Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

TẢN MẠN CUỐI NĂM (2)

...
1/* Để có một "công trình" tặng mẹ mấy ngày nghỉ ở nhà, Ku phụ mẹ nhặt lá mai. ( có mẹ đứng cạnh chỉ đạo nên Ku không bị nhầm nhọt sang nhặt lá...chanh) ahi hi!



2/* Ba năm nay, cứ vào dịp cuối năm thì Thủ trưởng cũ (ông Sáu ) của ông phường nhà mình (not xã vì nhà mình ở  thành phố! hi hi) lại lăn lội từ Tiền Giang lên thăm lính cũ ! Điều đáng nói ở đây là ông đã 90 tuổi và đi từ nhà ông lên thành phố có chặng phải đi ghe ! Nghe ông Sáu lên, mình chuẩn bị gà, chả, thịt kho, mực xào thơm, cá lóc một nắng nướng  (món nhậu) ! Có thêm anh bạn (cũng là lính) là chồng của bạn mình ghé chơi với OX nên coi như đủ tụ dù người xưa bảo trà tam, rượu tứ, thôi  không đủ tứ thì tam cũng chơi luôn (hi hi)! vào cuộc nhậu (nói cho hoành tráng thế thôi chứ ba người già, mà trong đó OX mình chủ xị thì bị đột quỵ còn di chứng) thấy ông Sáu cứ rủ mọi người hát và khi không ai hát được thì một mình ông sáu chơi luôn mấy bài nhạc đỏ rất hay (Năm anh em trên một chiếc xe tăng, Chiệc gậy trường sơn, Cô gái mở đường...) và ông chỉ uống rượu chứ không ăn món nào cả, mọi người gắp, mời đủ thể loại nhưng ông vẫn không ăn, mời mãi thì ông chỉ món khô lóc và nói ngon nhưng bị "hăng rết" (mình giật tưởng cá bị hư,  hỏi lại thì ông cười bảo ông bị hết răng rồi , ông nói lái thành hăng rết) haizzz! lúc này mọi người mới ớ ra là ngồi trước mặt là một ông già 90 chứ không phải là Thủ trưởng oai hùng khỏe mạnh như mấy chục năm về trước, mình vội vàng lấy kéo cắt nhỏ thức ăn, nhưng ông nói đau lợi không nhai được, ông chỉ thích ăn cơm với muối hột giã với ớt tươi thôi, nếu được thì làm giúp ông (còn nước mắm, canh, nước thịt kho ông không ăn vì ông nói cơm gạo dẻo ăn với nước không ra làm sao cả và ông chỉ thích ăn cơm muối ớt), gì chứ món này thì mình làm trong 3 nốt nhạc, và ông ăn được 2 nửa chén cơm, ông già Miền Tây Nam Bộ với món cơm, muối hột giã với ớt lừng danh đây ạ:



P/s: mình thầm nghĩ không biết ông còn lên thăm lính được mấy năm nữa chứ Ba mình thua ông mấy tuổi mà giờ lúc nhớ, lúc quên, không đi đâu ra khỏi nhà). Trước khi về, ông sáu dăn năm sau ông lêm làm cho ông món khoai mì ( sắn), thêm ít tóp mỡ rắc lên  với muối ớt thì ông sẽ ăn nhiều ! ( ông Sáu giũ gìn sức khỏe để năm sau cứ lên thăm lính và nhất định là sẽ có món này để mời ông)


3/* Niềm vui của tuổi già:




* Trường Sam tổ chức lễ hội ẩm thực cuối năm, lớp Sam bốc thăm làm món tôm nướng, mẹ, con, bà cháu nhà Sam sang ủng hộ hết  mình:











4/* Mùa xuân đã về bên cửa chính (not sổ):




Còn đây là rau sạch: 

              




Thứ Tư, 18 tháng 1, 2017

TẢN MẠN CUỐI NĂM !

