Cà phê mẹ pha theo yêu cầu của giai xinh  một chiều mưa như hôm nay: kèm theo câu giai than vãn, ngoài quán pha không ngon bằng mẹ pha! bởi vậy nên mới có việc cho mẹ làm thêm:




còn đây là những hôm mẹ Sam bạn việc về trễ, bà đưa Sam ra bờ sông chơi: 





Thứ Năm, ngày 09 tháng 6 năm 2016

THẬP CẨM !



* Hôm nay là ngày tết Đoan ngọ, nhưng giai xinh, gái đẹp nhà mình đi du lịch cùng cơ quan mấy ngày cuối tuần, chị đi Đà Nẵng, em đi Sapa (2 chị em khác cơ quan)! Mình mua 2 chục bánh tro, trái cây, bông cúng sáng rồi đi làm. Chiều, nhà còn 2 người già, ăn uống đơn giản! Mọi hôm thì mình chân vắt lên cổ vì đủ thứ việc, nay thư thái, tối vào YouTube xem chương trình "Bạn muốn hẹn hò" do  Quyền Linh và Cát Tường dẫn chương trình, đơn giản là được giải trí và được cười một mình, thật thú vị!

* Hôm trước, ở cây xăng cậu bán vé số nói mình có tướng làm Giám đốc (đã mừng), hôm qua đi tập thể dục với hội xồn làng  (mình đã từng giải thích : già thì gọi già làng, trẻ thì gọi là trẻ làng. Hội của mình thuộc dạng chưa già và không còn trẻ, toàn ở lứa tuổi xồn xồn nên gọi  là xồn làng vậy thôi, chứ không có ý nào khác). Có cô bán xôi, thấy đông vui, ghé tập vài động tác rồi mới đi bán. Có lần thấy mình mua 5 gói xôi (thấy xôi ngon mua cho người này người kia ăn cho biết vậy mà), rồi mình chạy ra chợ bằng xe đạp có gắn cái giỏ phía sau để bỏ cá, thịt rau, dưa...cho tiện, cô ấy tò mò nhưng ngại chưa hỏi, hôm qua  cô ấy mới hỏi mình rằng: chị bán gì vậy? Mình chưa hiểu  nên hỏi lại : Bán gì là bán gì? Cô ấy nói : Thấy chị chạy xe đạp có cái giỏ phía sau! Mình nói chỉ để đi chợ thôi. Cô ấy nói thêm: chị sướng nhỉ, chỉ ở nhà làm nội trợ. Nốt đà, mình cũng bồi thêm : ừ vì chị lấy được ...chồng giàu ! ( ha!ha)
Haizzz! Vậy là mình từ Giám đốc, tuột xuống làm nhân viên bán hàng tự do (buôn gánh, bán bưng),  rồi giờ thành bà  nội... trợ.
cũng tại vì nó đây:
  
                 


       Còn đây là hội tập thể dục: 
  (rất tiếc là mình đang chụp hình nên không được trình làng)





 * Giàn bông giấy của nhà mình  ngày  trước thế này:


Giờ chỉ còn thế này, nhưng mà đẹp vì giống như một bó bông lớn:





Thứ Bảy, ngày 04 tháng 6 năm 2016

ĐÂU CÓ DỄ !

 * Haizzzz! tưởng đơn giản, muốn là được, bởi vậy..., ông bà xưa có câu "mình tính không bằng...người khác tính"!
 Nói gần, chứ nói xa chi cho khó hiểu, chả là mình tính từ bài viết này (100) mình sẽ lấy lại tên cho chính mình! vậy mà đổi xong rồi, mình tự thấy xa lạ với chính cái tên gần gốc nhất của mình! thế mới có chuyện để viết, Thu Giang, dù là cái tên vu vơ lấy đặt cho trang nhật ký những ngày đầu ấy, giờ tự dưng gạt phắt qua một bên để lấy đặt tên của mình, xét cho cùng thì cũng chả để làm gì, bởi cái thú viết linh tinh thì dù tên gì mình cũng viết thế thôi, có hay, hay dở hơn đâu ? Cái tên dùng 6 năm, nay nói bỏ là bỏ, đâu có dễ vậy đâu, tư dưng thấy bâng khuâng như "mất" đi một điều gì đó! cũng như căn nhà có số nhà rồi, nay đổi số khác, liệu bạn xưa, người cũ, bạn "thanh mai, trúc mã" (là tưởng tượng ra vậy thôi), tìm lại thì biết có thấy không ?dù  đã "bố cáo" rồi! 
Túm lại, tính là tính vậy thôi, cái tên Thu Giang dù sao cũng là "thương hiệu" của mình rồi! Tên "khai sinh" để dùng vào việc khác vậy. hi!hi

 P/s:Tuần này có ngày 1/6, tết thiếu nhi, Ku Sam được mẹ  cho vào cơ quan chơi với các bạn, khi bà đón về, Sam vui và "líu lo" suốt quảng đường. Dạo này nhìn Sam năng động hơn  trước vì mới "cai nghiện ipad" ! (để hôm nào biên chuyện Sam cai nghiện ipad , lớn Sam đọc): 


   

Thứ Năm, ngày 26 tháng 5 năm 2016

TRẢ LẠI TÊN CHO.. LÂM NGỌC !