* Định dành bài viết này để post hồi ký về Mẹ, nhưng scan ra thì là file ảnh (không cắt ra từng đoạn để úp lên được mà phải úp hết một lần, như vậy bài sẽ rất, rất dài, bởi vậy nên có lẽ là sẽ gõ lại từ đầu và úp dần lên, mà những việc như thế thì phải ngày dài, tháng rộng mới làm được, còn bây giờ thì tết đã đến bên hiên nhà rồi! haizzzz!

* Con zai về nghỉ đông 10 ngày và đã trở lại HQ trước tết! 10 ngày nói là về nhà nhưng con đi chơi, đi ăn với bạn là chính, nhiều hôm cơm mẹ nấu bị ế! vậy nhưng 10 ngày mình chẳng lên kế hoạch đi đâu, làm gì cả vì chỉ muốn quanh quẩn ở nhà để khi nào con đi chơi về cũng thấy có bố, mẹ  và lui cui nấu nấu, nướng nướng những món con thích (là tự mình muốn thế) ! các bà mẹ luôn thấy hạnh phúc khi làm gì đó cho con, dù nhiều khi miệng càm ràm than mệt! Tối qua 23 giờ con một mình ra sân bay để 3 giờ sáng bay sang HQ ! (nhà mình từ hồi nào tới giờ không màu mè vụ đưa đón, ai đi đâu cứ thế đi, chia tay thì chia tại nhà rồi, lôi nhau ra ngoài sân bay làm gì khi cũng chỉ để nhìn nhau rồi về !hồi con gái đi UK cũng vậy chứ không riêng gì zai) ! con đi rồi, nhà lại trống vắng, hai người già nhìn nhau...buồn !
Con về và đi trước tết nên nhà mình hưởng hương vị tết sớm hơn mọi năm: mình làm củ kiệu, dưa món, mứt gừng dẻo vào những ngày con ở nhà để con thấy tết đã về trong căn bếp của mẹ ( mặc dù những thứ mẹ làm con zai không hảo, nhưng cậu í lại thích thấy mẹ làm cho có không khí tết) :
 Nhặt kiệu :


Phơi kiệu:


 Thành phẩm nhìn không đẹp nhưng đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm: (cái này người ta bảo vụng chèo nhưng khéo chống) ahi!hi


Gừng và thơm (dứa) ướp đường:

Bỏ vào chảo sên trên bếp gần 3 giờ:

Thành phẩm, thơm ngon và  sạch:





Bánh chưng chị hai mua về đãi em:




 Còn đây là hành lý của con zai mang đi: chà bông, gia vị ( ngũ vị hương, bột nấu bò kho, bún bò..), nấm mèo, bánh tráng, muối ớt, hạt tiêu, cà phê và...mì, phở, hủ tiếu gói : (27 kg các loại)! haizzz :

Trước khi con đi mình cũng tẩm ướp các thể loại  cá, thịt, cánh gà, tôm để con làm một bữa tiệc nướng vui cùng bạn bè tại hồ bơi chung cư ở nhà chị hai:






* Sáng nay con đi rồi, hai người già buồn nên  rủ nhau đi ăn sáng ở đây:
 Này thì bún chả:


Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

LỜI NÓI ĐẦU CHO HỒI KÝ: "MẸ TÔI" !