* Tên mình thì dĩ nhiên bạn bè ai cũng biết! nhưng họ thì chưa hẳn à nha (để hôm khác biên vụ họ này- còn hôm nay đề tài là tên thôi, hi!hi): 
Sinh ra và lớn lên ở quê nên mình chẳng có ních nêm, kiểu như: Cún, Thỏ, Bướm, Ong, Gấu, Nhím gì cả, chỉ có tên cúng cơm kèm theo tên của mẹ, không chỉ riêng mình  mà cả làng, cả xóm lũ trẻ con bọn mình đều có tên ghép (tên con kèm theo tên cha, hoặc mẹ). Có lẽ để tránh nhầm lẫn vì cách đặt tên theo phong trào, nhà nào cũng là Chiến, Thắng, Dũng, Trung, Lan, Huệ, Cúc...Bởi vậy, có cô bạn (khác xã, học chung trường), thấy mọi người gọi Hương Lan, mình tưởng cô í tên Lan, cứ gặp đâu là ơi ới Lan ơi Lan hỡi, sau mới được cô bạn khác bảo nhỏ: làm gì mà mày cứ tên mẹ nó mà gào to thế, nó tên Hương! haizzz, tưởng vụ gọi tên con kèm tên mẹ chỉ là "đặc sản" xã mình!

* Tên mình chẳng đẹp, lại như tên con trai, bởi vậy nên tính tình mình chẳng nhẹ nhàng, dịu dàng gì cả ! Nhưng tên là do Ba mình đặt để kỷ niệm ngày Ba đi chiến trường B, kèm theo tên lót..gia truyền nên thành ra ...cả một rừng ngọc ! hi!hi Và cái tên này đã đi theo mình cùng năm tháng, cho đến một ngày....

*... Ngày còn gái lên đường đi du học ở Anh Quốc, để hỗ trợ con về mặt tinh thần khi xa gia đình, xa cha, ngái mẹ, thân gái dặm trường... nên mình viết nhật ký trên Yahoo 360 (blog)! Viết theo kiểu riêng tư vừa đủ ! thông tin đến con hôm nay nhà ăn gì, chó mèo ra làm sao...Nhưng viết với nhiều sự lo lắng vì thấy mạng quá  ảo và rộng lớn, sợ này, sơ nọ (túm lại là sợ đủ thứ), nên mình chỉ viết nhưng khóa bình luận (comment) mãi sau này mới mở! và tên của trang Blog thì dĩ nhiên không lấy tên.. khai sinh của mình! Còn cái tên mình thích (Hà Giang- là tên ghép quê ngoại và quê nội) thì có quá nhiều người đặt, trùng lắp, không có nét riêng, hồi ấy lại chưa có cháu ngoại để mà đặt "Bà ngoại Cún" ...!
  Vậy nên cái tên THU GIANG ra đời một cách vu vơ, lãng xẹt vì không dính líu gì đến cái tên của mình và cũng chẳng có kỷ niệm gì! hiểu đơn giản thì đó là một dòng sông mùa thu (mình đã có bài viết về sự tích cái tên này)! Cái tên THU GIANG của trang nhật ký mạng này đã theo mình được 6 năm! Đây là bài đăng thứ 99, sang đúng bài 100 thì mình chính thức... nấu nồi chè (ảo) để lấy lại cái tên cho trang nhật ký này là : LÂM NGỌC
(tên này có dính dáng đến mình nhưng mang nét...Tây! hi hi ).

P/s: Riêng avatar- cái hoa mười giờ màu tím là biểu tượng chính trong mọi trường hợp, không thay đổi- vì mình iu màu tím lắm, vì sao thì...nói rồi :http://thugiang3010.blogspot.com/2012/12/mau-tim_11.html

hoa tím 4.jpg

Thứ Hai, ngày 16 tháng 5 năm 2016

ÔI GIỜI !