  "Mẹ Tôi" là những trang viết dài về mẹ của mình (một dạng kiểu như tự sự - hồi ký viết về mẹ), mình chấp bút viết vào năm 1996 (là thời điểm mẹ mình mới mất- mẹ mất vào tháng 12/1995 DL). Lúc bấy giờ con cái mình còn nhỏ, việc nhà, việc cơ quan phải nói là "bộn bề" nhưng cảm xúc "mất" mẹ cứ đeo bám mình mọi lúc, mọi nơi. Mình cứ  đếm ngược thời gian còn mẹ để mà níu kéo (kiểu như: cách đây 10 ngày là mẹ còn sống), vì khi còn sống mẹ ở với gia đình mình nên khi mẹ mất, hình ảnh mẹ cứ như còn quanh quẩn đâu đây nên mình chấp bút viết một tự truyện về mẹ. Lẽ thường thì tự truyện thì lẽ ra do chính mẹ viết, nhưng lúc còn sống mẹ là người rất khác (mình nghĩ thế) nên mình sẽ  là người viết, với mục đích để mình vơi đi nỗi nhớ mất mẹ và để sau này con, cháu mình biết mình đã có một người mẹ như thế!
Năm 1996, mình chưa có vi tính ( nhớ không nhầm thì chị bạn mua  1 cái giá 2 lượng vàng, kèm theo lời giải thích "khuyến mãi" của chị với mình là máy này phải để trong phòng có máy lạnh- haizzza!) bởi vậy nên mình viết tay, chỉnh đi chỉnh lại rồi thuê người đánh máy, đến tháng 8/1997 mới xong và in ra 5 cuốn: gửi Ba mình 1 cuốn, dì, chú Trạch- Lan 1 cuốn, 2 anh, chị 2 cuốn và mình giữ 1 cuốn. ( dì Lan là em ruột của mẹ mình còn chú Trạch là chồng của dì. Những vui buồn trong cuộc đời của mẹ mình thì vợ chồng dì là người cùng đồng cam, cộng khổ, chia ngọt ,sẻ bùi và ở một khía cạnh nào đó về tinh thần, có thời điểm mình đã coi chú như cha...Nếu như bên FB thì sẽ có cái mặc định về quan hệ của mình là...phức tạp!  hi!hi ). Tập viết về mẹ có 22 trang giấy A4, vì là "chuyện trong nhà" nên hồi ấy mình ít chia sẻ với người ngoài (kể cả bạn thân), nhưng có cô bé này là người sát cánh trong công việc với mình (ở cái ngạch bậc bên mình thì cô ấy là thư ký- chỉ thua mình vài tuổi) cứ thấy mình giờ nghỉ lại hí hoáy viết nên biết mình đang có một "bí mật" nào đó và sau khi in ra mình đã cho cô ấy xem và kết quả là cô ấy đã khóc suốt một buổi trưa! haizzzz!
Rồi chuyện cơm áo, gạo tiền, chuyện con chuyện cái... đã lôi tuột mình đến 20 năm sau ngày mình viết cuốn "Mẹ tôi" ấy. Năm 2011 con gái đi học xa, mình viết Blog, con học xong về nước, vẫn viết linh tinh như một thói quen (khó bỏ). Giờ thì công nghệ đã vượt xa 20 năm trước (mình vừa xem bộ phim Hàn Quốc: Lời hồi đáp 1988 mà tưởng như đã có một chuyến đi về...ngày xưa), mình sẽ scan ra file rồi úp lên sau.

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2016

CUỐI NĂM !

1/* Cách đây 2 tuần, con gái đi làm về mang cho bố, mẹ một con gà đã làm sẵn và dặn bố mẹ làm gì ăn thì làm vì con mua ủng hộ, cậu bạn làm cùng cơ quan nuôi 100 con gà để bán tết kiếm tiền tàu xe về quê, nhưng khoảng đất trống đang nuôi gà mượn của người ta mà giờ họ đòi lại nên phải bằng mọi cách bán gà thu hồi vốn! Khi con nói, mình nghe câu được câu chăng vì mải dọn đồ cho Sam mang về. Chở mẹ con nhà Sam về xong thì mình lấy gà ra để xem làm món gì để tẩm, ướp khỏi phải bỏ ngăn đá (thức ăn gì cũng vậy hễ bỏ ngăn đá rồi thì không còn ngon như hàng tươi mới- dĩ nhiên là thế, mình nói cứ như là chân lý vậy đó!)
Lấy con gà ra làm sạch lại mà nước mắt muốn rơi vì con gà còn non (phải đến tết tức là còn hơn tháng nữa thì mới đúng tuổi thịt)! lông măng con gà còn nhiều, con gà bé tẹo! nghĩ mà thương thằng bé  quá ( không biết bỏ ra bao nhiêu vốn, tiền chuồng trại, thức ăn..., bán tống bán tháo thế này có thu hồi đủ vốn không? rồi tết lấy đâu thêm tiền mua vé tàu xe, rồi quà bánh biếu bố, mẹ...) haizzzz!
Chiều về hỏi con gái kỹ hơn thì biết thêm là có chị cùng cơ quan huy động mọi người mua giúp hết chỗ gà nó nuôi, nó thuê người làm thịt rồi mang vào giao cho mọi người, lỗ nặng ở tiền chuồng! (nếu mình là mẹ cậu này thì mình sẽ nghĩ gì? mà chắc cũng chả biết đâu vì làm gì nó kể cho mẹ nghe mấy vụ lỗ lã này, sợ mẹ lo, buồn).
Con nhà người ta !!!