 * Cuối tuần rồi mình "dính" cái Hội nghị, mà có lẽ đây là lần tập huấn về chuyên môn sau cùng trước khi  mình chuyển từ địa vị "osin" sang làm "chủ" ( thường thì 10 năm mới sửa đổi, bổ sung một lần) :





 * Còn lại 1 ngày là chủ nhật, lu bu với chợ búa, cơm nước, dù nhà chỉ có 3 người! Vì chiều chủ nhật, giai xinh rủ bạn tới nhà chị 2 chơi (nhà chung cư nhưng có hồ bơi ở lầu 5 nên rủ nhau lên nướng đồ ăn và ...tắm) vậy nên mình phải tẩm ướp một ít thịt, cánh gà cho ku đem đi để có thứ mà nướng ! (rủ bạn đi chơi, mà chẳng thấy ku có động thái  chuẩn bị gì cả, haizzzz! con trai là vậy đó, không bù cho mình nếu mời  bạn tới chơi là cứ lo nghĩ cả tuần, ăn gì, uống gì và cả mình phải... mặc gì cho phù hợp nữa, vì sợ không chu đáo thì bạn buồn).
  Mẹ lu bu với đủ thứ việc không tên, kêu Ku lên nhà hái cho mẹ một ít lá mắc mật (một loại lá không thông dụng lắm, hình như chỉ ở miền núi phía bắc mới có, lá dùng để ướp thịt nướng cho thơm).
 Lần trước, nhờ bạn của ku lên hái lá chanh để ăn thịt gà luộc, vì trên nhà có nhiều cây mà hỏi thì ngại nên tụi nhỏ hỏi ông gúc gồ, không biết ổng chỉ thế nào mà tụi nhỏ hái xuống đúng lá chanhCòn lần này ku lên lầu đầy tự tin (vì là nhà của mình, lại đã nhiều lần thấy mẹ tưới và chỉ cây này cây nọ) khi Ku lên, mẹ chỉ điểm thêm cho cái cây ấy nằm trong góc. Ku hăng hái đi lên rồi nhanh chóng đi xuống đem cho mình một mớ lá...mai ! Ôi giời! đã nắng nóng, thấy "con gà công nghiệp" nhà mình giúp mẹ mà sắp phát điên, lại phải kéo theo ku lên lầu, chỉ cho cái cây và cho ngửi cái mùi thơm của lá mắc mật để biết, còn cái lá mai, chả có mùi gì. Cây mai là cái cây thông dụng ở Miền Nam, gần như nhà nào cũng có vào dịp tết đến xuân về! vậy mà nỡ nào ku nhầm với cây khác hả trời!
              Đây là cây mắc mật nhà trồng:


 
                    Cây mai ngoài cùng:



                         Hai lá này đâu có giống nhau: (bên trái lá mai, nên phải lá mắc mật)

Đây là thứ mà ku đang ngâm kíu, bởi vậy đầu óc treo lơ lửng trên cây:  


* Chiều nay, ơn Giời  được cơn mưa đầu mùa nặng hạt, ku Sam đi học về sợ trời mưa nên bắt bà đóng hết tất cả các cửa, xin mãi mới cho bà mở cửa sổ chộp cái hình mưa mà chẳng thấy hạt mưa: 
         Đường mưa:

Mưa thế này mới là mưa, vì là mưa rừng: (Đà Lạt tháng 9/2015):



P/s: Thấy lại cái hình này, tự dưng bâng khuâng, có lẽ đây là chuyến công tác sau cùng ở xứ mộng mơ! (đi chơi thì còn nhiều dịp, công tác thì không vì mình đã xin sếp không đi đâu xa nữa)


Thứ Tư, ngày 11 tháng 5 năm 2016

ĐÃ QUÁ ... !

Trời vẫn chưa mưa! (nên mới có vụ anh chàng kia ở chuồng ngồi giữa đường cầu mưa! haiiiiz! ông trời ổng mà thấy, giận khỏi mưa luôn chứ ở đó mà cầu với chả cạnh!). Vừa nắng, vừa nóng khó chịu không thể tả thành lời! nhiều lúc mình cáu nhặng xị mà chẳng có lý do cụ thể, chỉ là do nóng nực, khó chịu mà ra, vậy mà có thứ nước uống quảng cáo: Nọng trong người uống Doctor... ! Mình chưa thử nên không biết có đúng như quảng cáo không?
Mùa này, ông xã mình hay nói câu châm ngòi (ngôn): mùa hè cái que cũng mệt! Vậy nên người mệt là chuyện bình thường! haiiii !lý với chả sự! Người lúc nào cũng ướt át mồ hôi, ra đường thì nắng như thiêu, hơi nóng thì hầm hập! người ta bảo càng than càng mệt càng nóng! không lẽ nóng muốn chết mà cứ rít lên là ôi mát quá! có mà điên! Nói đến đây lại nhớ câu chuyện của chị cô bạn; chị ấy đi sinh con đầu lòng, nghe mẹ dặn là đừng kêu đau, nếu kêu la quá Bác sĩ, y tá người ta ghét, không tốt! chị ấy vào phòng sanh rồi, cơn đau dồn dập, đau quá, nhưng không được kêu đau thì kêu gì bây giờ, nghĩ lúc, chị ấy mới kêu là: Bác sĩ ơi... đã quá! đã quá! 
 Vậy là cả phòng sanh cười òa vui vẻ! 
 Bởi vậy mấy hôm nay, mình học theo chỉ, miệng lảm nhảm như con điên: ôi đã quá, đã quá! 
P/s: miệng lảm nhảm vậy mà chẳng thấy tác dụng gì, chỉ thấy những ánh mắt nhìn mình kỳ lạ, là sao vậy ta? 


Này thì mưa: 










Thứ Ba, ngày 03 tháng 5 năm 2016

BỆNH RỒI !

* Trước lễ một tuần thì hai mẹ con ku Sam cùng bệnh: sốt, ho, sổ mũi (mẹ Sam thì kèm theo nhức đầu và không dậy nổi). Sam chưa biết nói nhiều nên có khi bị nhức đầu mà người lớn không biết, thấy Sam cứ quấy khóc nên làm mẹ Sam nhiều lúc thành  "cô Thủy" (cô Thủy là cách gọi nhẹ hơn của "mụ phù thủy" đây là cách mình gọi ăn theo ĐD Trần Lực khi mình đọc trên FB của ông ấy - vì ông í giờ là đạo diễn nên mình gọi ông chứ so với mình thì chưa già - và cũng như mình, năm 29 tuổi đã được gọi là bà... đấy thôi ! (ngoài đề tí là cách đây khoảng hơn 20 năm mình đã từng mê ông TL trên phim Mẹ chồng tôi, đến mức sau phim đấy hễ thấy có TL là con gái lại gào lên (chả nể mặt bố nó tí nào): có người yêu của mẹ trên phim kìa. Giờ thì (xin lỗi TL nhé) hết yêu TL rồi, mình đã "đem lòng yêu" người khác trẻ, đẹp zai mà người nước ngoài zồi! hì hì- (Tháng trước  vừa xem phim Hậu duệ của mặt trời có anh chàng soái ca mà tụi trẻ mê tít!)
Sam bệnh thì mẹ Sam nghỉ giữ Sam và đưa Sam đi khám bệnh là chính (3 lần khám, thử máu ở Bệnh viện Nhi Đồng II trong cảnh nóng nực, đông đúc dù là Phòng khám chất lượng cao). Mình cũng nghỉ mấy buổi giữ Sam để chia lửa với mẹ Sam. Cả tuần bệnh Sam không ăn uống được nhiều, môi khô rộp, chỉ uống nước nhiều, mình pha nước chanh dây, nước cam thì thấy Sam thích uống  (bình thường Sam không chịu uống mấy thứ này). Người Sam vốn đã khẳng khiu nay còn như que tăm, nhìn chán ơi là chán! Sam nghỉ  học đúng một tuần thì nghỉ lễ luôn! ngày mai đi học tha hồ mà khóc Sam nhé!
 Nói có sách, mách có chứng: (Sam bệnh nhìn buồn như thời bà cố ngoại bị "mất sổ gạo" )



* Bốn ngày lễ "thiên hạ" rầm rộ cùng gia đình đi đây đi đó, nhà mình thì từ nào tới giờ, lễ là ai ở đâu ở đó, ai muốn làm gì tùy thích, chứ không gom nhau đi chơi trong thời tiết trời đổ lửa thế này, rồi còn chen chúc và hưởng dịch vụ kém chất lượng nữa chứ, chả dại!
 Haizzz! tưởng khôn và được như mọi năm là nằm nhà mà xem phim nào mình thích! ai dè đến lượt thần bệnh gọi tên mình ! mấy ngày nằm mệt, sốt, đau đầu, mắt hoa mày chóng (chóng mặt), nhức toàn thân thể, không muốn ăn gì, môi khô rộp, chỉ muốn uống nước chanh dây pha lẫn với nước cam (giờ thì mình mới hiểu vì sao mấy hôm bệnh Sam chịu uống thứ này)! Mình cứ nghĩ là mệt thế này thì làm sao mà dậy nổi ? Nhưng cây không ai tưới, chuồng chó không ai dọn, ngõ không ai quét, cơm không ai nấu...Con lại có bạn đến chơi, làm sao đây hả trời! 
Quyền được bệnh mà cũng không được hưởng trọn vẹn, nằm mà cứ lo nghĩ kiểu vầy làm sao mà bệnh nổi, y rằng hôm nay phải dậy mà tiếp tục sự nghiệp làm bà chủ...nhà! Thôi thì, để hôm nào rảnh rảnh ...bệnh tiếp chứ biết sao bi giờ !

Thứ Bảy, ngày 30 tháng 4 năm 2016

VU VƠ !