2/ Từ nhà mình lên nhà ông ngoại các con (là ba mình đấy ạ), khoảng 20 km. Mỗi lần lên thăm cụ thì mình phải đi từ sớm vì đoạn đường đó đông người, mình dạo này chạy xe máy tay lái yếu hơn trước nên sợ bị trẻ trâu nó đi ẩu quẹt phải thì khổ. Trời vào đông, trời SG se lạnh, mưa phùn như mưa xuân, phố xá ở trung tâm đã rục rịch cho lễ hội cuối năm (noen, tết tây rồi tết ta cũng cận kề), ngang qua phố đi bộ Nguyễn Huệ, dù trời còn chưa sáng hẳn, nhưng người ta đi bộ buổi sáng, rồi  tốp các cô gái mặc áo dài nhiều màu sắc (chắc quay phim, chụp ảnh gì đó) nhìn thật thanh bình ! cảnh trời, đất làm cho mình thấy cuộc sống thật đáng yêu ! Mỗi lần lên thăm ba, thấy cụ vẫn minh mẫn, ăn ngon, ngủ tốt thì mình thấy hạnh phúc !(cảm ơn đời mỗi sóm mai thức dậy/ Ta có thêm ngày nữa để yêu thương!- thơ của người ta ). 

3/ Hôm nay là ngày cuối năm và mình sắp bước sang tuổi mới, xa dần những cái ( điều) đã được coi là cũ, chưa có một dự định gì cả vì không bị hối thúc bởi chuyện cơm áo, gạo, tiền! mình thấy thanh thản vì điều đó, thật là sáo rỗng khi nói: biết đủ là đủ, nhưng thật sự là như thế ! Ở tuổi mình chỉ mong nhiều sức khỏe và bình an !

4/ Ngày cuối năm, chị bạn thân đi "du học" ở Mỹ về nghỉ đông, hú nhau họp mặt và đây là các người đẹp quá date! (ngồi, đứng gì cũng có) ahi!hi! :







"Tứ đại mỹ nương" ngồi ở tầng 50 tòa nhà Bitexco nhìn xuống:
(ba đứa mình trầm trồ như ở dưới quê mới lên)



Còn đây là view đẹp (tầng 21, văn phòng của chị bạn) :





5/ Kết thúc năm 2016 dương lịch là: "tre già, măng mọc"






Ngõ nhà có hoa:



Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2016

LINH TINH ! (n +3)