* Sài gòn đang ở những ngày nắng, nóng đỉnh điểm! sáng sớm tập thể dục (dưỡng sinh) mà mồ hôi, mồ kê nhễ nhại! cứ nghĩ chỉ tập thêm một tiếng nữa thì khỏi lo tăng cân ! Đi làm, đường đầy xe cộ, chen chúc, giờ cao điểm nên nhích từng cm, hai chân mình luôn rà dưới đất, không khéo sẽ ủi vào xe trước, cái thắng xe phải ra tiệm siết vào vào mỗi tuần! Thời tiết mùa này thật khó chịu, đi làm không mặc áo khoác thì nắng mà mặc vào thì nóng (lại phải lựa chọn giữa tránh nắng hay chịu nóng thôi)!

* Muốn hạ nhiệt cho cả nhà mùa này mình hay nấu nước mát (mía lau, mã đề, rễ tranh, râu bắp..nấu với đường phèn), nước này thì chỉ con giai  thích, còn con gái lại thích chè hạt sen, táo đỏ, nhãn nhục nấu với đường phèn (một nhà mà hai chế độ ăn - uống), mình và OX thì thế nào cũng được, thứ nào cũng xơi hết vì vậy nên nắng nóng mà mình chả xuống được gram nào thế mới buồn!
Nấu xong cả hai món, để nguội, mình sẽ ăn, uống thử trước (xem có phản ứng phụ gì không? hì hì) rồi thì cho ra chai, ra hộp, bỏ tủ lạnh cho trai xinh, gái đẹp ăn, uống và đem về nhà (cô ấy). 





 * 41 năm trước, ngày này (30/4), mẹ mình và mình đã vui mừng, háo hức, chờ đón một người...! nhưng sau đó thì mình chìm trong sự vô vọng, mãi đến 5 năm sau mới thành hiện thực ! có một thực tế thườnglà hy vọng hay đi cùng...thất vọng ! ừ, biết trách ai ? chiến tranh hay con người cụ thể ? Giờ thì người còn, người mất ! (nhưng với mình cảm xúc của ngày này năm ấy vẫn còn! cảm xúc của một đứa trẻ  mong chờ một điều mà những đứa trẻ bình thường khác... đều có )! và tối qua mẹ lại về ....!

P/s: nắng, nóng nên mình lại vu vơ !

Thứ Hai, ngày 25 tháng 4 năm 2016

KIẾP TRƯỚC !

Nếu có kiếp trước, chắc mình là quan cai quản, trông coi ...chó! (chẳng được là Bật mã ôn)! 14 năm nay, trong tay mình " cai quản"  toàn số nhiều trở lên ( theo luật thì cứ 2 trở lên là nhiều)! Chó nhưng có tên, sổ khám bệnh còn ghi đủ thứ như cân nặng, màu sắc, chủng loại, tuổi....(nào là Ky, Níc, Gấu, Đen, TôTô, Ta xi, Hundai, LuLu, Mi sa, Pepsi, Dan, Chíp.....) haizzza! Viết tên tụi nó mà... mỏi cả tay! Hi hi ! Cách đây cả chục năm, mỗi lần đi công tác, gọi điện thoại về nhà, không hỏi thăm chồng, con mà cứ hỏi có cho tụi nó ( chó) ăn uống đầy đủ không ( chả là có lần mình đi 2 tuần ở nhà Gấu bị sạn thận mà die mất đó thôi! Còn bây giờ, sáng chưa 5 giờ đã dậy, ra sân chung tập gậy, dưỡng sinh hết 1 tiếng, rồi đi chợ lo mua bán cho 3 bữa sáng, trưa, chiều. Rồi tưới cây, dọn chuồng và cho các em chó ăn! Ta nói, chân này đá chân kia mới kịp giờ đi làm! Có năm, 3 con cái cùng đẻ một lần ( 3 x3 = 9), chín con chó con mà phải cho tụi nó bú dặm thêm cả tối và sáng (giống chó Phóc nhỏ xíu nên đẻ mố, mẹ nó ít sữa) vậy là mình nợ tụi nó từ kiếp trước hay là gì ta? Mỗi lần tắm cho tụi nó, mình lại dặn, kiếp sau mà đổi kiếp nhớ tắm cho bà cho sạch nghe chửa, chẳng biết có hiểu không mà vẩy lông văng nước tung toé. Bây giờ,  tụi nó con thì già, con thì vừa già vừa bệnh nên cứ dần dần " bỏ" mình mà đi! ( Nic, Gấu, Ky, Đen, Hundai, Pepsi ). Mỗi  khi có con " đi" lại buồn, năm kia, có 2 ngày đi 3 con! Haizzza, đau cả lòng! Như Pepsi thương mình lắm, mình đi đâu theo đó, thấy nó là biết mình đang ở đâu trong nhà! Mình đi vắng, nó ngồi chờ ở cầu thang ngó ra vì biết mình sắp về! Thích được mình sờ vào ngưoi! Vậy mà vì bảo vệ con nó mà nó bị con chó to, hung dữ nhà hàng xóm cắn chết trong đau đớn (mình có kể rồi)! Hôm nay, tự dưng nhớ nó, biên mấy dòng để nhắn với nó : "Pepsi ơi, bà nhớ Pepsi !"
Hôm nay nóng, lười ngồi gõ máy tính mà lọ mọ gõ...cái nhỏ hơn nên viết một lèo chẳng hàng lối gì! Sơ sơ vậy đi, hôm nào siêng biên tiếp! Đây là Pepsi và 2 con Chip and Dale! Hình dưới là mẹ con Pepsi va Lu!