* Cuối năm, có nhiều hội chợ mở (bán giảm giá nhiều mặt hàng )!
Ngày các con còn nhỏ, kinh tế gia đình eo hẹp nên ít đưa các con đi chơi, mua sắm những nơi cần phải có ...nhiều tiền, vì vậy Sở thú , hội chợ ( nhà mình ở gần Dinh thống nhất, mà hội chợ hay mở ở ngoài vườn Dinh) là những nơi vợ, chồng mình hay tha các con tới. (P/s: đi sở thú là để các con mở mang kiến thức, biết con vật (thú) này, con vật kia! Có lần đưa các con về quê, hồi ấy em Ku khoảng 4 tuổi, thấy ở ngoài đê người ta có cái cần để giữ con trâu (bò) lại, Ku la toáng lên : Mẹ ơi, người ta...câu được con bò to lắm! haizzzz! (vậy mới nói, chưa biết trẻ con thành phố hay nông thôn giỏi hơn và giỏi hơn về mặt nào?). Hôm rồi mình mới xem chương trình TV nói về việc khảo sát 2 nhóm trẻ: Nhóm học giỏi, tốp đầu trong lớp và nhóm kia học bình thường, cho 2 nhóm ra chơi trắc nghiệm về kiến thức, và thực hành về những kiến thức trong sinh hoạt, xã hội thì nhóm học bình thường làm tốt, còn nhóm học giỏi gần như chả biết gì (kiểu như thế). Các con mình chưa bao giờ phải chịu áp lực phải học giỏi từ gia đình (mình chỉ hiểu đơn giản là sức con vác được bao gạo 30 kg thì không thể chất lên vai con bao gạo 50 hay 70 kg được) , vậy mà có những gia đình đã kỳ vọng vào con để có những đưa trẻ phải tự tử vì áp lực học, nhẹ hơn thì bị tâm thần ! (mình đi lan man quá).
Con mình ngày bé thích đi hội chợ vì được xem nhiều thứ ở đó và điều hấp dẫn hơn cả là được ăn kem và ăn cá viên chiên (vì 2 thứ đó rẻ, hợp túi tiền của mẹ)!
* Giờ thì các con đã lớn, cháu ngoại đã gần bằng cậu cái hồi thấy con bò mà người ta...câu được và mình đã là cụ...hưu trí rồi! Mình không còn nhu cầu mua sắm gì nhiều nên siêu thị, hội chợ, trung tâm mua sắm...mình không lai vãng tới (chủ yếu là để bảo toàn...vốn! ahi!hi). Nhưng hôm rồi, 2 vợ chồng đi cái hội chợ và mua được nhiều đĩa hoạt hình, chuyện cổ tích cho Sam giá rẻ bất ngờ là 2000đồng/đĩa. Còn nhạc xưa của ông bà ngoại thì giảm đến 20; 30%:






* Còn Sam thì lâu lâu cũng được đưa đi Sở thú:



Để "vác nặng trách nhiệm này" trên vai ! (hi !hi) : 



...và  dù không đi hội chợ thì Sam cũng vẫn có kem ăn: (kem dạo trong xóm)



Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2016

NGÀY XƯA ..."TA" BÉ ! (2)

* Ta nói, làm gì thì làm nhưng không được: "nhất bên trọng, nhất bên khinh"
Bởi vậy, có bài đăng hình con zai mà không có bài về con gái thì có nói gì cũng bằng...thừa ! Chưa nói là có khi lại có suy nghĩ "tiêu cực" cũng nên kiểu như: đăng hình, viết bài coi chơi mà còn vậy, chắc mấy vụ tiền, bạc thì còn thiên vị đến tận đẩu tận đâu ấy nhỉ! (hi hi!), đùa vậy thôi chứ bài trước có hứa hẹn còn tiếp vụ khoe con! Hôm nay nhân ngày sinh nhật con gái tròn 30 tuổi, năm nay chị ấy có một bước ngoặt mới vào tháng 12 - bài trước mình có viết là cuộc đời mỗi người có những bước ngoặt nhất định kiểu như tốt nghiệp đại học, đi làm, chuyển chỗ làm, lên chức...về hưu ( kiểu như thế) và tre già thì măng mọc vậy đó... Để nhiệt liệt chào mừng ( hi hi) chị ấy bước sang tuổi mới, mình ngồi nhớ chuyện ngày xưa: 
* Mẹ của mình nói: "củ sượng ăn nhánh" (ai hiểu sao hiểu nhé), : 
 Cũng ngồi ghế mây giống em, nhưng là chị gái nên "ý tứ " hơn ( là có mặc quần đấy ạ, còn em thì cuổng trời) hi hi :



Vì là chị Hai nên khi có em, ít được chụp hình riêng mà phải "đi kèm" (giống như ngày xưa bán bia kèm đậu phộng) :








Với bà ngoại :

Đà Lạt năm 1992:

với chị Hai thì hình ảnh từ khoảng 8 đến 18 tuổi xin được "dấu hàng" vì kiểu như thế này :


 Hoặc thế này ạ:


(xin dừng tại đây, chứ không thì chị ấy 'kiện" vì mình chưa xin phép "bản quyền"!  hi !hi!)