Chủ Nhật, ngày 17 tháng 4 năm 2016

VỤN VẶT ĐỜI THƯỜNG !

* Sáng thứ 2, vội vã đi làm cho kịp giờ G ! Xe máy gần hết xăng, ghé trạm đổ xăng ! có cậu trai nhưng bị "bóng gió", mời mua vé số, mình đang vội nên từ chối (mà kể cả không vội mình cũng ít khi mua- mới đọc bài báo nói về một số thói quen của người  giàu, trong đó có...không mua vé số (nhưng mình lại không giàu thế mới lạ)! Tưởng sẽ bị cậu (cô) í càm ràm, nhưng không, cậu (cô) í chỉ tay vào mình và nói : cô này tướng sang, chắc làm giám đốc!  (ha ha- giám đốc gì mà đi xe máy hả Ku ? chắc GĐ đa cấp Ku nhỉ)! lần đầu được khen tướng sang nên mình ngạc nhiên vì đã có lần có người tìm mình tại nhà, vì đặc thù của công việc nên mình nói mình chỉ là Osin (của mình) mà người ta tin sái cổ ! 

* Mấy hôm trước đi chợ mua thịt, mua 1 kg, nhưng ông chồng bỏ lên cái cân dùng bán sỉ, (nên thiếu), nhưng bà vợ tính tiền đủ
 (mình xách lên thấy nhẹ, đã nghi nghi), về nhà có cái cân con gái dùng cân bột làm bánh, thấy thiếu 200gram (hơi bực vì mua chỗ quen, vẫn để bụng chứ không nói). Cũng hôm đó, mua  6 gói mì, với 2 hộp sữa Ông Thọ, cô bán tạp hóa kêu  mình trả 114k, mình cũng ok! về thấy lạ, vì 2 hộp sữa là 54k, vậy không lẽ 6 gói mì là 60k (tự vấn, hay giá mì lên mà mình không biết- cũng bực mình vì những chuyện như thế, dù không đáng là bao) phụ nữ vậy đấy, nhiều khi "tiểu tiết" lắm, đàn ông thì cứ to tát, tưởng phụ nữ thích cao siêu, nên nhiều chàng hay trượt từ vòng gửi xe là vậy! (mình đi hơi xa đề tí)! Mang cái sự ấm ức, bực mình vì bị cân thiếu, tính tiền cao...hôm sau, đi chợ, nói thẳng nói thật luôn! và rất vui vẻ, cả hai nói có sự nhầm lẫn đâu đây và tính trừ tiền vào số hàng mình mua tiếp , lại còn cảm ơn vì mình đã góp ý thẳng chứ không đi nói lung tung là hàng đấy bán thiếu, tính nhầm! (mình về tự hỏi, vậy là cả hai vô tình hay cố ý? thôi kệ, nhận sai là ok rồi).



* Hôm nay, con trai đi chơi biển với bạn chưa về, con gái thì đã về chơi hôm qua rồi, hôm nay đưa con về nội! hai vợ chồng già vừa ăn tối vừa nói chuyện rôm rả, mình kể cho chàng nghe đủ thứ chuyện về thời thơ ấu của mình, (chắc mình kể rồi, giờ kể lại), chàng nghe (ra vẻ) rất chăm chú, nên mình phấn khích kể đủ thứ, cứ ngày xưa em thế này, ngày xưa em thế nọ... (vì kỷ niệm xưa tràn về), chàng thì lâu lâu lại chêm vào hỏi mấy câu làm cho mình đã say lại càng thêm sưa! hi hi! kể xong, trời tối mịt! Mình cảm thấy vui vẻ, lên sân thượng tưới cây, nghe thoang thoảng mùi hương của hoa Thiên lý dìu dịu (mình trồng ra rất nhiều bông) ! cảm thấy cuộc sống sao mà đáng yêu quá !


Thứ Hai, ngày 11 tháng 4 năm 2016

MÀU CỦA HOÀI NIỆM...!

Màu của hoài niệm quá khứ ...là màu gì nhỉ? Người già và già chưa tới như mình thích kể chuyện ngày xưa, với những câu chuyện mở đầu bằng..ngày xưa thế này, ngày xưa thế nọ! Nhưng còn màu của quá khứ là màu gì thì mình chưa nghĩ và hình dung ra .
 Vừa đọc bài báo giấy có câu chuyện kể về ngày xưa hợp với gu của mình! tác giả là một cụ bà bằng tuổi mẹ mình (nghĩa là xấp xỉ 90), cụ viết bài kể câu chuyện xưa, lồng ghép vào là văn, là thơ của các nhà văn, nhà thơ nổi tiếng! Cụ làm nghề dạy học (mình đoán chắc là dạy văn !). Khi viết về hình ảnh một mùa thu buồn, cụ trích thơ của một nhạc sĩ:  "Sao mùa thu còn vương trong mắt em/Để tôi nhớ một mùa xa đến thế..." ! 
Viết về màu của hoài niệm, cụ lấy  hai câu thơ trong bài thơ Màu thời gian của Đoàn Phú Tứ: "Màu thời gian không xanh/ Màu thời gian tím ngát"  và theo cụ thì đó là màu của nỗi hoài niệm quá khứ! (mình đồng ý với kết luận này của cụ lắm cơ). Cụ cũng tự bảo: chưa có ai nói với cụ về màu sắc của hiện tại! và mình cũng vậy ...!


P/S: mấy hôm nay nắng, nóng..chắc mình cũng vì thế mà có cái bài lưng chừng xuân này! 

Thứ Sáu, ngày 01 tháng 4 năm 2016

HẬU DUỆ CỦA ....MẶT TRĂNG !


Đọc báo mạng thấy viết nhiều về phim Hàn "Hậu duệ của mặt trời", mình không quan tâm nhiều lắm ! Thấy giai xinh hỏi mẹ không xem phim Hậu duệ ..à ? ừ, xem thì xem, để biết vì sao giới trẻ đứng, ngồi không yên với Hậu duệ..., để hiểu vì sao các bạn ấy canh từng tập để xem...và còn chụp hình ăn theo những cảnh trong phim nữa chứ. 
Mình xem đến tập 9 rồi, mà cũng thấy: thường thôi ! Bởi, hình tượng của mình mê trên phim phải là kiểu như chàng Rhett Butler của "Cuốn theo chiều gió" cơ ! đã mê, đã thích thì phải thế nó mới ...đẳng cấp!  hi hi!
Hồi những năm 90, phim Hàn mới qua VN, mình đã từng đau tim kiểu như các bạn trẻ xem Hậu duệ bây giờ ! đó là phim "Anh, em nhà Bác sỹ" cũng đứng ngồi không yên, cũng xuýt xoa theo những cảnh lãng mạn và cũng mê tơi cậu em nhà bác sỹ ! Xem chưa đã, vào cơ quan còn tụm năm tụm ba, phân tích tâm lý từng nhân vật! hazzzz! thời ấy nay đã qua rồi! Bây giờ vừa xem phim vừa ôm... Ipad ngủ !(thế mới tài)!

 Hậu duệ mặt trăng của mình đây:


Thứ Bảy, ngày 26 tháng 3 năm 2016

LINH TINH ! (HAIZZZZ!)

 * Mình vừa tự "đổi trắng thay đen" ...mái tóc! định chờ đến ngày mới nhuộm, nhưng thấy không còn là "muối tiêu" nữa mà là muối nhiều hơn tiêu nên dù chiều muộn vẫn tự làm cho mình "trẻ" dần trong mắt ...mọi người ! (hi hi! định biên là "trẻ dần trong mắt anh ấy" cho oai nhưng nghĩ lại là không ai tin và biết là mình đang "tự sướng" nên thôi- vậy là biết dừng lại đúng lúc ! tự khen mình là người tốt) ! 

* Sáng qua, ở CQ đang làm việc về một vụ lừa đảo, hăng say giải thích cho bị hại là phải có trách nhiệm về tài sản của mình, phải kiểm tra thông tin trước khi giao tiền cho người khác.v..v và  vv...thấy điện thoại rung, liếc vào thấy hiện trên màn hình là con gái gọi! chẳng biết chuyện gì mà gọi vào lúc ...cao trào này ? Xong công việc gọi lại hỏi gái xinh có chuyện gì? gái  xinh trả lời là: ở nhà Bố bị người ta lừa lấy tiền rồi ! haizzzz! Vậy là sao hả giời? tui là tui đang giải quyết cái vụ lừa đảo ở chốn ...này ! mà nỡ nào ở nhà có người lừa đảo chồng tui là sao ???
Chiều về hỏi rõ mới biết là vẫn mấy cái chiêu cũ của bọn lừa tiền : Con gái chú tên là...đó, làm ở chỗ đó... có mua đồ mà trả chưa hết tiền, (mà nó nói thiếu số lẻ mới dễ tin chứ : hai triệu chín trăm ngàn đồng), giờ tụi con giao đồ chú trả tiền dùm chị ấy! chú nhà này gật đầu cái rụp, ừ để chú trả !(cũng chẳng buồn gọi điện thoại cho gái xinh hỏi xem có đúng vậy không?) vào nhà lấy tiền trả ngay và luôn ! lúc ở cơ quan, mình còn tưởng là tiền của chàng thì thôi coi đó là bài học kinh nghiệm cho chàng, chiều về kiểm tra cái hộp đựng tiền trả tiền điện, nước, cáp... thì o la la  hết sạch! chàng bảo vét sạch chỗ í vẫn còn thiếu nên chàng còn phải lấy tiền của chàng bù thêm vào ! đưa xong tiền, vào nhà chàng gọi cho con gái kể công là Bố vừa trả tiền hàng con mua còn thiếu đấy, con gái tá hỏa là bố bị lừa rồi bố ơi ! 
Chả có cái bài học kinh nghiệm nào ở đây cả, cách đây vài năm khi chàng còn thông minh hơn bi giờ  (giờ là bị di chứng của dột quỵ nên xử lý thông tin không ok lắm)  thì chàng cũng đã từng bị lừa mua cái bếp ga tụi nó nói là do công ty trả thay tiền lương, túi không tiền, chàng vay cô cháu gái ba triệu đồng vớt luôn cái bếp ga dở hơi !
 Bị lừa là bị lừa, chứ mấy người bạn hỏi sao lại bị lừa, biết chết liền ! (viết theo kiểu teen) hi !hi!
Tối, mình và giai xinh tua lại camera xem mặt mũi bọn lừa đảo nó ra làm sao, để coi nó giống người thường không? hỡi ôi, bao lâu rồi không cúp điện, ngày hôm qua điện khu vực mình ở cúp từ 8 giờ 30 sáng đến 14 giờ chiều . mà tụi nó đến nhà mình khoảng 9 giờ thiếu 15 phút! vì mình kiểm tra lại cuộc gọi nhỡ của gái là lúc 8 giờ 59 phút ! Vậy là sao? tụi nó hay hay hên vậy ta ? 
Cái gói này mua giá cao:


  


Thứ Hai, ngày 21 tháng 3 năm 2016

SHOW CỦA SAM !

   Show này dành riêng cho Sam! Sam đã được 31 tháng, chưa nói nhiều, nhưng nói câu nào có chất lượng câu đó, kiểu như: Thích mẹ quá à; mẹ chẹp wa; áo bà chẹp...nói như  Tây học nói tiếng Việt! Sam chỉ hình ông nội và nói : ông của ba ! (hi !hi chuẩn không cần chỉnh).
Tuy nhiên, Sam vẫn hay ăn vạ, khủng hoảng của tuổi lên 3, sẵn sàng "lăn đùng, ngã ngửa" bất cứ ở đâu, chợ, siêu thị, ngoài đường chốn đông người, làm cho người ta nhìn bà hay mẹ như những kẻ "hung dữ", bạo hành trẻ em !  haizzzz! kỳ thực thì chính Sam là người "bạo hành" về tinh thần bà và mẹ Sam! stress nặng!

  *Sam thích cậu vì cậu hay chơi với Sam những trò cho Sam cảm giác mạnh, như cho Sam bay, cho Sam đứng lên vai, cho Sam vào sở thú chạm tay vào những chú dê, cho Sam ngồi phía trước xe máy chở đi chơi! Sam "ngưỡng mộ" cậu khi nhìn cậu lái xe hơi! khi thấy người lớn bàn bạc vụ xe cộ, Sam nói với bà :"báng ..báng xe"  (hi!hi! Sam tinh ý lắm)! chiều về Sam chỉ xe ô tô nói đi xe này! 
Sam thích con két của ông, lại gần thì Sam ôm bà và nói :Sam sợ ! Sam biết hù bà : ma đó ! Sam đưa lại nhiều niềm vui cho bà và cũng không ít lần làm cho bà nổi trận lôi đình vì sự ương, chướng của Sam : không chịu tắm dù  dơ bẩn, hôi hám, mỗi lần tắm cho Sam là phải 2 người khỏe mạnh mới tắm được! haizzz! con nít nhà người ta mê nước không chịu ra khỏi bồn tắm, còn Sam thì phải "cưỡng bức" tắm! Dạo này bà không tắm cho S nữa, để mẹ con Sam tự bảo nhau !(Sam hai xoáy trên đầu nên vậy đấy)! 
Kể chuyện về Sam thì hết ngày chưa xong! bà tạm dừng tại đây nhé, dịp sau kể tội Sam nhiều hơn!


Bạn gái hàng xóm:

Sam học theo mẹ thắp nhang cho ông Thần tài:
Sam đi qua cầu tình yêu:

   Sam đi Sở thú :





                   Sam được cậu cho "trèo lên đầu":


Sam sợ mèo nhưng thích :





Sam nhắng nhít:
 và thích chụp hình: